Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:23:11
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong, nghỉ ngơi một lát ở văn phòng thì sắp đến giờ việc.

Cả buổi chiều Văn Gia Gia đều ngâm trong phân xưởng, văn phòng các cô cầu nối giữa nghiên cứu và phân xưởng, bắt buộc nắm rõ cả hai nơi phân xưởng và nghiên cứu.

Lương Mục tổ trưởng tổ hai bên cạnh thấy cô như , cũng học theo cô ở trong phân xưởng.

“Đồng chí Văn, nhà cô ở ngoại thành?” Anh bỗng nhiên hỏi.

Văn Gia Gia đang mải xem công nhân thao tác đến nhập thần, ngẩn một lát mới gật đầu: “.”

Lương Mục liền : “Ngoại ô cổng thành gần xưởng chúng nhất?”

, thế?”

“Ồ gì. Vậy ngày mai cô vất vả , nhà ga cách chỗ cô xa lắm.”

Văn Gia Gia hiểu , chỉ là tán gẫu việc nhà để thắt c.h.ặ.t quan hệ.

: “, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác .”

Thực ngày mai cô thật sự cần vội, ngày mai là thứ tư, mỗi thứ tư hậu cần quân đội đều sẽ đến nhà ga nhận vật tư, hơn nữa còn đúng buổi sáng.

Lúc cô còn tò mò, tại tuyệt đại đa nhà tàu hỏa đều chọn thứ tư, hỏi xong mới thứ tư xe nhờ.

Lương Mục hỏi: “Cô là ở Xưởng Dược bên cạnh?”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Văn Gia Gia gật đầu: “Còn ?”

“Ồ là ở Cục Công nghiệp thành phố, xin đến chỗ chúng .” Lương Mục , vẻ mặt lộ chút tự đắc.

Văn Gia Gia chút ngạc nhiên, nghĩ thế , nếu là cô, cô chắc chắn sẽ đến.

Cục Công nghiệp thành phố, là một đơn vị thể hơn mà.

Lương Mục chỉ mặc quần áo màu xanh lam cách đó xa : “Cô là ở ?”

“Không .” Văn Gia Gia lắc đầu.

“Xưởng Y Bát Dung Sơn!” Lương Mục tặc lưỡi hai tiếng, nhỏ, “Lãnh đạo trong cục nộp đơn xin tám , tròn tám ! Nộp đến mức lãnh đạo tỉnh cũng phiền, đặc biệt chạy đến Dung Sơn cầu xin ba bốn ngày, mới để Dung Sơn cử một đội ngũ đến giúp chúng .”

Lương Mục , còn dùng tay hiệu “tám”, sự kinh ngạc trong mắt giấu .

“Nghe vị chính là thợ cấp sáu của Dung Sơn, mười mấy năm thì đào tạo loại đó . Cũng lãnh đạo đeo bám thế nào, Dung Sơn cử cả loại bảo bối đến, haizz!”

“Ồ, phía còn một đội nữa. Đã đến 12 , phía ít nhất cũng là 10 , cứ như , một phần ba phân xưởng chúng đều là Dung Sơn chi viện. Hèn gì Cao chủ nhiệm cả ngày sốt ruột như lửa sém lông mày, đổi cũng sốt ruột. Người đến chi viện, sẽ ngày . Vừa , phân xưởng chúng chẳng ngừng hoạt động .”

“...”

Văn Gia Gia miệng đóng mở, vẻ mặt cũng tự nhiên, lời kinh ngạc, ồ , là lời kinh ngạc.

Chính xác mà , nội dung kinh ngạc, mà là cái gan của kinh ngạc.

Văn Gia Gia hiểu , hiểu Lương Mục - tiền đồ tại “hạ phóng” đến Xưởng Y Bát, chắc chắn là vì cái miệng quá vụn vặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-223.html.]

