Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:22:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bận rộn, thời tiết càng ngày càng nóng, cô cảm thấy còn nóng hơn năm ngoái.

Đào cũng chín trong thời gian , tiếc là quả đào còn to bằng nửa nắm tay cô, chua chát chát căn bản ăn .

Điều cũng bình thường, nếu mà ăn , sớm dân làng gần đó bứng về phạm vi thôn , còn thể lưu đến bây giờ chứ.

Văn Gia Gia nghĩ nghĩ , nghĩ cách gì để xử lý mấy quả đào chát , thế là tiếc nuối từ bỏ, chuyển sang hái quả mơ bên cạnh.

Mơ tuy cũng chát, nhưng muối lên vẫn ăn . Còn thanh mai, Văn Gia Gia hôm nay liền xách một giỏ thanh mai thăm Sa Nguyệt.

Sa Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i hồi tháng chín, thứ ba tuần đứa bé cuối cùng cũng chào đời.

Hôm đó Văn Gia Gia khéo Chủ nhiệm Tiết dẫn họp, họp liền hai ngày. Đợi họp xong, cô xuất viện về nhà, Văn Gia Gia liền mãi thể đến bệnh viện thăm cô .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đã thì cuối tuần .

Hôm nay thứ bảy, Văn Gia Gia thu dọn đồ đạc, định đạp xe, mà là xe buýt thành phố.

Hết cách, chỗ Sa Nguyệt thực sự xa, cô sợ mệt xỉu giữa đường.

May mà thứ bảy, sáng sớm thành phố tính là đông, ngược khỏi thành phố khá nhiều.

Văn Gia Gia lên xe, tìm một vị trí gần cửa sổ xuống.

Sau khi đến khu vực thành phố thì chuyển xe, qua gần hai tiếng đồng hồ mới đến gần viện nghiên cứu.

Mà Đổng Kỳ đợi ở cổng , thấy Văn Gia Gia từ xe buýt bước xuống liền vẫy tay rối rít với cô, đó chạy về phía cô.

"Em còn tưởng chị Gia Gia chiều mới đến cơ, là chị Sa Nguyệt chị chắc chắn sẽ đến buổi trưa." Đổng Kỳ , đưa tay xách đồ giúp Văn Gia Gia.

Văn Gia Gia chỉ đưa cái túi đựng một con gà mái già cho cô , đây là con gà Sa Nguyệt nhờ cô mua giúp.

: "Sa Nguyệt xe buýt chỗ chị mấy giờ xuất phát, mấy giờ thể đến thành phố, tính toán là chị nên đến chỗ các em lúc ."

Văn Gia Gia theo Đổng Kỳ, ngó xung quanh.

Bên cạnh viện nghiên cứu cũng thôn làng, nhưng vì bên trong viện nghiên cứu đấu tranh khá gay gắt, các nhân viên bên trong cũng đến thôn làng gần đó mua đồ chui, sợ tố cáo.

Đừng tưởng là . Trong cái thời đại nhà tập thể , bạn ăn uống gì hàng ngày hàng xóm là rõ nhất.

Chính là trong tháng bạn ăn nhiều hơn nửa cân thịt, hàng xóm đều nghi ngờ bạn mua thịt chui . Vì lượng thịt cung cấp mỗi tháng chỉ thế, bình thường ăn bao nhiêu thịt, lúc bạn để ý hàng xóm đều ghi nhớ cả đấy.

Đi mười mấy phút, đến ký túc xá.

Ký túc xá ở đây cũng mới xây, cao sáu tầng, nhưng mật độ cư trú thấp hơn nhiều so với khu gia thuộc quân đội, lượng cửa mỗi tầng là thể thấy .

Đổng Kỳ chỉ tòa nhà bên cạnh : "Đó là tòa 2, nhà em ở tòa 2."

Văn Gia Gia: "Tòa nhà nhà em hình như cũ hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-194.html.]

