Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:23:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
là chuyện như , Khương Mỹ Tâm : "Chị mà, Hướng Đông với chị , cần cô tới mách lẻo . Cô còn , gọi tới đấy."
Tạ Xuân Mai vội vàng chuồn mất.
Khương Mỹ Tâm hôn lên má đứa nhỏ mới ngủ dậy, nháo, ngoan ngoãn thật dễ thương. Bản cô cần sinh mà vẫn em bé để bế, vui để cho hết.
Cô bảo Chiêu Đệ: "Tên của em bé định , cha cháu , đứa trẻ đến nhà là sự may mắn cho cả gia đình và chính nó, nên gọi là Tần Thiện Hạnh, hy vọng nó cả đời lương thiện, chính trực và gặp nhiều may mắn."
Cái tên hợp ý Chiêu Đệ, cô tràn đầy vui sướng: "Cảm ơn cô, em bé , chắc chắn nó cũng thích tên lắm."
"Được , tên ở nhà của cháu sẽ gọi là Hạnh Vận (May Mắn) nhé." Khương Mỹ Tâm khẽ chạm đầu mũi nhỏ của Tần Thiện Hạnh.
Cô bế đứa trẻ ngoài đưa cho Tần Hướng Đông, bảo bế cho họ hàng bạn bè xem.
Sau đó cô phòng, kìm nén suốt một tháng, lúc mới hỏi Chiêu Đệ: "Chiêu Đệ, giờ cháu thể cho cô , rốt cuộc tại cháu sinh non ."
Cách một tháng mới hỏi nguyên nhân, Chiêu Đệ hoảng hốt một chút, dám ngẩng đầu: "Lúc bệnh viện khám thai, cháu cẩn thận ngã một cái."
Mọi đều tưởng Chiêu Đệ vì cẩn thận nên mới ngã.
Khương Mỹ Tâm tin, nếu chỉ là cẩn thận thì khi tròn con vuông, trong lúc ở cữ Chiêu Đệ sẽ buồn bực vui như thế.
Khương Mỹ Tâm khuyên nhủ: "Cô phạt Hướng Đông một tháng , nếu cháu thấy đủ, cô sẽ phạt tiếp."
Chiêu Đệ càng hoảng hơn, ngẩng đầu lên: "Cô, của Hướng Đông, cháu là vì sợ cô trách , thật chẳng liên quan gì đến cả. Anh cứu một cô gái rơi xuống nước, ngày cháu khám thai, cô gái cứu đó bí mật tìm cháu, thật cô cũng chẳng gì nhiều."
"Chắc chắn là gì đó, nếu cháu buồn bã suốt cả tháng trời."
Chiêu Đệ xoắn ngón tay: "Cô cháu ngay cả trung học cũng nghiệp, là kẻ mù chữ, xứng với Hướng Đông. Cô nếu Hướng Đông kẹt ở trong thôn thì một cô gái nông thôn như cháu đời nào gả cho . Cô còn , cha và đều đối xử với Hướng Đông, tùy tiện tìm cho một mối hôn sự, cháu mới cơ hội."
"Cháu tranh luận với cô vài câu, cô , lúc đó cháu tức giận, đuổi theo lý luận với cô , thế là mới ngã một cái."
Khương Mỹ Tâm tìm nút thắt, thế thì dễ khuyên bảo .
"Cháu đừng tự ti, đối phương là kẻ thiếu giáo d.ụ.c, kém xa cháu."
Cô : "Hướng Đông tháng đêm ngủ ngon, mệt c.h.ế.t, ngay cả tên cô gái đó cũng quên . mà đề nghị của thím ba cháu, để cháu lên thành phố chăm sóc Hướng Đông và trông con, cháu cân nhắc thế nào ?"
Chiêu Đệ do dự: "Cháu nữa, cô ơi, cô bảo cháu nên ?"
Khương Mỹ Tâm : "Chuyện cháu tự quyết định, nhưng nếu là cô, cô sẽ ."
Chiêu Đệ ngẩng đầu cô, vô cùng khó hiểu.
Khương Mỹ Tâm xuống, tiếng náo nhiệt của tiệc đầy tháng ngoài sân, khéo che lấp cuộc trò chuyện của cô và Chiêu Đệ trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-75.html.]
