Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:22:34
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy chục năm , kẹo mạch nhà cứng hiếm thấy , lẽ chỉ dịp tết ở một góc ngõ nhỏ huyện thành nào đó, trong khu du lịch phố cổ náo nhiệt mới thể thấy nó.

lúc , bất cứ con phố nào cũng , lông gà lông vịt lông ngỗng cũng đều thể mang đổi kẹo.

Thậm chí quần áo cũ cũng .

Có điều hiện giờ, nhà ai nỡ mang quần áo cũ đổi kẹo chứ, quần áo cũ nhà ai mà chẳng mặc đến mức vá chằng vá đụp thể vá thêm nữa.

Kẹo trong miệng dính răng vô cùng, Ngụy Đại ăn đến mức nhe răng trợn mắt, chọc Văn Gia Gia ngặt nghẽo.

Cô nửa ghế sô pha khanh khách, tinh thần hồi phục chút , thế là chốc chốc chỉ huy Ngụy Đại mau ch.óng bỏ vịt "tủ lạnh", chốc chốc dặn dò Ngụy Đại mau lấy cơm bát bảo trong sọt tre .

"Hộp cơm của em đè bẹp ? Haizz, cái hộp cơm theo em cũng là chịu tội, thời gian nửa năm mà cứ như hộp cơm dùng năm năm ..."

Va va đập đập, chỗ lõm chỗ móp.

Ngụy Đại cầm lấy hộp cơm nặng trịch, ước lượng tay, ít nhất cũng ba cân (1.5kg).

Anh mở nắp , ghé sát ngửi, mùi cơm thơm ngọt thoang thoảng bay tới, còn thể thấy táo đỏ hạt sen và long nhãn cùng các loại nguyên liệu khác.

"Em kiếm cơm bát bảo thế?" Món thì dễ, nhưng gom đủ nguyên liệu tính là đơn giản.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

"Sư phụ Hà ở tiệm cơm quốc doanh cổng Xưởng Dược đấy mà, trong tiệm bác gần đây bán, em liền đặt một phần. Nè, một phần nhiều thế đấy, nếu hạn chế lượng mua em nhất định mua hai phần để dành ăn dần."

thời tiết cũng hỏng .

Ngụy Đại cất cơm bát bảo tủ chạn, chuẩn để đến đêm giao thừa ăn.

Trong sọt tre thế là hết đồ, bắt đầu tháo bọc hành lý.

Bọc hành lý từng sợi dây thừng quấn quanh, Văn Gia Gia cho dùng kéo, là dây thừng còn chỗ dùng, chỉ đành cau mày cởi .

Ngụy Đại xổm đất nửa phút, cuối cùng cũng tìm thấy nút thắt, liên tục cởi ba cái nút thắt mới thể bê bọc hành lý trong phòng khách.

"Bên trong gì?" Anh hỏi.

Văn Gia Gia dậy, kéo cái chăn mỏng đắp lên : "Phúc lợi trong xưởng cho đấy. Ồ, lê đông lạnh trong tay , lê đông lạnh là Thanh Dĩnh cho em, cũng kiếm lê đông lạnh. Thực hôm qua đưa cho em , kết quả để trong tủ lúc về quên mang theo. May mà thời tiết lạnh đấy, nếu lê đông lạnh hỏng mất."

Nhắc mới nhớ đời táo thường xuyên ăn, lê thì hiếm thấy, ngay cả trong cửa hàng bách hóa cũng từng thấy lê.

Ngụy Đại nghĩ ngợi, cũng bỏ lê đông lạnh trong "tủ lạnh".

Đồ đạc còn trong bọc hành lý đều là hàng tết của Xưởng Dược , bốn quả táo to bằng nắm tay phụ nữ, để trong phòng.

Có hai hộp đồ hộp đào vàng, ăn xong lọ thủy tinh còn thể dùng để đựng muối ăn đựng đường trắng.

Còn hai đôi găng tay, hai cái khăn mặt, hai đôi tất. Găng tay đến kịp thời, găng tay trong nhà khéo rách.