Với cô - mới gặp hai , quen cũng miễn cưỡng mà còn thể tán gẫu chuyện bát quái của lãnh đạo, thể thấy bình thường khiến lãnh đạo ghét thế nào.

Văn Gia Gia gượng gạo ha ha hai tiếng : “Cũng mà, xưởng chúng mới khởi đầu, Xưởng Y Bát Dung Sơn là xưởng y bát hàng đầu đất nước, sự giúp đỡ của họ chúng cũng thể bắt tay nhanh hơn ? Chỉ là Dung Sơn xa.”

“Xa thì xa, nhưng chi viện xưởng mới là chuyện vinh quang, thể vì xa mà từ bỏ chứ.”

Văn Gia Gia: “... Ừ ừ.”

mà, cảm thấy cũng một tầng nguyên nhân khác.” Lương Mục dùng cuốn sổ tay che miệng nghiêng đầu nhỏ.

“Nguyên nhân gì?”

“Cảm thấy bên chúng chứ ! Chi viện xưa nay đều là nơi chi viện cho nơi kém. Xưởng Y Bát chúng tuy mới khởi đầu, nhưng Lâm Hòa chúng là nơi nào? Vùng sông nước trù phú đấy! Dung Sơn ở Tây Nam, lương thực bên đó chắc chắn nhiều bằng chỗ chúng .”

Văn Gia Gia trợn mắt: “Lời ngàn vạn đừng mặt , lòng đến giúp đỡ, suy đoán như .”

Nói thế nào nhỉ, thời buổi quả thực những sẵn sàng cống hiến tất cả cho tập thể cho đất nước.

Người đến thì cần cù chăm chỉ việc, xét việc xét tâm tư, nếu thật sự để thấy, trong lòng còn khó chịu thế nào .

Lương Mục vỗ vỗ miệng: “ chỉ là nhanh mồm nhanh miệng, ác ý gì. Cảm thấy cho dù là vì môi trường chỗ chúng mà đến, cũng là thường tình của con .”

Văn Gia Gia tặng một cái lườm, vốn dĩ là mà! Theo đuổi cuộc sống là bản năng của con .

Cô quyết định tránh xa Lương Mục một chút, cái đầu quý giá của thể lây bệnh .

là một tên hố .

Chập tối, Văn Gia Gia đạp xe về nhà, giỏ xe phía còn để một túi mì sợi to.

Mì sợi là tìm bác Hà mua, nếu tan muộn kịp nấu cơm thì thể trực tiếp nấu mì sợi ăn?

Gần bảy giờ về đến nhà, cửa sổ bếp hắt ánh sáng, Văn Gia Gia thấy bóng dáng Ngụy Đại.

“Hôm nay ở nhà.” Văn Gia Gia dựa cửa, “Em còn tưởng nửa đêm mới về cơ!”

Ngụy Đại bưng thức ăn lên bàn: “Em sắp công tác mấy ngày , chẳng về gặp em một .”

Văn Gia Gia tươi: “Anh cần em mang gì , khó khăn lắm mới một chuyến, thể lãng phí .”

Thời buổi ngày nghỉ ít đến mức khiến rơi lệ, gom góp một kỳ nghỉ dài chơi cũng gom , chỉ thể dựa công tác.

Ngụy Đại nghĩ ngợi: “Không. Bào gỗ ở thành phố lớn chắc thể dễ dùng hơn cái ở nhà nhỉ?”

Văn Gia Gia cạn lời, “Anh chỉ nhớ thương cái bào gỗ của thôi.”

Nói thế chứ, cũng ngày ngày bảo em đóng tủ hộp cho mà.

Tủ và hộp chẳng đều do bào gỗ .

Văn Gia Gia hừ một tiếng rửa tay.

Cô vì tủ với hộp ... đúng là thế thật. Mấy chục năm dễ c.h.ặ.t cây thế nữa, đến lúc đó c.h.ặ.t cây cần báo cáo, nếu c.h.ặ.t cây tuổi thọ, tù mọt gông cũng khả năng!

Loading...