Lớp ngoài đều bò đầy dây leo xanh mướt , mà lớp trong dây leo xanh biếc, còn ẩn chứa lớp dây leo khô dày, đó là dây leo c.h.ế.t khô thu đông mấy năm .

Đổng Kỳ: "Vâng, tòa nhà nhà em xây năm năm , chị Sa Nguyệt ở tòa 6, là năm ngoái mới xây xong."

Văn Gia Gia suốt dọc đường thực sự chấn động.

Cô vốn tưởng bên trong sẽ khép kín giống như khu gia thuộc quân đội, ai ngờ ở đây rạp chiếu phim, tiệm cắt tóc thậm chí hợp tác xã mua bán, những dụng cụ thể thao như sân bóng rổ bàn bóng bàn gì đó càng là thiếu.

Lúc là lúc bọn trẻ về nhà ăn trưa, Văn Gia Gia liền thấy từng đứa trẻ chạy từ một hướng tới, thể thấy ở đây cũng trường học.

Hơn nữa thiếu những đứa trẻ lớn tuổi, cho nên xác suất lớn còn trường trung học.

Văn Gia Gia cảm thán: "Chỗ các em cũng thật đấy, đều gần giống một cái huyện lỵ nhỏ ."

Đổng Kỳ thì thầm : "Chị ơi chỗ các chị mới , quản nghiêm chẳng chuyện gì cả."

Nói xong, dẫn Văn Gia Gia lên tầng tòa nhà 6, nhà Sa Nguyệt ở tầng ba.

Vì quan hệ Phùng Ngọc mới đến lâu, căn nhà hai vợ chồng phân tính là lớn, chỉ 58 mét vuông.

diện tích thời là bao nhiêu thì là bấy nhiêu, diện tích chung gì đó để lừa , cho nên căn nhà 58 mét vuông trông tính là quá nhỏ. Đặc biệt là nhà Sa Nguyệt ít , đồ đạc cũng nhiều, đều thu dọn gọn gàng ngăn nắp, càng rộng hơn.

Sa Nguyệt ở trong phòng, là Sa mở cửa.

"Gia Gia đấy , mau , Tiểu Nguyệt nhắc cháu mãi. Cả buổi sáng cứ lải nhải cháu còn tới." Mẹ Sa híp mắt, bà khuôn mặt dịu dàng hòa nhã, bình thường gặp , ngay cả Chủ nhiệm Tiết cũng nhớ Sa Nguyệt một tính tình .

Chủ nhiệm Tiết bình thường khoan dung với Sa Nguyệt hơn so với bọn họ, xác suất lớn là liên quan đến .

"Mẹ —" Tiếng Sa Nguyệt từ trong phòng truyền , dường như là hài lòng già vạch trần .

Văn Gia Gia phòng ngủ, thực sự kinh ngạc: "Sa Nguyệt, bây giờ thể to bằng hai lúc m.a.n.g t.h.a.i đấy."

Sa Nguyệt: "..."

"Mẹ tớ tớ thế là trắng trẻo mập mạp phúc khí đấy." Cô kiêu ngạo lắm.

Văn Gia Gia khóe miệng giật giật: "Được . tớ cảm thấy cân nặng vẫn khống chế một chút, dù tốn vải mà, nếu gầy trở , quần áo đều mặc ."

Biểu cảm Sa Nguyệt đều đờ đẫn, mất vài giây mới hồn: " , đúng, đây vấn đề phúc khí , đây là vấn đề quần áo tớ mặc ..."

Sao cô nghĩ đến điểm nhỉ?

"Đợi tớ... ở cữ xong tớ bắt đầu giảm cân!" Sa Nguyệt đau lòng nhức óc, lời đều mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi.

Văn Gia Gia đặt cái giỏ trong tay lên bàn trong phòng, chạy phòng khách rửa tay mới phòng xem đứa bé.

Đứa bé ngủ ngay bên cạnh cô , da nhăn nheo, má phúng phính, khe mắt dài nhỏ, đầu thậm chí còn lớp sáp trắng rửa sạch, sống động như một chú khỉ con.

 

 

Loading...