Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:07:11
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Gia Gia: “Phỉ Phỉ thành chị ?”
Văn Huyên kỳ quái Văn Gia Gia: “Tiểu di ngốc, là chị Phi Phi chứ Phỉ Phỉ . Chị Phi Phi chính là... chính là con gái bạn dì .”
Văn Gia Gia hiểu , hai đứa trẻ là Cao Phi, con gái Chị Hồng.
Thế thì lạ thật, nôn chứ.
Cô : “Các con nếu nôn, hoặc chỗ nào thoải mái, gọi dì nhỏ ?”
“Biết !”
Hai đứa trẻ đắm chìm trong câu chuyện Tây Du Ký.
Buổi chiều.
Văn Gia Gia buồn ngủ, giường ngủ trưa.
Ngụy Đại đang loay hoay với chiếc giường trẻ em của , đang tiến hành công đoạn cuối cùng, đó là quét một lớp dầu trẩu.
Dầu trẩu mùi, quét sớm thì mùi bay sớm.
Vợ còn thứ sẽ dị ứng, nhất là dùng dầu sáp gỗ. Tuy Ngụy Đại hiểu dị ứng với dầu trẩu, nhưng cũng lời cô, thế là tìm dầu sáp gỗ. Ai ngờ nhiều thợ mộc còn từng thấy dầu sáp gỗ, đành bỏ cuộc, chuẩn thêm một chiếc giường trẻ em nữa để dự phòng.
Quét xong dầu trẩu, mang than củi hoa quả mà Văn Gia Gia mang về cất phòng chứa đồ.
Vợ cũng chẳng mang từ về, mang về nhà thì vứt ở góc phòng khách, hôm qua để ý còn để Văn Huyên giẫm nát một cục than.
Than thì đúng là than , ném mấy cục lò, đốt lên mà chẳng mấy khói.
Lửa lò cháy bùng lên, đỏ rực.
Ngụy Đại đặt nồi đất lên, đổ nước đường đỏ pha , cho táo đỏ hầm. Anh hỏi , uống nhiều canh đường đỏ táo đỏ giúp bổ khí huyết.
Văn Gia Gia ngủ lâu thì dậy, lúc mở cửa, mùi đường đỏ táo đỏ nồng nặc ập mặt.
“Sao tự dưng hầm canh ngọt thế?” Cô dụi mắt, đầu óc vẫn còn mơ màng, cơn gió lạnh luồn qua khe cửa thổi , cả mới tỉnh táo .
Văn Gia Gia kéo c.h.ặ.t cổ áo, đóng cửa .
“Hầm cho em uống đấy.” Ngụy Đại , mở cửa , “Để hé một khe cho thoáng khí, đang đốt than mà.”
Văn Gia Gia bếp, tay lót giẻ, mở nắp nồi đất, nước đường đỏ bên trong đang sôi sùng sục, vị ngọt ngào trong ngày đông đặc biệt hấp dẫn.
Cô hì hì: “Đập thêm quả trứng gà nữa nhé?”
Ngụy Đại bất đắc dĩ: “Em ăn tối nữa ?”
Văn Gia Gia đậy nắp , xoa bụng: “Em đúng là chẳng khẩu vị ăn tối.”
Buổi trưa ăn xong vận động, chỉ giường ngủ trưa, bữa trưa vẫn còn tích trong bụng.
Cô xuống ghế sô pha, chống đầu Ngụy Đại cưa gỗ, đây là chuẩn thêm một chiếc giường trẻ em nữa .
Văn Gia Gia : “Chẳng bằng đóng cái tủ, tủ trong nhà đủ dùng .”
Ví dụ như tủ quần áo trong phòng, bây giờ vặn chứa quần áo của cô và Ngụy Đại. Sau may thêm vài bộ nữa là treo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-171.html.]
Ngụy Đại tập trung đo chiều dài, : “Làm, đều hết. Đợi xong tủ quần áo, sẽ thêm một chiếc xe đẩy trẻ em.”
“...”
“Thôi , vui là .” Văn Gia Gia còn gì để , còn tự tìm việc cho .
