Lúc đó Văn Xuân và Văn Huyên học về, Văn Xuân ngửi thấy mùi liền chạy mất, còn Văn Huyên men theo mùi đó chạy đến nhà Tạ Dương, còn xin một bát ghế ung dung uống.
Thế vẫn đủ, cô bé còn chạy về nhà, bưng một cái bát xin thêm sữa đậu nành, cho Văn Gia Gia đến giờ vẫn cảm thấy cái bát đó hôi hôi.
Lúc , cô bé thích ăn bánh hang lò hành hoa, Văn Gia Gia hề bất ngờ.
Văn Xuân cảm thấy bánh bình thường, c.ắ.n một miếng nhai nhai, c.ắ.n một miếng nếm thử.
Sau đó, đặt miếng bánh ăn hai miếng bát của Văn Huyên: “Con thích ăn.”
Văn Gia Gia: “Tại thế.”
“Kỳ kỳ, ngọt mặn.” Văn Xuân nhíu mày, vội gắp một đũa súp lơ nhét miệng.
Văn Gia Gia hiểu , cô bé thích ăn vị mặn ngọt, còn là loại bánh bột dầu. Nếu chỉ nổi bật một vị thì thôi, đằng cả mặn cả ngọt đều nổi bật, cô bé liền thích ăn.
“Lời chỉ ở nhà thôi, nếu mời con đến nhà họ ăn cơm, dù con thích ăn cũng ngon mặt .” Văn Gia Gia bóc cho cô bé hai con tôm, nghiêm túc dạy dỗ.
Văn Xuân gật đầu thật mạnh, dùng đũa gắp một miếng thịt tôm miệng: “Con chắc chắn , sẽ buồn, hơn nữa đồ ngon sẽ mời ăn nữa.”
“ , giỏi lắm!” Không ăn bánh hang lò hành hoa thì thôi, Văn Gia Gia đặt cháo kê còn thừa từ sáng nồi hâm nóng, để Văn Xuân ăn cùng.
Hôm nay nhà nào ở Bắc Sơn cũng một bát tôm hùm đất, trong lưới ít nhất cũng mười con tôm.
Mười con tôm hùm đất thì mà đủ ăn. Nhà ít thì mỗi còn chia hai ba con, nhà đông thì chỉ một con.
Thế là xong.
Con sâu thèm ăn trong bụng khơi dậy, nhưng đủ tôm hùm đất để dỗ dành nó, nhiều ngứa ngáy trong lòng ăn thêm một miếng tôm thấm đẫm nước sốt tỏi.
“Tôm nhà chị rốt cuộc thế nào ?” Lại đến hỏi cách , “Có tiện cho ?”
Văn Gia Gia: “Tiện chứ tiện chứ!” Rồi đưa công thức và cách xong.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đưa xong, chị dâu rời , lâu một chị dâu khác vội vã đến…
là bực , thể đến cùng một lúc .
Văn Gia Gia đành chịu, chỉ thể thêm một tờ nữa. Chị dâu coi tờ giấy như báu vật vô giá, ôm lòng : “Cách là gia truyền ? Ngụy Đại .”
“…”
Văn Gia Gia gượng: “Không , chị nghĩ thế! Đây chỉ là công thức bình thường thôi, nhiều lắm.”
Chị dâu yên tâm . Chị chỉ sợ đây là bí quyết gia truyền của , Văn Gia Gia chuyện truyền ngoài. Dù Văn Gia Gia cũng nổi tiếng trong khu gia thuộc là hào phóng.
Trong nhà lục đục đến, mãi đến tám rưỡi mới yên tĩnh.
Ngụy Đại gần chín giờ mới về, thấy Văn Gia Gia mặt mày bơ phờ, còn tưởng cô sốt.
“Hôm nay cảm lạnh ?” Không là khả năng, dù tối qua trời mưa, sáng sớm nhiệt độ thấp gió lớn, bảo cô khoác thêm áo khoác mà cô còn chịu.
