Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 174
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:07:23
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại : “ nếu vì chuyện mà đến xưởng, xưởng chắc chắn cũng sẽ thái độ.”
“Thái độ gì?”
“Có lẽ là hạ cấp, còn trừ lương, là kỷ luật. Còn về việc đuổi việc... chắc là .” Vì tiền lệ.
Chị Bao thở dài, chỉ trừ lương chị cũng đau lòng. Cháu gái một , năm ngoái mới chính thức, mỗi tháng còn gửi tiền về quê, trong tay bao nhiêu tiền chứ.
Chị Bao vội vàng đến, vội vàng .
Ngụy Đại thấy chị rời , liền với Văn Gia Gia: “Nhà thiếu tiền, nếu nhờ em mang t.h.u.ố.c em tuyệt đối đừng mang.”
Chuyện rủi ro quá lớn.
Văn Gia Gia liếc : “Anh tưởng em ngốc . Thuốc men, thể mang lung tung . Không tác dụng phụ thì thôi, một khi thì bán nhà cũng đủ đền.”
Ngay cả t.h.u.ố.c đỏ đơn giản nhất cô cũng dám.
Ngụy Đại thở dài: “Chuyện còn lằng nhằng đây.”
Văn Gia Gia gật đầu, nghĩ một lúc : “Chúng nên mua gì cho Tiểu Bàn ?”
Ở trong thôn lâu, cô phát hiện nhà ai bệnh nặng, trong thôn đều sẽ mang mấy quả trứng gà, mấy miếng đường đỏ, thậm chí mấy khúc xương đến thăm.
Thực mấy chục năm cũng .
Cô còn nhớ ở quê ai đó gãy chân, hoặc là bệnh phẫu thuật, bố xa nhà nhiều năm vẫn sẽ nhờ các chú bác trong thôn giúp mang một phần quà.
Ngay cả chính cô - bạn học của cô t.a.i n.ạ.n xe, trong nhóm lớp cũng hẹn mang quà đến thăm.
Ngụy Đại gật đầu: “Đây là việc nên .”
Văn Gia Gia nghĩ Văn Xuân Văn Huyên và Tiểu Bàn chơi , liền định mang nửa cân thịt đến.
Ngày hôm .
Tiểu Bàn vẫn còn ở bệnh viện, Văn Xuân và Văn Huyên khi Tiểu Bàn nhập viện từ Tạ Dịch, trong lòng liền chút lo lắng.
Văn Xuân nhíu mày hỏi dì nhỏ: “Tiểu Bàn bệnh nặng lắm ạ? Con nôn, ăn hai ngày t.h.u.ố.c là khỏi mà.”
Văn Gia Gia: “Nôn nhiều loại, con là sốt nên nôn, Tiểu Bàn là ngộ độc nên nôn, thể giống .”
“Ôi! Con lo cho Tiểu Bàn, chúng con còn hẹn với bạn , đợi đến trường sẽ cùng chơi bóng.” Văn Xuân nhíu mày càng c.h.ặ.t, chống nạnh như lớn.
Tuy cô bé còn nhỏ, nhưng sớm “ngộ độc” nghiêm trọng đến mức nào.
Người trong thôn đều , cha nương họ là c.h.ế.t vì ngộ độc.
“Dì nhỏ, con thăm Tiểu Bàn.” Cô bé im lặng một lúc , “Con sợ bạn c.h.ế.t con sẽ bao giờ gặp bạn nữa.”
“...”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Văn Gia Gia khóe miệng giật giật, cạn lời.
“Cũng đến mức đó .” Cô gõ bát cơm , “Con ăn cơm , ăn xong .”
Sáng nay ăn cháo trứng bắc thảo thịt bằm, trứng ốp la chiên nước tương, còn hai cái quẩy Ngụy Đại mang từ nhà ăn về.
Khá phong phú, nhưng hai đứa trẻ ăn thấy ngon.
Ăn xong, hai đứa trẻ chạy phòng, Văn Gia Gia thấy tiếng lục lọi, cũng đang gì.
Ngay đó chạy sang nhà bên, cùng Tạ Dịch trốn ở cửa, hình như đang lên kế hoạch gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-174.html.]
Ngụy Đại ở nhà, Văn Gia Gia đành tự xúc tuyết.