Ngụy Đại : “Trước khi em ngủ, ai ở ngoài tìm em thế, giống của Trần Đạt.”
Văn Gia Gia giơ ngón tay cái lên : “Anh giỏi thật, thế mà cũng . em là của ai, chỉ là bà nội của ai thôi, chính là của bé béo .”
“Cái tai to kỳ lạ ?” Ngụy Đại cúi đầu, đo xong kích thước thì dùng b.út vạch một đường gỗ, cầm cưa lên.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Văn Gia Gia nhớ một lúc, gật đầu: “Hình như là , tên là Tổ Đức. Hồi tháng tám chạy khúc sông sâu bắt cá, của hậu cần bắt phạt ở đó.”
Cô nhớ rõ, vì hôm đó là ngày thành lập quân đội.
Lúc đó Ngụy Đại ngày nào cũng sớm về khuya, bận ngơi tay. Những khác cũng , cô Thẩm nhà bên còn ba ngày liền thấy Tạ Dương . Tạ Dương về, mà là về lúc đêm khuya, lúc rạng sáng. Ở chung một nhà mà ba ngày gặp mặt, đủ thấy bận đến mức nào.
Trớ trêu mấy ngày đó nóng nực, Văn Xuân và Văn Huyên đều chịu nổi nóng, ngày nào ăn tối xong cũng chạy khu sông cạn chơi một lúc.
Hai chị em chừng mực, Văn Gia Gia cũng ngăn cản.
hôm đó cô hô trẻ con trèo qua lan can bơi khúc sông sâu, dọa cô sợ đến mức vứt quần áo đang cầm trong tay, vội vàng chạy bờ sông.
Đứa trẻ đó chính là Tiểu Bàn, Văn Gia Gia tận mắt thấy bé béo của hậu cần túm cổ áo lôi xuống, lên bờ còn tiện tay đ.á.n.h hai phát m.ô.n.g, cuối cùng phạt , nửa tiếng cả chân đều là nốt muỗi đốt, trông như bắp ngô.
Chân muỗi đốt thành nốt, tai cũng muỗi đốt thành nốt, khiến hai cái tai trông cực giống tai của Tút Tút Tai To trong phim hoạt hình mấy chục năm , Văn Gia Gia ấn tượng sâu sắc về việc .
Ngụy Đại: “Vậy thì đúng . Bà cụ thực cũng khá lý lẽ, chỉ là tính tình nóng nảy, quan hệ với trong khu gia thuộc lắm.”
Văn Gia Gia cũng thấy , hai vợ chồng đang bà cụ nhà thì ngoài cửa gõ cửa.
Người đến là chị Bao.
“Hai vợ chồng sống những ngày tháng thật , trong nhà ấm áp, còn nấu nước đường đỏ nữa.” Chị Bao ăn lạc , còn từ trong túi bốc một nắm cho cô: “Mới rang hôm qua, thử xem thơm .”
“Rắc” một tiếng, Văn Gia Gia bóp vỡ vỏ lạc, ném hai hạt lạc miệng, quả thực giòn thơm.
Cô khen: “Lạc nhà chị rang ngon thật, nào em rang cũng quá lửa.”
Nói xong câu , Ngụy Đại liền liếc cô một cái.
Thầm nghĩ: Rang cái quỷ gì, em chỉ lạc luộc thôi.
Lạc trong nhà từ đến nay đều là phơi khô luộc, từng rang bao giờ.
Chị Bao : “Không , hôm nào em thì gọi chị, chị đến dạy em.”
Chưa đợi Văn Gia Gia cảm ơn, chị : “Vừa của Trần Đạt đến tìm em ?”
Văn Gia Gia gật đầu: “Tiểu Bàn nôn, đến hỏi thăm.”
Chị Bao bĩu môi: “Người thật lý lẽ, con nhà nôn thì liên quan gì đến mấy đứa trẻ chơi cùng.”
“ mà...” chị , “Chị liếc qua, Tiểu Bàn nôn ghê lắm, đưa đến phòng y tế .”