Ngụy Đại bật : “Bốn cái màn em mua lâu lắm , cửa hàng bách hóa chịu cho em mua một bốn cái?”
Nhắc đến chuyện trong lòng Văn Gia Gia nhốn nháo, khó chịu : “ đấy, buổi trưa em mè nheo nhân viên bán hàng gần một tiếng mới bán cho em đấy, mua xong còn một ông cụ mắng, bảo em là châu chấu cái.”
Ông cụ đó cũng đến cửa hàng bách hóa mua màn, Văn Gia Gia là mua nhiều, nhân viên bán hàng sợ đủ bán, nên mè nheo nhân viên bán hàng một tiếng.
Ông thì chọn cái , bắt nhân viên bán hàng lôi từng cái màn , kiểm tra màn rách lỗ kiểm tra mất một tiếng.
Cuối cùng nhân viên bán hàng Văn Gia Gia phiền, ông cụ phiền .
Nhân viên bán hàng bới đống màn ông cụ kiểm tra một lượt, tìm bốn cái quy cách phù hợp nhét cho Văn Gia Gia, ông cụ tức đến mức chống gậy c.h.ử.i ầm lên.
Nhân viên bán hàng thoát , Văn Gia Gia cũng thoát , khổ nỗi hai sợ ông cụ lăn bất cứ lúc nào nên dám cãi quá nhiều, trong lòng Văn Gia Gia khó chịu lắm.
Ngụy Đại liền : “Gặp ông cụ kiểu thì chạy thôi, tuyệt đối đừng đôi co với ông .”
“Em ngu, ông ngã chẳng tính cho em .”
Văn Gia Gia hừ , ông cụ tóc bạc phơ kiểu đồn công an thậm chí ủy ban cách mạng cũng sợ ông .
Trong nhà còn mấy thanh tre nhỏ, Ngụy Đại phòng chứa đồ lấy . Hôm nay trăng sáng, dùng thước đo ánh trăng, dùng cưa cưa một cái, thanh tre cưa xong.
Ngụy Đại thế nào, cần đinh sắt cũng thể cố định thanh tre .
Khung tre cố định lắp bốn góc giường tre, Ngụy Đại thấy sẽ rung, đặc biệt gia cố thêm.
Anh xong Văn Gia Gia qua lắc lắc, quả nhiên chắc chắn hơn nhiều, miễn là gió mạnh, khung màn sẽ đổ.
Khung tre lắp xong, màn trải lên.
Trải xong Văn Gia Gia chui đầu tiên, kiểm tra khắp nơi xem trong màn muỗi .
Kiểm tra xong lên giường tre“Thoải mái quá.”
Cô thốt lên một tiếng cảm thán.
Trên đầu là bầu trời đầy bao la, rực rỡ bí ẩn. Bốn bề thoáng đãng, gió thổi tới cuốn nóng .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Dù thấy tiếng muỗi vo ve cũng sợ nữa, thậm chí thấy ồn ào, vì màn ngăn cách chúng bay .
Văn Gia Gia thỉnh thoảng còn thấy bên ngoài sân lập lòe, đó là đom đóm chỉ ở vùng quê đêm hè.
Vì đèn mái hiên còn sáng, chúng dám bay . Đợi qua chín giờ, đèn tắt chúng sẽ bay cái sân , dù trong sân cũng trồng ít hoa mà.
Ngụy Đại phòng lắp màn.
Giường trong phòng sẵn khung gỗ, nên cần dùng thanh tre nữa.
Lắp màn xong, ngải cứu cần dùng nữa, quét tro ngải cứu ở hai phòng, mang gối và chăn mỏng sân.
Văn Gia Gia đang nô đùa với Văn Xuân Văn Huyên giường tre, hai đứa trẻ cô vò đầu tóc như tổ gà.
Ngụy Đại ném gối và chăn trong, liền cô: “Mai em chải tóc cho Xuân nhi và Huyên Huyên đấy.”