Tuyết tan thành nước, thấm ướt đất.
Đất nhuộm màu cho tuyết trắng, khiến đống tuyết xúc đến cửa trông bẩn thỉu.
Văn Gia Gia xúc nửa tiếng, xúc một mồ hôi.
Văn Xuân và Văn Huyên lẽ bàn bạc xong, tìm Văn Gia Gia xin một cái giỏ nhỏ, bỏ đồ chơi của chúng giỏ.
“Dì nhỏ, chúng con định thăm Tiểu Bàn.” Văn Xuân nghiêm túc , “Đường đến bệnh viện chúng con đều .”
“Vội thế ?” Cô hỏi.
Văn Xuân gật đầu thật mạnh: “Vâng! Rất vội.”
Văn Gia Gia xoa đầu cô bé, từ trong tủ lấy nửa cân thịt Ngụy Đại mua sáng nay, dùng giấy dầu gói , cùng bỏ giỏ nhỏ của cô bé : “Đi , dì nhỏ cùng các con.”
Chỉ là Văn Xuân và Văn Huyên vẫn , vì bệnh viện cho nhiều trẻ con như .
“Đồng chí quá đáng , mang một hai đứa thì thôi, mang cả sáu bảy đứa trẻ, lỡ trong chạy lung tung va thì .” Nhân viên bảo vệ ở cổng bệnh viện tận tụy chặn nhóm của Văn Gia Gia .
Bên trong đa là bệnh nhân, va chạm xảy chuyện bệnh viện chịu trách nhiệm. Nếu trẻ con cũng xảy chuyện, bệnh viện chịu hai phần trách nhiệm.
Lập tức, ánh mắt Văn Gia Gia đều mang theo vẻ cảnh giác, cảm thấy đồng chí đáng tin cậy, nếu thể, lớn cũng cho .
Văn Gia Gia: “...”
Nói thật, cô cũng .
Những đứa trẻ cô mang đến, mà là theo đường. Chúng thăm Tiểu Bàn liền la hét đòi , Văn Gia Gia đuổi cũng .
Lập tức, sáu bảy đứa trẻ thành một hàng, mắt trông mong Văn Gia Gia.
Văn Gia Gia cũng sợ xảy chuyện, liền giật lấy cái giỏ trong tay Văn Xuân, với chúng: “Các con ai cũng , đều ở ngoài, đợi dì xem xong sẽ cho các con tình hình của Tiểu Bàn thế nào.”
Văn Huyên bĩu môi: “Dì nhỏ, nhưng chúng con tự xem Tiểu Bàn.”
Văn Xuân gật đầu lia lịa, cô bé sợ Tiểu Bàn c.h.ế.t, sẽ bao giờ gặp nữa.
Văn Gia Gia nghiêm mặt: “Còn lời , lời đồ chơi của các con dì cũng mang giúp nữa.”
Văn Xuân và Văn Huyên vô cùng chán nản, nhăn mặt bên cạnh, như thể đả kích nặng nề.
Tạ Dịch từ trong túi lấy hai viên đá ngũ sắc, đưa cho Văn Gia Gia: “Dì nhỏ, giúp cháu mang cái cho Tiểu Bàn.”
Những khác cũng lượt lấy quà của .
Có đá thì thôi, còn cả bùn, thậm chí còn một cành cây, một chiếc lông vũ là của gà chim, Văn Gia Gia mà cũng bó tay.
Tình bạn của trẻ con cô thật sự hiểu.
Văn Gia Gia mang một đống đồ bệnh viện, chỉ hỏi một y tá ngang qua, y tá liền chỉ đường cho cô.
“Cậu bé béo ngộ độc t.h.u.ố.c đỏ đưa , bé ở phòng 206 tầng hai, cầu thang ở phía , thẳng là tới.”
Văn Gia Gia cảm ơn tiếp.
Lên lầu, tìm thấy phòng 206, đẩy cửa bên trong khá đông và náo nhiệt.
“Gia Gia , mau mau .” Mẹ Tiểu Bàn vội kéo cô xuống, Văn Gia Gia quan sát kỹ bà hai mắt, sắc mặt vẫn , xem tình hình của Tiểu Bàn cũng .