Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:07:07
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, cô đeo ba lô, xách làn rời .
Sau khi rời trực tiếp khỏi thành, một chuyến đến xưởng Hóa chất, hôm nay cơ hội hợp thành còn dùng.
Cô tốn một hào mua ít chế phẩm cao su phế thải, đang định rời , Trần Hương Quân bán chế phẩm cao su khó hiểu hỏi: “Cô mua mấy thứ tác dụng gì ?”
Văn Gia Gia đều đến chỗ cô mua đồ bốn năm , lúc Văn Gia Gia mua thứ ba, cô liền nảy sinh nghi hoặc.
Cô cũng hỏi thợ cả trong xưởng, những thợ cả đó, thậm chí những nghiên cứu viên đó, đều cảm thấy chế phẩm cao su thể tác dụng lớn gì.
Văn Gia Gia cứ mua mua thế , Trần Hương Quân cứ cảm thấy thiệt.
Thế nhưng Văn Gia Gia chỉ , cũng trả lời, cô nhận lấy đồ liền rời . Lúc rời nghĩ thầm thể tìm cô mua nữa, tìm khác.
Trên đường, Văn Gia Gia ấn hợp thành.
Lần vận khí tệ, ba món đồ hợp là găng tay cao su, bóng rổ cao su và túi chườm nóng.
Văn Gia Gia lấy bóng rổ và túi chườm nóng, cô bỏ túi chườm nóng ba lô, định ngày mai trực tiếp đưa cho Sa Nguyệt.
Bóng rổ thì mang về nhà, dù bất kể là cửa hàng bách hóa hợp tác xã cung tiêu đều bán bóng đá bóng rổ.
Sự xuất hiện của bóng rổ khiến Văn Xuân và Văn Huyên vui mừng, các cô bé từng chơi loại bóng đập xuống sẽ nảy lên , thấy chơi từ xa, các cô bé ngưỡng mộ vô cùng.
Ngụy Đại cũng cầm bóng rổ tay lật qua lật xem, mãi đến khi Văn Xuân và Văn Huyên giục đòi chơi, mới lưu luyến rời đưa bóng cho các cô bé.
Văn Gia Gia bật : “Anh cũng thích? Vậy hôm nào em cũng mua cho một quả.”
Ngụy Đại: “Nói gì thế, thích bình thường , nhưng mua thì cần , trong quân đội cũng bóng rổ.”
Sân bóng rổ thậm chí cũng hai ba cái.
Nói xong, kéo tay áo lên đến khuỷu tay, bắt đầu cùng Văn Gia Gia bánh trôi.
Bánh trôi hai loại, ngọt và mặn. Bởi vì vừng xay , bánh trôi ngọt nhanh.
Nửa tiếng , bánh trôi mặn cũng xong.
Trong nhà đèn đuốc sáng trưng, hương khí lan tỏa, bốn vây quanh bàn ăn bánh trôi mới lò.
Cắn vỡ vỏ bánh trôi, vừng đen thơm ngọt lập tức từ chỗ vỡ chảy .
Văn Gia Gia bỏng rùng một cái, lúc dậy rót nước, ngoài cửa sổ ngẩn , “Tuyết rơi .”
Những bông tuyết như hoa lê bay lả tả, rơi xuống trong sân.
Tuyết ở đây đến sớm, cũng đến dữ dội.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, tuyết phủ kín sân, trong màn đêm trắng xóa một màu.
Văn Gia Gia tiếng cành cây gãy đ.á.n.h thức.
“Rắc” một tiếng, cành già cây quế ngoài sân thượng tuyết lớn đè gãy, tuyết tích tụ cây cũng rào rào rơi xuống.
“Tiếng gì thế?”
Văn Gia Gia mơ mơ màng màng tỉnh dậy, lúc sắp mở mắt Ngụy Đại nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, : “Đừng sợ, là tiếng cành cây tuyết đè gãy thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-167.html.]
“Tuyết lớn thế ?” Văn Gia Gia giọng mũi hỏi, duỗi chân sang Ngụy Đại.
