"Dì nhỏ, giày to quá." Văn Xuân , ghế sô pha đá đá chân, "Cảm giác bàn chân trống huếch trống hoác."
Văn Huyên: "Của con cũng thế, lúc đường giày còn tuột cơ." Nói vài bước diễn thị cho Văn Gia Gia xem.
"To mới đúng." Văn Gia Gia , "Đây là cho các con sang năm ngày lúc đó ."
Văn Xuân và Văn Huyên thể tin nổi "a" một tiếng, hai đều buồn bực cực kỳ, vì sang năm mới thể .
Văn Gia Gia cũng chẳng buồn chúng nó, "Các con về phòng tủ giày xem xem, các con rốt cuộc bao nhiêu đôi giày."
Giày thể thao , còn hai đôi đấy, một đôi miễn cưỡng , một đôi to.
Cộng thêm giày vải, giày bông, xăng đan gì đó, đủ đến sang năm .
Hai cô bé ỉu xìu ôm giày về phòng , quyết định cất kỹ giày, dùng túi hoa xông xông, xông đến sang năm là một đôi giày mới tinh còn mang theo mùi thơm để .
Văn Gia Gia nhận diện từng đôi từng cỡ, khi thu dọn xong thì ôm đồ của mấy nhà bên cạnh lượt đưa cho .
Cô Thẩm sờ giày lộ nụ : "Chị cứ giày vải giày bông, giày đều trơn tuột, cuối cùng sợ trơn ."
Chị Bao thì hứng thú hơn với quần áo may sẵn.
Quần áo may sẵn đắt, chị hiếm khi mua một bộ quần áo may sẵn, vẫn là vì xưởng dệt dạy học cho .
, Văn Gia Gia lúc mới chuyện .
Chị Bao hớn hở : "Không chị đó với em, thực sự là xác định. Xưởng dệt hoa lưới chị , là nhanh nhất nhất trong tất cả , cho nên để chị giáo viên mấy ngày dạy ."
Nói xong, còn che miệng khanh khách. Chị ngờ còn ngày đấy.
Vừa nghĩ đến gọi chị là "cô giáo Bao", chị liền nhịn . Vì chuyện , chị thậm chí c.ắ.n răng tìm Văn Gia Gia giúp mang một bộ quần áo may sẵn về.
Phải là, quần áo may sẵn của chính là , kiểu dáng mới mẻ hơn các chị tự , mặc lên cũng dường như ngay ngắn hơn, cũng tinh thần hơn.
Văn Gia Gia liên thanh : "Chúc mừng chúc mừng nha, chị Bao chị đây là sự nghiệp bắt đầu cất cánh ."
"Ái chà chà, mượn lời cát tường của em."
Nói xong, Văn Gia Gia đưa đồ cuối cùng cho nhà họ Hứa.
Nhà họ Hứa nhờ cô mua là vải dacron, cô con gái nhà họ Hứa sắp lấy chồng , còn đặc biệt cô mua màu đỏ.
Đưa xong, Ngụy Đại mua cơm về.
Sáng nay ăn là màn thầu, nhưng là màn thầu đường đỏ, ăn kèm với sữa bò cũng khá .
Văn Gia Gia nhai nhai nuốt màn thầu trong miệng xuống, uống ngụm sữa bò : "Nhà còn mấy tấm phiếu sữa bột, đều gửi cho cả chị dâu cả ."
"Không giữ ?"
"Giữ gì, sữa bò chúng uống hàng ngày cần phiếu sữa bò."
Văn Gia Gia xong lông mày nhíu: "Thôi bỏ , là chúng mua xong ở đây gửi về cho . Phiếu nếu để ở huyện thành mua, thì chỉ thể mua mấy gói mạch nha tinh, ở huyện thành mua sữa bột thì dễ mua."
Ăn xong cơm, Văn Gia Gia mang theo đồ đạc cửa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Yên xe đạp chất cao ngất, dùng mấy sợi dây thừng mới buộc chắc.