Văn Gia Gia mới chịu, nhưng thể thẳng . Chỉ : “Chúng nó chịu cho em chải.”
Ngụy Đại thầm nghĩ, đó là vì em chải tóc lúc nào cũng nặng nhẹ, đau nhiều , hai đứa trẻ chẳng là chịu nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-141.html.]
Anh cứ cảm thấy vợ cố ý.
Văn Gia Gia chột , lên gối, chuyên tâm ngắm .
Bầu trời thế thật sự là ngắm một ít một , dù trốn về quê, bầu trời thấy cũng trong trẻo sáng sủa như bây giờ.
Chẳng bao lâu, Ngụy Đại cũng lên .
Giường tre đủ lớn cũng đủ chắc chắn, đợi cắt điện, thế giới dường như đều yên tĩnh .
Màn đêm đen như mực cuối cùng cũng nuốt chửng nơi còn dựa ánh đèn , Văn Gia Gia một lúc thì ngoài nữa, chọc chọc Ngụy Đại: “Chúng về .”
Ngụy Đại cô: “Em ngủ bên ngoài ?”
Văn Gia Gia: “... Bây giờ nữa, là em nghĩ sai , nhỡ chồn gì đó chạy đến thì . Em thì sợ, hai đứa trẻ đấy.”
Ngụy Đại thầm nghĩ, cứ sợ thì nào.
Hai đứa trẻ thực sắp ngủ , chúng vô tư lự, tiếng lá cây xào xạc, tiếng nước chảy róc rách, trong tiếng ồn trắng chất lượng nhanh buồn ngủ.
Ngụy Đại bế chúng phòng chúng vẫn còn mơ màng, chạm gối là ngủ say sưa.
Đợi sân nữa, trong sân còn ai.
Ngụy Đại bật thành tiếng, thu màn , gấp giường tre , trở về trong nhà.
Quả nhiên, Văn Gia Gia giường nhắm mắt vẻ giấc mộng.
“Mai cuối tuần, hôm nay ngủ sớm thế?” Ngụy Đại ghé tai cô hỏi.
Văn Gia Gia nhột tránh : “Em buồn ngủ mà.”
Cô đẩy Ngụy Đại , chuyển chủ đề: “ , hôm nay em về thấy bên phía Tây quân khu hình như đang khai hoang đấy.”
Ngụy Đại: “, trang trại chăn nuôi xây ở chỗ đó.”
Văn Gia Gia ngạc nhiên : “Cuối cùng cũng bắt đầu , cũng chậm thật đấy, em còn tưởng đó xong là xây luôn chứ.”
Ngụy Đại nhéo tay cô: “Thế là nhanh .”
Văn Gia Gia dám khen tặng hiệu suất , cô thở dài: “Còn bao lâu nữa mới uống sữa bò. Ồ đúng, là sữa dê.”
Ngụy Đại: “Em đừng , sữa bò hình như cũng , là sẽ nuôi mấy con bò.”
Trẻ con sinh trong quân khu mấy năm nay nhiều quá, bệnh viện đều ít đứa trẻ suy dinh dưỡng, hậu cần cũng lo nghĩ nhiều hơn cho những đứa trẻ .
Văn Gia Gia “oa” một tiếng: “Lần đúng là chịu chi , ngay cả bò cũng kiếm , sữa bò ngon hơn sữa dê.”
Thực hiệu suất của quân khu vẫn cao, tháng bảy khai hoang, tháng tám khởi công xây dựng.
Văn Gia Gia mỗi ngày tan đều qua đó, tuy xa hơn một chút, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ đạp xe qua xem thử.
Trang trại chăn nuôi xây ở bờ sông đối diện, ở hướng cuối gió.
Diện tích lớn, hiện tại xem chỉ hơn hai mẫu đất, cuối tháng tám thể thấy hình thù kiến trúc .