Ngụy Đại ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Rất lớn, ngày mai em thể đắp tuyết chơi .”
“Vậy thì quá.” Vài giây , Văn Gia Gia ngủ , thở trở đều đều.
Ngụy Đại nào cũng kỹ năng ngủ ngay lập tức thần kỳ của cô cho kinh ngạc, sững sờ ấp ủ hơn mười phút cơn buồn ngủ mới ập đến, nữa hẹn hò với Chu Công.
Ngày hôm Văn Gia Gia tỉnh dậy sớm, nhưng nhiệt độ thấp , cô thăm dò đưa cánh tay khỏi chăn, vội vàng rụt về.
Bên cạnh còn ai, bên ngoài phòng truyền đến từng trận tiếng đài radio.
Văn Gia Gia lắng tai thấy đang phát tin tức, cô liền Ngụy Đại vẫn còn ở nhà.
“Ngụy Đại!” Cô hét lớn, “Tuyết dày .”
Một lát , Ngụy Đại đẩy cửa bước : “Dậy ? Tuyết dày lắm em dậy xem , giờ vẫn tạnh .”
Nói , đến bên cửa sổ cuộn tấm rèm cỏ tranh mới treo hồi mùa thu lên, căn phòng vốn tối tăm nháy mắt trở nên sáng sủa.
Văn Gia Gia che mắt, từ từ thích nghi với ánh sáng.
Cô đè c.h.ặ.t chăn lên vai, nhích dựa đầu giường dậy, lúc ngoài cửa sổ mắt đều trợn tròn: “Trời ơi, núi đối diện đều trắng xóa .”
Từ đỉnh núi đến chân núi đều là màu trắng, cảnh sắc ở quê thấy.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Lại cái sân, sân cũng trắng xóa một màu, trắng đến mức thể phản quang!
Trên nóc phòng tắm và nhà vệ sinh tuyết lớn bao phủ, độ dày ít nhất nửa tấc.
Ngụy Đại cuộn rèm cửa xong, đến bên giường vươn đôi tay loạn của .
Văn Gia Gia vội vàng xuống , đè c.h.ặ.t chăn, ánh mắt cảnh giác : “Đừng hòng sờ em.”
Người quá thất đức, cứ thích thò tay cổ cô, thường xuyên lạnh đến mức Văn Gia Gia rùng , hận thể vung tay đ.ấ.m hai cái.
Ý đồ của Ngụy Đại cô vạch trần, nhưng mặt chút ngại ngùng nào, nhéo nhéo má cô: “Dậy ăn cơm thôi, sáng nay vẫn ăn bánh trôi.”
Khó khăn lắm mới đợi ngày nghỉ, cô mới dậy sớm !
Văn Gia Gia nhắm mắt , dùng chăn trùm kín đầu, : “Nửa tiếng, cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa.”
Nửa tiếng thì nửa tiếng .
Ngụy Đại đồng hồ mới tám giờ, bèn cũng vội kéo cô dậy ăn cơm.
Ngoài phòng, hai đứa trẻ đang loay hoay chỉnh kênh, nhưng Ngụy Đại kịp thời , Văn Xuân lập tức thu tay, hỏi: “Dượng, dì nhỏ vẫn dậy ạ?” Cô bé ngọt ngào với Ngụy Đại.
“Chưa , Xuân nhi, dượng giao cho con một nhiệm vụ, con chú ý thời gian, nửa tiếng gọi dì nhỏ con dậy ăn cơm.” Ngụy Đại , “Còn nữa, các con cơm còn ăn xong xuống bàn .”
Trong bát bàn vẫn còn non nửa bát bánh trôi đấy, đa thời đều từng đói, thậm chí đói đến sợ , là nỡ lãng phí thức ăn nhất.
Văn Huyên chạy cửa chơi tuyết, : “Không ăn, ăn nổi nữa.” Ăn bụng căng phồng thoải mái.
Ngụy Đại nhất thời chút kinh ngạc, hiếm khi thứ Văn Huyên ăn.