Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:18:58
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa cháu út Mao Đản từ nhà bên cạnh chạy về, : "Bà nội ơi, cháu ăn trứng gà nước đường, bác dâu cả nấu trứng gà nước đường cho các , cháu cũng ăn."
"Cái đồ phá gia." Bà cụ Từ hận chịu , mắng: "Vợ thằng Ba, quản con chị cho , còn trứng gà nước đường cái gì, thấy món thịt kho tàu trưa nay các hư đấy."
Vợ thằng Ba bất mãn: "Trẻ con thèm ăn, cứ cho chúng ăn một . Con định để dành đường đỏ cho em chồng ở cữ, đúng ?"
Bà cụ Từ tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, ngày tháng ăn đủ no mặc đủ ấm mà còn đòi ăn trứng gà nước đường?
hôm nay là sinh nhật của ông cụ, mấy đứa trẻ chẳng đứa nào nhớ cả.
Bà c.ắ.n răng, đập năm quả trứng gà nước đường, bốn đứa cháu mỗi đứa một bát, ông cụ một bát, nỡ cho quá nhiều đường, nhưng cũng đủ để bọn trẻ giải thèm.
Vợ thằng Ba nỡ động của con trai Mao Đản, bèn với con gái Hạ Chi: "Ngọt con, cho nếm một miếng."
Hạ Chi đưa bát qua, Tạ Xuân Mai c.ắ.n một miếng to chiếm gần nửa quả, trứng lòng đào, lòng đỏ ngay lập tức chảy , cô vội vàng húp một , hơn nửa quả trứng chui tọt bụng.
Mẹ chồng nấu trứng lòng đào là một, thêm nước đường đỏ nữa, quá ngon.
Hạ Chi ngay lập tức òa lên, xua tay chịu: "Mẹ ăn hết trứng của con ."
Tạ Xuân Mai thẹn giận, đ.á.n.h Hạ Chi một cái: "Cái đồ lương tâm, sinh nuôi dưỡng con, ăn của con nửa quả trứng thì ?"
Ông cụ Tần thở dài, định đưa bát trứng động đến của cho Hạ Chi, nhưng bà cụ Từ ngăn . Hôm nay là để mừng sinh nhật cho ông cụ, sợ ông ăn nên mới đập cho mỗi đứa cháu một quả trứng.
Ai bảo vợ thằng Ba tiền đồ, tranh ăn với con trẻ chứ.
"Vất vả cả đời , một quả trứng mà ăn ? Bảo ông ăn thì ông cứ ăn ."
Xuân Chi đổi quả trứng nguyên vẹn của cho Hạ Chi nhà thím Ba, lấy nửa quả đưa cho : "Mẹ, nếm một miếng ."
Hàn Tú Quân lắc đầu, xoa xoa mái tóc vàng xơ xác của con gái, dịu dàng : "Em trai sắp ăn xong kìa, con mau ăn ."
Vợ thằng Ba đuổi theo bếp, với Hàn Tú Quân: "Chị Hai, chị dâu cả tự may quần áo cho kìa, chị đúng là chiều chuộng bản thật đấy, chao ôi, chẳng bù cho chị em , mấy năm mặc quần áo mới."
Hàn Tú Quân : "Chị dâu mua xấp vải màu xanh, may cho chị ."
"Vậy chắc chắn là may cho con trai ruột của chị , tuyệt đối đời nào lợi cho hai đứa nhà họ Tần ."
Hàn Tú Quân khuyên: "May cho ai cũng là tiền của chị dâu mua, gì mà bàn tán."
" một khi kế thì công bằng chứ."
"Làm thể."
Khương Mỹ Tâm cũng đang ăn trứng gà nước đường ở nhà, mỗi một quả. Cô nấu trứng lòng đào lửa chuẩn, dám cho nhiều đường đỏ, thằng Ba thằng Tư thèm đến mức l.i.ế.m sạch bát.
"Mẹ ơi, nước đường ngon quá."
"Ngon đúng , nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-6.html.]
"Tốt ạ."
Khương Mỹ Tâm cầm theo xấp vải xanh , mang thêm mười quả trứng gà, : "Được , các con ở nhà nhé, tìm bác Phan may quần áo đây."
"Mẹ ơi, định may quần áo mới cho con ạ?" Thằng Tư mong đợi.
