Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:07:12
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đơn vị bệnh viện và cả phòng y tế, bình thường những bệnh vặt vãnh đều đến phòng y tế, dù thì nguồn lực của bệnh viện cũng hạn, trừ khi đêm hôm phòng y tế .

Văn Gia Gia kinh ngạc: “Có tại ? Em hỏi Văn Xuân và Văn Huyên , do ăn khoai tây mọc mầm.”

“Ai mà . Đứa trẻ hôm nay cũng lắm tai nhiều bệnh, ngã nôn, còn đau đầu nữa.”

Văn Gia Gia đột nhiên nảy một suy đoán: “Cậu bé bôi t.h.u.ố.c đỏ ?”

“Cái ai mà .” Chị Bao để ý.

Văn Gia Gia khẳng định: “Chắc chắn là bôi .”

Lúc đó Văn Xuân còn , Cao Phi về nhà lấy t.h.u.ố.c cho bé. Bị ngã mà, bôi chắc chắn là t.h.u.ố.c đỏ, chỉ liên quan đến t.h.u.ố.c đỏ .

thì ngộ độc thủy ngân là trường hợp hiếm.

Văn Gia Gia cũng vội với , cô thể nghĩ đến t.h.u.ố.c đỏ, các bác sĩ nghĩ đến .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Quả nhiên, bác sĩ ở phòng y tế khi thấy vết thương ở đầu gối của Tiểu Bàn, đưa kết luận nghi ngờ ngộ độc thủy ngân, còn , vẫn cần kiểm tra thêm.

Bác sĩ phòng y tế : “Đến bệnh viện , bệnh viện kiểm tra là xác định ngay.”

Mẹ của Trần Đạt mặt trắng bệch: “Sao... ... ngộ độc chứ, đang yên đang lành ngộ độc, . Thủy ngân gì chứ, đây là cái thứ gì.”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích: “Chính là t.h.u.ố.c đỏ, trong t.h.u.ố.c đỏ thủy ngân, ít dùng sẽ ngộ độc. đồng chí nhỏ Trần Tổ Đức lẽ là may mắn, dùng xong ngộ độc. giúp bé rửa sạch vết thương , để an , các vị vẫn nên nhanh ch.óng đến bệnh viện một chuyến.”

, bế , cõng , dùng cáng khiêng , khiêng cho vững nhé.” Bác sĩ bổ sung một câu.

Câu , của Trần Đạt càng sợ đến ngây . Theo bà, cần dùng cáng, tức là .

Bà nắm tay cháu trai vội vàng gật đầu, nước mắt ngừng chảy: “Được , ngay.”

Bác sĩ thở dài, dứt khoát tìm trong đám xem náo nhiệt một vài nữ đồng chí vai u thịt bắp, nhờ họ giúp khiêng.

Rất nhanh, Tiểu Bàn chuyển đến bệnh viện.

Và chuyện ngộ độc thủy ngân cũng theo đám xem náo nhiệt tan mà lan truyền khắp nơi.

Các gia đình ngờ rằng, thứ còn thể gây ngộ độc, thế là nhà chị Hồng là đầu tiên gặp họa.

“Chị Hồng, chị cũng với chúng là thứ sẽ gây ngộ độc, thứ thể gây ngộ độc chúng dám dùng ?” Có cầm t.h.u.ố.c đỏ mua từ chỗ chị Hồng đến tận cửa, ở cửa nhà chị Hồng lớn tiếng la lối.

, đứa trẻ Tiểu Bàn nôn thành thế nào , bác sĩ đích là ngộ độc thủy ngân gì đó. Vết thương còn sưng lên, bây giờ khiêng đến bệnh viện, còn cứu nữa.”

Lời chút thất đức, bên cạnh khỏi liếc mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-172.html.]

Không liếc chị Hồng, mà là liếc câu , ai trù ẻo con nhà như .

Thực bác sĩ ở phòng y tế tâm trạng vẫn khá định, cùng đến bệnh viện, cũng cho gọi bố đứa trẻ, điều đó cho thấy vấn đề lớn. Mẹ của Trần Đạt lo lắng nên rối trí thì thôi, nhưng trong những vây xem, ai chút đầu óc đều thể nghĩ điều , kết quả một ngốc đến .

Chị Hồng mà ngây , lúc đầu còn phản ứng , cho đến khi giải thích mới hôm nay xảy chuyện gì.

chị cũng quả hồng mềm, lập tức đáp trả: “Chuyện liên quan gì đến ? Chị đến bệnh viện xem, trong bệnh viện chẳng lẽ t.h.u.ố.c đỏ ! Hai cái lỗ lông mày là để các phun phân , khi các lấy t.h.u.ố.c đỏ từ chỗ chẳng lẽ từng dùng t.h.u.ố.c đỏ ?”

Lời cũng đúng, bệnh viện cho dùng cũng là t.h.u.ố.c đỏ mà.

Chỉ là vẫn một còn nghi ngờ, nghĩ rằng: Chị Hồng bán t.h.u.ố.c đỏ kém chất lượng cho họ .

Nếu đây dùng t.h.u.ố.c đỏ của bệnh viện xảy chuyện , mà dùng t.h.u.ố.c đỏ của chị, Tiểu Bàn ngộ độc.

liền suy đoán .

Chị Hồng nhổ nước bọt đó: “Đó cũng là vấn đề của , chẳng lẽ các dùng cũng ngộ độc như Tiểu Bàn ?”

Chị dám , t.h.u.ố.c đỏ của cả thành phố đều đến từ xưởng d.ư.ợ.c của thành phố. Đều từ một phân xưởng , còn phân biệt độc độc, ba bảy loại chín chứ.

Chị Hồng lý, đa đều , chuyện thực sự quan hệ lớn với chị.

cũng luật, hiểu rằng nếu thực sự truy cứu, chị Hồng trăm phần trăm chịu trách nhiệm.

thì bình thường chuyện gì, lén lút bán chút t.h.u.ố.c cũng thôi. một khi xảy chuyện, đây sẽ trở thành bán t.h.u.ố.c trái phép, phạt tiền còn là nhẹ.

thông minh, khi đám đông tan liền ở nhắc nhở chị Hồng một câu.

“Chị tự chú ý một chút, trong khu gia thuộc của chúng lén lút trao đổi buôn bán tuy chuyện lớn, nhưng của chị là t.h.u.ố.c, chỉ cần xảy chuyện, nhất định sẽ là chuyện lớn. Bây giờ xem nhà họ Trần truy cứu , nếu truy cứu thì chuyện sẽ qua, nếu quyết tâm buông, thì chuyện e là ầm lên đến chỗ lãnh đạo.”

Nói xong, đó liền rời , để một chị Hồng ngẩn ngơ tại chỗ.

Cao Phi bộ quá trình, dám động đậy. Cô bé nhỏ trốn cửa, mắt đầy kinh hãi, nước mắt ngừng chảy, nhưng c.ắ.n c.h.ặ.t môi phát tiếng.

Hình như cô hại .

chị Hồng trách cô, chị kéo con gái đến mặt, xoa đầu cô bé: “Ở nhà ngoan, trông em, ngoài một chuyến.”

Cao Phi mắt đỏ hoe, vội vàng gật đầu.

Chị Hồng rời nhà, về phía Bắc Sơn.

Văn Gia Gia lúc đang đập trứng, cô đập trứng nước đường đỏ, cũng khuấy tan, trứng từ từ đông , trong lòng ước tính thời gian... cô ăn trứng non một chút, chút lòng đào.

 

 

Loading...