Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:06:47
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia: “Dì đang rung hoa đấy, định ngày mai sốt hoa. Nếu thành công, dì gọi cháu sang ăn.”

Tạ Dịch ngoan ngoãn : “Vâng.”

Nói vèo một cái mất hút, Văn Gia Gia đoán nãy là Tạ Dương nâng Tạ Dịch lên.

Hoa quế cuối cùng cũng rung xong, Ngụy Đại cũng rung một mồ hôi.

Văn Gia Gia túm tấm bạt , kéo phòng khách. Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, tiện cho cô thu gom hoa quế.

Hai vợ chồng một mộc, một thu hoa, trong lúc đó chuyện, tự dòng tình cảm ấm áp chảy trôi.

“Anh là bố ?” Văn Gia Gia tò mò hỏi.

Ngụy Đại khàn: “Nghĩ gì thế, chỉ là thấy thứ sớm, dù để đó hỏng.”

Văn Gia Gia bỗng nhớ , hôm qua nhắc đến một đồng đội con sinh , mà vẫn chạy khắp nơi mượn cũi trẻ em, chắc là vì cái mới nhớ cũi trẻ em đây mà.

Cô chỉ đống gỗ thừa bên cạnh: “Thế mấy khúc gỗ thừa dùng gì?”

Ngụy Đại một cái liền : “Làm một đồ chơi nhỏ, còn bàn ăn xe tập .”

“...”

Cứ mạnh miệng , còn vội.

Ngụy Đại biểu cảm của Văn Gia Gia là cô đang nghĩ gì, trong lòng cảm thấy oan uổng thực sự.

ngoài miệng thể kêu oan, vợ đôi khi lòng còn nhỏ hơn kim, đặc biệt là kỳ kinh nguyệt, nhớ nhầm thì cũng là chuyện một hai ngày nay thôi.

Nếu kêu oan, cô gái nhất định sẽ mượn cớ phát tác, bảo thèm sinh con với cô .

Nửa tiếng trôi qua.

Bên ngoài tối hơn, mặt trăng trốn đám mây đen nào.

Văn Gia Gia rửa sạch hoa quế, phơi lên nia.

Còn Ngụy Đại cũng bỏ việc trong tay xuống, quét vụn gỗ trong phòng khách hót rác, đổ chậu sắt bên cạnh bếp lò.

“Đi tắm ?”

Ngụy Đại xong dựa khung cửa, hỏi Văn Gia Gia.

Văn Gia Gia gì, lau nước tay, lúc qua đầy mùi hoa quế, Ngụy Đại ghé lưng cô ôm c.h.ặ.t lấy cô.

“Ái ái ái, cổng sân còn đóng .”

Ngụy Đại đầu , đóng cổng sân.

Tuy nhiên nhân lúc đóng cổng sân, Văn Gia Gia xách nước phòng tắm tắm .

Theo thời tiết ngày càng nóng, cô thường khi ngủ mới tắm. Tắm xong gió đêm thổi qua, đều mát lạnh, thoải mái cực kỳ.

Đèn pin lắp tường phòng tắm, Văn Gia Gia giơ tay sức ngửi ngửi, mùi hoa quế thật ?

Không thể , ong đốt thì .

Bị ong đốt là nỗi ám ảnh của cô, hồi nhỏ về quê bà nội chơi ong đốt, má sưng vù như cái bánh bao đỏ, còn dùng cà tím sức xát.

Đừng , dùng cà tím xát vết thương tuy là phương pháp dân gian, nhưng khá hiệu quả.

Nghĩ chuyện ngày xưa, Văn Gia Gia cũng giảm tốc độ tắm.

Tắm xong mở cửa, một cơn gió thổi tới, sảng khoái mát mẻ, cô nheo mắt dừng tận hưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-148.html.]

Ngụy Đại cởi áo , xách thùng gỗ trong tay cô , múc nước xách đến.

Thân hình đàn ông quả thực xuất sắc, Văn Gia Gia mỗi tối ngủ đều sẽ vô thức thò trong áo .