Trước khi còn dặn dò Ngụy Đại: "Nhớ hâm nóng vịt sốt tương và cá hun nhé, em sợ sẽ hỏng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-236.html.]
"Được."
Tám rưỡi, đến khu vực thành phố.
Đưa Bách Tước Linh và quần áo giày dép Lan Lan cho cô , Lan Lan trực tiếp nhảy cẫng lên vui mừng trong tiệm cơm quốc doanh.
Tiếp đó xưởng Dược, đưa đồ của Sa Nguyệt và Hách Thanh Dĩnh cho các cô .
Đây vẫn là đầu tiên cô đến xưởng Dược khi rời khỏi xưởng Dược, bác trai ở cổng và đội bảo vệ tuần tra theo lệ thường buổi sáng đều còn nhớ cô.
"Văn Gia Gia, mấy ngày gặp cô , cô ở xưởng Y Bát bên cạnh nhỉ, đến gì thế?"
Văn Gia Gia híp mắt: "Tìm Sa Nguyệt và Thanh Dĩnh ạ."
Ngay đó, gọi cô, Văn Gia Gia đành dừng tiếp tục trả lời.
Suốt dọc đường miệng sắp trả lời đến khô , đầu phát hiện nhân duyên của cũng khá , mà nhiều cô như .
Cô quen cửa quen nẻo đến phân xưởng sáu, nhất thời đều như về nhà đẻ, nhận sự tiếp đãi nhiệt tình.
"Gia Gia thành phố Hải với tớ!" Có liền hối hận , "Sớm tớ cũng gọi giúp mang đồ ."
Văn Gia Gia đành an ủi cô : "Lần , nhất định."
"Thật ? ngàn vạn nhất định đấy."
"Thật!" Cô là chắc chắn sẽ thành phố Hải nữa.
Sa Nguyệt và Hách Thanh Dĩnh sớm cầm đồ Văn Gia Gia mang cho các cô buông , thừa trả thiếu bù, Văn Gia Gia đưa tiền thừa cho các cô . Lần thành phố Hải, tiêu tiền phiếu trong túi gần như sạch bách.
"Đẹp thật, đồ thành phố Hải chính là ."
"Nhìn Bách Tước Linh xem, ngoan ngoãn, thơm thế , ngửi là thấy hơn kem tuyết."
Hai liên tiếp .
Văn Gia Gia: "Tớ đây, haizz, tối hôm qua ngủ muộn quá, buồn ngủ đến mức bây giờ đầu tớ đều nặng trịch."
"Đi ! Trưa nay đến nhà tớ ăn cơm, bố tớ nghỉ, để ông cho mấy đứa chúng một bữa." Hách Thanh Dĩnh .
Hố cha a hố cha, bố vất vả lắm mới nghỉ một ngày, kiếm việc cho . hưởng thụ là , Văn Gia Gia đương nhiên vui vẻ đồng ý .
Dù tay nghề bác Hách, ở chỗ cô là hàng đầu!
Văn Gia Gia về đến trong xưởng, đưa đồ của Đổng Kỳ cho cô , tìm Cao Chủ nhiệm đ.á.n.h cái báo cáo biểu thị đến , cuối cùng bắt đầu xử lý công việc tích cóp mấy ngày nay.
Trải qua mấy ngày cọ xát, bốn văn phòng quen , Văn Gia Gia ngược còn lạ lẫm, tên của cô đều nhầm lẫn chỉ thể nhớ .
Cứ bận đến mười một giờ rưỡi, cô mới dậy xoay xoay cổ, rót cho cốc nước.
Có thể ăn cơm trưa , Văn Gia Gia căn giờ cửa.
Cô , những khác trong văn phòng mới dám rời .
Có trong miệng còn lầm bầm: "Tổ trưởng cũng khá , đúng giờ đúng giấc."