"Các con đoán xem?" Khương Mỹ Tâm cố ý tỏ bí mật, cho bọn trẻ .
Thằng Cả thằng Hai đều để tâm, đặc biệt là thằng Cả, may cho ai thì cũng chẳng đến lượt .
Chỉ là bà Miêu , là một trong ít học sinh cấp ba trong thôn, ngày mai bàn đón dâu để tiếp khách. Khách bên đàng trai đều là từ thành phố về, mà quần áo của là miếng vá, thực sự chút tự ti.
Khương Mỹ Tâm mang vải đến nhà bác Phan, con dâu bác lúc góp tiền mua một chiếc máy khâu của hồi môn, chuyện đó từng gây chấn động cả thôn.
Bác Phan đây khâu tay giỏi hơn khác , quen thì cần đo, trong lòng bác sẵn kích thước chiều cao, học cách đạp máy khâu thì may quần áo nhanh .
Bác Phan thiện cảm với Khương Mỹ Tâm, tuy nhà họ Tần lấy vợ tốn tiền, nhưng cũng chẳng lợi lộc gì. Khương Mỹ Tâm tự gả cho bố chồng của cháu gái , chuyện từng thấy bao giờ, gả qua là đòi chia nhà, lấy mất ba gian phòng của nhà họ Tần, chồng đương nhiên thích kiểu con dâu ngang ngược như Khương Mỹ Tâm.
Bác Phan thấy cô mang vải thô màu xanh của nam giới, đúng là hạng đàn bà phá gia, chắc chắn là định may quần áo cho thằng Hai con ruột . May một bộ thì hết chỗ vải , vẫn đủ để may thêm một chiếc áo cho đứa nhỏ nữa.
Bác Phan chỉ đống vải kẹp mẩu giấy ghi tên : "Cô xem, sáng mai thực sự xong , nhanh nhất cũng đợi đến ngày ."
Nhờ vả mà còn chen ngang, Khương Mỹ Tâm ôn tồn giải thích: "Cháu là khó bác , nhưng chẳng thằng Cả đang đợi mặc sáng mai ."
Đưa lý do hợp lý để nhờ vả, Khương Mỹ Tâm lấy mười quả trứng gà thù lao : "Tình làng nghĩa xóm, phiền bác gấp giúp cháu."
Bác Phan vạn ngờ tới: "Cô may cho thằng Cả ?"
Mẹ kế may quần áo cho con ruột mà may cho con riêng, nếu lý do hợp lý thì xuôi .
Khương Mỹ Tâm : "Con rể chị Miêu là thành phố, chị bảo thằng Cả nhà cháu là học sinh cấp ba, sáng mai nó tiếp bàn đón dâu, thằng Cả đến một bộ quần áo hồn để gặp khách cũng , bác thằng Cả lớn lên, bác cố gắng gấp giúp cháu với ạ."
Nhà họ Tần tuy một đứa con trai cả bộ đội, nhưng chịu nổi gia đình đông , chút phụ cấp đó căn bản đủ. Thằng Cả lấy vợ mà ngay cả một bộ quần áo mới cũng gom góp nổi.
Khương Mỹ Tâm vội vàng gả sang đây, căn bản thèm quan tâm đến con riêng và con dâu, nhà họ Tần ngay cả tiệc rượu cũng tổ chức, cứ thế lù lù thêm một đứa con dâu và một đứa cháu dâu.
Bác Phan chút đổi cách về Khương Mỹ Tâm, liền nhận lời ngay: "Không cần nhiều trứng thế , năm quả là đủ ."
Khương Mỹ Tâm vội ngăn , : "Áo lót trong thành phố đắt quá, cháu vẽ mẫu đây, hỏi bác xem , nếu thì sáng mai cháu mang vải sang."
Cô sợ tuổi sẽ ngại đồ lót, nên mới hỏi , chê đồ trong thành phố đắt, mà là chê loại gọng mặc thoải mái, cô loại gọng.
Ai ngờ bác Phan thấy chuyện cũng thường thôi, : "Làm ."
Khương Mỹ Tâm vui mừng, cả ngày hôm nay cô mặc cái gọng thực sự là khó chịu phát nghẹn.
"Vậy sáng mai cháu sang lấy quần áo nhé."