Lúc một tay xách một thùng gỗ đựng đầy nước, cảnh tượng cơ bắp hai bên cánh tay cuồn cuộn mạnh mẽ quả thực khiến nóng mặt.

Ngụy Đại: “Nhìn gì thế?”

Mặt đỏ hồng, mắt ướt át.

Văn Gia Gia: “Hóng gió đấy.”

Ngụy Đại đẩy cô: “Mau nhà , cẩn thận cảm lạnh.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Người phụ nữ từ khi điều dưỡng cơ thể , ngừng uống t.h.u.ố.c bắc xong là bắt đầu mẩy . Sáng nay chuyện mang chút giọng mũi, rõ ràng là lạnh, thế mà còn dám hóng gió.

Văn Gia Gia cố ý đưa cánh tay đến bên mặt Ngụy Đại: “Ngửi xem, còn mùi .”

Ngụy Đại: “Có mùi mùi, mau .”

Văn Gia Gia: “Anh qua loa với em?”

Ngụy Đại nghiêm túc ngửi ngửi: “Hết mùi .”

Văn Gia Gia lúc mới hài lòng.

Hôm .

Văn Xuân và Văn Huyên hôm nay tham gia tiết lao động đồng ruộng , hai cô bé lắm.

Trẻ con nông thôn , tò mò về đồng ruộng như thế, chúng tuy nhỏ, nhưng quá việc đồng áng lúc khổ thế nào .

Văn Xuân cần , ký ức nó vẫn còn, cảnh tượng Tiểu di thời gian thu hoạch vụ thu về nhà nó ấn tượng sâu sắc.

Nằm giường bất động, màu môi trắng bệch trắng bệch, Văn Xuân suýt tưởng Tiểu di c.h.ế.t , dọa nó giật nảy , nước mắt chảy ròng ròng.

Thậm chí ngay cả chuyện cha nó lúc thu hoạch vụ thu nó cũng nhớ chút ít. Cha than ngắn thở dài về sự gian khổ của thu hoạch vụ thu, tính toán thu hoạch vụ thu đổi tấm phiếu thịt, cắt nửa cân thịt tẩm bổ cho nhà.

Văn Huyên thì, chỉ nhớ bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t của Tiểu di lúc thu hoạch vụ thu thôi.

Ồ, còn bông lúa chọc , chim ch.óc khó đuổi, mặt trời chiếu đến váng đầu hoa mắt...

Văn Huyên sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c nhỏ: “Tiểu di, hôm nay chúng con thể xin nghỉ ?”

Văn Gia Gia thực cũng cho hai đứa trẻ lắm, mặt trời to thế , phơi cả ngày say nắng thì .

Đang do dự, Ngụy Đại liền : “Đừng nghĩ xin nghỉ, tiết lao động thể xin nghỉ chứ.”

“Phỉ Phỉ cứ mãi!” Văn Huyên phục, “Bạn , còn nữa cũng , ở nhà ăn kẹo đấy.”

Ngụy Đại: “Phỉ Phỉ là vì sức khỏe , con với chị so với nghé con còn khỏe hơn, một đứa chấp hai đứa Phỉ Phỉ .”

Đầu óc Văn Huyên lúc hoạt động nhanh, : “Con thể đột nhiên thấy khỏe, ví dụ như đau bụng.”

Lần Văn Gia Gia cũng vui, dạy dỗ nó: “Không , còn thể giả dối trá chứ. Lát nữa dì sẽ chuẩn nước cho các con, đều nhặt bông lúa cho dì.”

Văn Huyên nước mắt lưng tròng, bĩu môi: “Nước đủ, con nước mật hoa.”

Văn Gia Gia cạn lời. Trẻ con đều tinh ranh quỷ quái, hai lớn đều lên tiếng thoát , liền bắt đầu đàm phán điều kiện.

Nước mật hoa là sốt hoa pha nước, Văn Gia Gia gật đầu: “Được, rót cho các con một bình.”

“Còn bánh hồ điệp.” Nó tiếp tục .

 

 

Loading...