Văn Gia Gia dậy, mắt đờ đẫn: “Cảm lạnh gì chứ, chỉ là cảm thấy rơi vòng lặp thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-205.html.]
Ngụy Đại nghi hoặc: “Vòng lặp gì?”
“Haiz, gì gì.” Văn Gia Gia về phòng, ôm quần áo tắm.
Ngụy Đại liền : “Còn đợi về tắm chung !”
Văn Gia Gia lườm một cái: “Đẹp mặt quá nhỉ, việc bận thôi, đợi !”
Ngụy Đại cởi áo , để lộ vạm vỡ: “Múc thêm hai thùng nước, chúng tắm chung.”
Đêm khuya.
Sau một hồi vận động, hai vợ chồng cảm nhận dư vị khi thủy triều ái ân rút , trong lúc tình ý dạt dào thì ngoài trời đổ mưa.
Văn Gia Gia tiếng mưa tí tách mái hiên, : “Cơn mưa cũng điều ghê, hai hôm nay mưa ban đêm.”
Ngụy Đại: “Mưa mùa hè mà, đa là . Chỉ là ngày mai em khó xe, cố gắng chậm một chút.”
“Chậm là muộn đó.”
“Vậy thì xuất phát sớm một chút.” Ngụy Đại hiểu tại nào Văn Gia Gia cũng sát giờ.
Văn Gia Gia véo dái tai : “Em dậy chứ… Ai mà xuất phát sớm thì muộn.”
Cô quyết định bỏ qua vấn đề đau lòng , chia sẻ tin với Ngụy Đại: “Hôm nay trong nhà máy đều đồn, là ngày mùng một tháng chín nhà máy mới khai trương, cố ý chọn… ngày hoàng đạo đó, đều chọn ngày chắc chắn ý đồ, ngày đó hợp để chuyển nhà.”
Ngụy Đại gõ nhẹ miệng cô: “Lời em đừng , chúng tham gia chủ đề .”
“Em ngốc , đương nhiên em chỉ ở nhà thôi.”
Càng gần ngày chuyển nhà, Văn Gia Gia càng căng thẳng, luôn cảm thấy như con chim sắp rời tổ, rời khỏi khu vực an để một đến nơi xa lạ sống từ đầu.
Cô : “Tháng nhà máy d.ư.ợ.c thi tuyển , mấy đứa trẻ trong đơn vị đều , nhưng đều đỗ, cũng kỳ thi của nhà máy mới bao giờ bắt đầu.”
Văn Gia Gia ban đầu nghĩ sẽ bắt đầu cùng lúc với nhà máy d.ư.ợ.c, nhưng đó nghĩ kỹ thấy thể, dù còn nhà máy hóa chất nữa.
Kỳ thi tuyển dụng đầu tiên của nhà máy mới, thể nào theo một trong hai bên .
Ngụy Đại: “Cũng trong hai tháng thôi. Đội ngũ giáo viên của đơn vị chúng thực vẫn bằng trong thành phố, nhiều giáo viên nghiệp sư phạm chính quy đều đến chỗ chúng . Sau … lúc Xuân Nhi và Huyên Huyên học cấp hai thì cho chúng nó thành phố học .”
Văn Gia Gia: “Ờ, chuyện vội.”
“Hôm qua em còn vội cho Xuân Nhi học tiểu học mà.”
Văn Gia Gia thầm nghĩ, cái đó mà giống . Ba bốn năm nữa tình hình xã hội đổi trời long đất lở, chuyện học hành chỉ thể đến lúc đó xem xét .
Sợ Ngụy Đại nhạy bén phát hiện điều , Văn Gia Gia nhắm mắt giả vờ như buồn ngủ.
Ngụy Đại đưa tay xuống cổ cô, nghiêng qua ôm lấy cô cũng nhắm mắt ngủ.
Cũng may là đêm mưa trời lạnh, đợi nhiệt độ tăng lên vợ sẽ cho ôm như nữa.