Cô : "Cháu cứ đặt hết tâm trí Hướng Đông, ngày lo đêm sầu, lo mấy giờ về nhà, liệu gặp gỡ ăn cơm với phụ nữ khác bên ngoài , chi bằng dùng sức lực đó cho chính . Ở trong thôn trông con lên thành phố trông con cũng chẳng khác gì , cô khuyên cháu nên trường học, cháu sợ trong thôn bàn tán thì lên huyện mà học."
Chiêu Đệ cảm thấy chuyện thật viển vông: " cháu học thì ích gì chứ?"
"Để nâng cao bản , trong sách vở cháu thể thấy thế giới rộng lớn hơn, giúp cháu còn chỉ chằm chằm mảnh đất nhỏ bé ở thôn Tề Vân nữa, còn cảm thấy đàn ông và con cái là bộ cuộc sống của ."
"Chiêu Đệ, cháu tìm cho một việc mà bản . Cô hy vọng thông qua việc trường học, cháu thể tìm thấy điều thực sự . Cháu còn trẻ mà, cần vội, cứ từ từ học, từ từ nghĩ. Tiền lương của cô và cha cháu đủ nuôi cháu vài năm, cháu cần sợ bất cứ ai bàn tán cả."
Đây chỉ là cô chồng, cha ruột, mà ngay cả cha ruột cũng thể khuyên cô dành thời gian để nghĩ xem thực sự gì.
Chiêu Đệ nghẹn ngào thôi: "Cô, cháu lời cô, cháu sợ , cháu sẽ ở thôn."
Khương Mỹ Tâm nhẹ nhõm: "Được, cô cầu cháu học thành tích gì, cháu cứ giống như thằng hai , tham gia kỳ thi chuyển cấp, đỗ thì học, đỗ cũng , cố gắng hết sức là ."
…
Chiêu Đệ định học ở trường trung học Tề Vân, chỉ nhà họ Tần mà cả thôn Tề Vân đều nghĩ cô điên .
Trước để thằng hai Hướng Nam học, nó thi đỗ trường trung học trọng điểm, dân làng mới nữa.
Chiêu Đệ thì khác, cô lấy chồng sinh con, con trông, việc nhà , Khương Mỹ Tâm để cô học trung học.
là điên hết .
Bà cụ Từ tức đến đau thắt n.g.ự.c, chẳng cần con dâu ba khích bác, bà hỏi Hướng Đông: "Mẹ cháu rốt cuộc nghĩ cái gì , cháu mau khuyên cháu ."
Tần Hướng Đông dám khuyên: "Cháu cũng thế nào mà Chiêu Đệ theo, là bà nội khuyên thử xem?"
Không cần khuyên, Khương Mỹ Tâm tự tìm đến, với bà cụ Từ: "Mẹ, Chiêu Đệ học, còn đứa nhỏ, con nhờ ban ngày trông giúp một chút, mỗi tháng con gửi hai mươi tệ, thấy ? Nếu bận thì con hỏi mấy thím khác trong thôn."
"Hai mươi tệ một tháng để trông trẻ, con điên ? Còn tìm ai nữa, để trông cho."
Một năm là hai trăm bốn mươi tệ, bằng thu nhập cả năm của hai ba gia đình cộng , đầy tranh trông chứ.
Khương Mỹ Tâm , cứ nhắc đến tiền là bà cụ sẽ sốt sắng ngay, còn quản chuyện khác nữa.
Cô đưa sáu mươi tệ, : "Con đưa ba tháng tiền lương, giúp nấu bữa tối cho Chiêu Đệ, thằng ba, thằng bốn luôn nhé, buổi trưa để chúng ăn ở trường."
Bà cụ Từ: "… Không , thể cứ để con theo ý . Mẹ gọi điện cho thằng cả, nó mà đồng ý cho Chiêu Đệ học thì mới phản đối nữa."
"Được thôi, ngay bây giờ, chắc chắn sẽ ủng hộ."
Khương Mỹ Tâm gọi Hướng Đông: "Gọi điện cho cha cháu, cháu tự hỏi ."
Bà cụ Từ hậm hực : "Con chắc chắn con trai sẽ về phía con, ủng hộ con loạn ?"