Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:23:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chủ nhiệm Lưu cảm thấy lời của Giám đốc đài bắt đầu mùi nguy hiểm, vội : "Khung giờ quảng cáo thì , nhưng cô khung giờ vàng, thương hiệu quá nhỏ, sợ giảm đẳng cấp của đài truyền hình chúng ."

 

Giám đốc đài : "Chỉ cần chất lượng sản phẩm , là món đồ thật sự, rẻ mà thiết thực, sản phẩm như chúng nên quảng bá rộng rãi, tuyên truyền cho dân chứ."

 

Sự ủng hộ hết của Giám đốc đài khiến Lưu An Trường hiểu . Buổi trưa chạy đến đơn vị của Cung Lan, hỏi: "Dì Lan, Giám đốc đài của chúng cháu đây như , rốt cuộc là sai ở ạ?"

 

Cung Lan xem qua đoạn phim mẫu , khóe miệng nở nụ giễu cợt nhạt nhòa: "Cháu nhận ? Người qua đường xuất hiện thoáng qua trong đó chính là Xuân nhi đấy."

 

Lưu An Trường bừng tỉnh đại ngộ, cái nể mặt của Giám đốc đài dành cho phụ nữ đến từ vùng hẻo lánh huyện Khánh An , mà là nể mặt cô con gái ruột của Phó bí thư tỉnh ủy lộ diện trong đoạn quảng cáo.

Sau khi ký hợp đồng quảng cáo với đài truyền hình, Khương Mỹ Tâm đến báo buổi sáng và báo buổi tối của tỉnh đặt quảng cáo trong một tháng. Hiện tại tivi nhiều, nhưng đài radio ít, cô đến đài phát thanh của tỉnh đặt vài khung giờ quảng cáo hot.

 

Bận rộn cả ngày, những kênh quảng cáo cần chạy cuối cùng cũng lo xong.

 

Tần Mặc Sinh nhớ một chuyện, với Khương Mỹ Tâm: " , tối hôm ăn với bạn chiến đấu, vợ của một bạn chiến đấu chuyển ngành ở đài truyền hình tỉnh, tên là Hàn Tịch Tình, lúc ở nhà hàng còn trò chuyện vài câu, cô ở bộ phận nào, em gặp ?"

 

Trùng hợp ?

 

Khương Mỹ Tâm : "Cô chính là vị Phó giám đốc mà thợ phim giới thiệu cho tụi em tiếp cận đấy, quảng cáo nhờ gạt bỏ ý kiến phản đối mới thể thuận lợi phát sóng."

 

Tần Mặc Sinh : "Không bạn chiến đấu của giúp một câu , nếu đúng thì qua cảm ơn một chút."

 

Khương Mỹ Tâm cũng chắc chắn: "Em thật sự , cô cũng nhắc tới mà."

 

"Vậy lẽ chỉ là trùng hợp thôi."

 

Tần Mặc Sinh bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn về, : "Quảng cáo của em chắc sẽ phát sóng liên tục theo mùa nhỉ, cơ hội gặp mặt còn nhiều, gặp em thể nhắc đến quan hệ gia đình một chút, cứ né tránh mãi thì thành gượng ép."

 

"Em cũng nghĩ , nếu ngại thì gặp Phó giám đốc Hàn, em sẽ nhắc tới."

 

Chi phí quảng cáo ở tỉnh còn dư 1/4, về đến thành phố An Sơn cô tiếp tục đặt quảng cáo đài phát thanh và báo chí.

 

Về đến huyện, cô bảo Tần Mặc Sinh về nhà , còn thì đến xưởng báo cáo công việc với Giám đốc xưởng.

 

Giám đốc Kiều run rẩy hỏi: "Tiền tiêu hết sạch ?"

 

"Tiêu hết ." Khương Mỹ Tâm đưa biên lai hóa đơn cho Giám đốc.

 

Giám đốc càng xem càng đau đầu, thì đặt quảng cáo.

 

Ông đưa Khương Mỹ Tâm đến nhà xưởng, một kho đầy ắp sản phẩm, : "Cô bắt sản xuất nhiều thế , mà sắp đến Tết , bán , bán thế nào, cô đưa một phương án , thể cứ đặt cái quảng cáo là xong chuyện chứ?"

 

Khương Mỹ Tâm hỏi: "Nhân viên nghiệp vụ của xưởng ?"