Tiếp đó là hai lạng lá chè, hai lạng dầu đậu nành. Trà ngửi vẫn là năm nay, nhưng vị chắc chắn ngon bằng ở quê. Còn dầu đậu nành, vàng óng ánh, một cái xưởng lớn thế mỗi thể phát hai lạng dầu đậu nành thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-187.html.]

Cuối cùng, Ngụy Đại còn từ bên trong lấy một bộ quần áo lao động mới tinh, và hai cuộn giấy vệ sinh, hai cái đai vệ sinh.

"Cũng tệ nhỉ." Văn Gia Gia đá giày , đắc ý gác chân lên ghế sô pha, bó gối , "Trong xưởng cũng khá tính quan tâm nhân văn đấy chứ, đồng chí nữ chúng em còn nhiều hơn đồng chí nam một cái đai vệ sinh."

Ngụy Đại dám bỏ đai vệ sinh và tất quần áo những thứ trực tiếp tủ quần áo phòng ngủ, mà để sang một bên chờ giặt: "Mấy thứ qua tay bao nhiêu , giặt qua mới dùng ."

Cuối cùng chính là cái ba lô, ba lô Văn Gia Gia để ghế sô pha, Ngụy Đại động , đợi cô tự mở.

Văn Gia Gia uể oải xách ba lô qua, khi mở bên trong bánh hồ điệp, lạc rang hạt dưa rang, bánh ngọt của tiệm lâu đời, còn một túi bánh đậu xanh, một túi bánh ngọc lan, sờ mà vẫn còn nóng hổi.

Mới lấy , thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cửa, Văn Gia Gia vội : "Mau cất , cất lên tầng cao nhất của tủ chạn , hai con ma tham ăn về ."

Nếu để chúng nó trong nhà nhiều đồ ăn thế , nhất định sẽ ngày ngày tìm cách xin đồ ăn từ tay cô.

Ngụy Đại cũng nhanh tay lẹ mắt, nhét tất cả những thứ lên tầng cao nhất của tủ chạn phòng khách, tầng mà hai đứa trẻ kiễng chân cũng với tới .

hai vị lớn rõ ràng quên mất, mũi trẻ con thính đến mức nào...

Chỉ thấy Văn Xuân bên trái ngửi ngửi, Văn Huyên bên ngửi ngửi, đó đồng thanh: "Có đồ ăn!"

Hai vợ chồng: "..."

Thật là chịu thua luôn, gió thổi vù vù, thế mà cũng ngửi thấy ?

Văn Gia Gia chịu thừa nhận: "Mới !"

Văn Huyên kiên định : "Không đúng, chắc chắn !"

Ngụy Đại đẩy hai đứa trẻ bếp: "Rửa tay chuẩn ăn cơm, chắc chắn , mùi cơm thức ăn nồng thế , phàm là mũi đều thể ngửi ."

Hôm nay ăn thịt dê hầm, thịt dê thêm củ cải bỏ nồi đất hầm, mùi vị tự nhiên cần nhiều.

Mùa đông lạnh giá, chỉ thích ăn loại canh nóng hổi .

Buổi tối.

Hai đứa trẻ gọi phòng ngủ, còn ba bước ngoái đầu một chậm rì rì, rõ ràng vẫn cảm thấy đồ ăn vặt nhập tủ chạn.

"Đi !" Văn Gia Gia đuổi , "Dì cũng tắt đèn về phòng ngủ đây, các con còn lề mề nữa ?"

Hai cô bé bĩu môi về phòng.

Ánh đèn trong phòng tối, Văn Gia Gia giường lên mới chợt nhận .

Ngụy Đại vén chăn : "Cái bình thường, đèn mà, dùng lâu đều sẽ như . Đợi tối hơn chút nữa chúng bóng đèn là ."

Đèn thời là đèn sợi đốt, tên gọi chữ bạch, nhưng ánh sáng chiếu là màu vàng ấm.

 

 

Loading...