 

"Lúc mà cô định chạy nghiệp vụ ?"

 

"Vâng, Giám đốc, ông bảo các nhân viên nghiệp vụ ngày mai nghỉ ngơi một ngày, ngày chạy nghiệp vụ với . Còn nữa, chuyện quảng cáo đừng với bất kỳ ai, đặc biệt là kế toán Đinh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-53.html.]

Hôm nay mới về, ngày , Khương Mỹ Tâm về nhà một chuyến.

 

Thằng Ba thằng Tư mong mỏi mòn con mắt, mang về nhiều đồ ăn ngon từng thấy, đều là mua từ tỉnh lỵ về, vẫn luôn nhớ tới các con.

 

Khương Mỹ Tâm dặn dò: "Đừng mang ngoài khoe khoang, lấy một ít mang qua cho ông bà nội, bảo ông bà nếm thử nữa."

 

"Ông nội với bà nội ăn kẹo ạ." Thằng Ba .

 

Khương Mỹ Tâm: "Ông bà ăn kẹo là để dành cho các con thôi, các con đút miệng cho ông bà ăn ?"

 

"Con ." Thằng Ba thằng Tư mang theo mấy loại đặc sản và kẹo mang về, về phía hai gian nhà nhỏ bên .

 

Tần Mặc Sinh hỏi: "Lần chạy nghiệp vụ, chắc đến cuối năm mới về nhỉ?"

 

Khương Mỹ Tâm áy náy : "Vâng, việc nhà phiền ."

 

"Đây cũng là nhà của mà." Tần Mặc Sinh : "Buổi tối nghỉ ngơi sớm , sáng mai cần dậy sớm ."

 

Bên nhà cũ, Hạ Chi và Miêu Đản mang về một túi giấy kẹo xanh đỏ tím vàng đầy màu sắc: "Mẹ ơi, kẹo bác dâu cho ạ."

 

Tạ Xuân Mai lật xem, kẹo trái cây và kẹo sữa, thấy trong túi Nê Đản một viên socola, liền hỏi: "Các con xin bác dâu kẹo socola ? Đó mới là đồ xịn đắt tiền đấy."

 

Hàn Tú Quân đang nấu cơm trong bếp thấy liền giải thích: "Socola là bà nội cho đấy."

 

"Sao socola ?"

 

"Còn hỏi nữa , chắc chắn là chị dâu cả cho ." Hàn Tú Quân vỗ nhẹ m.ô.n.g con trai một cái: "Kẹo quý lắm, đòi bà nội nữa đấy, ?"

 

"Con ." Nê Đản ấm ức vô cùng.

 

Bà cụ Từ chọn vài viên kẹo từng thấy qua, đem chia cho các cháu nội cháu ngoại, : "Vì viên kẹo mà đến mức đ.á.n.h con ?"

 

Hàn Tú Quân : "Mẹ, con là dạy con tham lam vô độ, con nuôi một đứa vô ơn."

 

Tạ Xuân Mai nhảy dựng lên: "Chị dâu hai, chị đang chỉ ch.ó mắng mèo ai thế?"

 

Bà cụ Từ quát lớn: "Các chị coi ở đây cãi là bên thấy ? Anh cả các chị khó khăn lắm mới về một chuyến, đều cãi ."

 

Buổi tối Tạ Xuân Mai sang bên cạnh, định tìm chị dâu cả hỏi thăm chuyện xưởng thực phẩm. Hiện giờ tin đồn đang xôn xao, đồ bán trôi, khoản vay một vạn tệ chắc chắn chị dâu cả trả, đến lúc đó sẽ liên lụy đến nhà họ Tần chứ?

 

Chưa đến tám giờ chị dâu cả ngủ , Tạ Xuân Mai hụt hẫng về. Sáng sớm hôm đến, chị dâu cả mà vẫn ngủ dậy.

 

Trong nhà đang yên lặng ăn sáng, Tạ Xuân Mai định gào lên một tiếng, chị dâu cả thật hưởng phúc, giờ còn dậy, thì cả quát .

 

Tần Mặc Sinh khẽ : "Chị dâu em đang ngủ, đưa Miêu Đản về , đừng ồn đến cô ."

 

Khương Mỹ Tâm thực tỉnh , vốn định dậy nhưng thấy lời của Tần Mặc Sinh, kìm bật thành tiếng, trở một cái, ngủ nướng thêm một lúc.

 

 

Loading...