Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:20:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần lão đầu : “Bảo lão nhị, lão tam tan thì qua giúp một tay, mái nhà cũng sửa , cứ coi như tự mua gạch ngói giá rẻ .”

 

Khương Mỹ Tâm cũng đang tính toán chuyện gạch ngói, cô hỏi qua cha chồng, nếu đại tu bộ mái của ba gian nhà thì cần một nghìn viên ngói, tức là tốn một trăm đồng.

 

nghĩ kỹ , lò gạch sắp mở tuyệt đối cho nợ, mở đầu thì nên lập cái lệ đó.

 

Đội trưởng đội sản xuất 2 là Thẩm Kim Phúc từ trụ sở thôn trở về, ngang qua nhà Khương Mỹ Tâm, ở cửa nhắn lời: “Hướng Đông, của cháu gọi điện tới đấy, bảo cháu .”

 

Là Hàn Tích gọi đến, Tần Hướng Đông Khương Mỹ Tâm: “Mẹ, chắc là tìm đấy.”

 

“Người bảo con điện thoại thì con cứ .”

 

Chuyện khỏi cửa, chuyện truyền ngàn dặm, việc bỗng dưng lòi một ông đủ khiến nghi kỵ , Khương Mỹ Tâm chú ý một chút.

 

Thẩm Kim Phúc về đến nhà, vợ hỏi: “Thôn trưởng vẫn để họ mở lò gạch ?”

 

“Ừ.”

 

“Tần lão gia t.ử uy tín hơn ông, lò gạch mà mở , cuối năm chắc chắn ông trúng cử đội trưởng đội sản xuất .”

 

Thắt lưng Thẩm Kim Phúc từng thương, việc nặng, nhưng đội trưởng đội sản xuất thì cuối năm điểm công tính theo bậc cao nhất của đội, đây là cách tính mà trong thôn đều chấp nhận, cho nên mới nỡ buông tay.

 

Nhà họ Thẩm chia gia đình, trong nhà ba đứa nhỏ, nếu Thẩm Kim Phúc lấy điểm công tối đa, cuối năm tính toán sẽ nợ ngược đội sản xuất, dù đội tiền thì cũng chia cho hộ nợ.

 

Vợ Thẩm Kim Phúc trong lòng bực bội, cảm thấy đều do Khương Mỹ Tâm gây mới tai họa .

 

“Cô là một góa phụ, hại nhà họ Tần đủ, còn liên lụy đến nhà chúng .”

 

Thẩm Kim Phúc thở dài: “ trái lương tâm bỏ phiếu chống , đừng chuyện nữa.”

 

 

Tại trụ sở đại đội chiếc điện thoại duy nhất của thôn, Tần Hướng Đông những dân làng đang hóng mát tán gẫu hỏi đông hỏi tây: “Hướng Đông, nhà cháu ở thành phố tự nhiên thêm ông thế?”

 

Tần Hướng Đông nhớ lời dặn của Khương Mỹ Tâm, : “Là họ hàng kết nghĩa bên phía cháu.”

 

Hỏi thêm nữa, chỉ bảo là rõ lắm.

 

Điện thoại của Hàn Tích gọi đến ngay trong ngày, Khương Mỹ Tâm đoán là món kho bán hết sạch, hơn nữa còn dễ bán hơn cả bánh bông lan mật ong.

 

Bánh là đồ ăn vặt, món kho thể thức ăn mặn, tự nhiên dễ bán hơn bánh một chút.

 

“Đại ca, gì thế?”

 

Tần Hướng Đông chút kích động: “Cậu , món kho mang chợ, phiên chợ tối đầy một tiếng bán hết sạch, bảo mai gửi thêm hai mươi cân nữa, chân giò kho lấy ba mươi cái.”

 

Mua một thì còn thể là nhà ăn, chứ ngày nào cũng kho như thế, mùi thơm giấu .

 

Khương Mỹ Tâm lúc ngay cả vốn lấy hàng cũng còn, cô : “Mai ông nội con khai lò, rảnh, hậu thế giao bánh, bàn bạc thêm với con.”

 

 

Khai lò là việc lớn, Tần Hữu Điền từ sớm đến xưởng gạch bỏ hoang bận rộn, chiều tối tan , lão nhị lão tam đều qua giúp, Tần Hướng Đông và Hướng Nam cũng tới, năm việc nhanh.

 

Từ lão thái xong cơm tối bảo vợ lão tam mang qua, vợ lão tam đưa bánh bao ngô cho Tần lão tam, càng nghĩ càng tức: “Đều tại chị dâu cả bày trò.”

 

“Được , chị dâu đang tới kìa, cha cũng thấy đấy, bắt cô việc , đừng nữa.”

 

Khai lò là việc nặng nhọc, Khương Mỹ Tâm dùng tiền ít ỏi còn mua một cân thịt ba chỉ, nhào bột mì bánh kẹp thịt, lão tam lão tứ nỡ ăn, đều mang đến cho mấy ông cháu bổ sung thể lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-19.html.]

 

Tần lão đầu dẫn con trai và cháu trai nhào bùn, đợi đủ lượng một lò là thể đóng lò nung gạch.

 

Khương Mỹ Tâm nghĩ, thời gian trận mưa bão trong sách đầy một tháng nữa, thứ thiếu hụt nhất là ngói, cô bảo cha chồng nung nhiều ngói một chút.

 

Nung gạch nung ngói đều là việc chân tay, mệt hơn ruộng nhiều, trong thôn mấy lạc quan, ít bưng bát cơm tối chạy xem, khuyên vài câu, bảo họ thà xuống ruộng kiếm điểm công còn hơn việc cực nhọc mà kết quả .

 

Thấy nhà họ Tần , họ lắc đầu bỏ .

 

“Nung thì tác dụng gì, là nợ thôi, phí công vô ích.”

 

Mấy ông cháu nhà họ Tần bận rộn đến hơn mười giờ đêm mới về nhà, đại ca nhị ca mệt đến mức động đậy, Khương Mỹ Tâm ngoài việc thêm chút đồ ăn ngon thì chẳng giúp gì.

 

Cô đưa cho đại ca nhị ca mỗi hai quả trứng gà nước đường: “Ăn xong ngủ.”

 

Tần Hướng Đông bí mật để một quả trứng gà nước đường cho Chiêu Đệ: “Em ăn .”

 

Khương Chiêu Đệ chịu, hai đẩy qua đẩy , mỗi c.ắ.n một miếng chia ăn.

 

Khương Chiêu Đệ : “Cô là vì gia đình thôi, Hướng Đông, đừng oán hận.”

 

“Ông nội còn phản đối, chứng tỏ chủ kiến của lợi ích lâu dài.”

 

 

Ngày hôm là ngày hẹn giao bánh, hơn bốn giờ Khương Mỹ Tâm thức dậy, nhào bột đun nước hấp bánh bông lan.

 

Cũng may đang là mùa hè, mùa đông mà sớm thế thì cô tuyệt đối chui khỏi chăn nổi.

 

Cho nên sửa xong mái nhà, xong áo bông khi đông, trong tay nhất là để dành hai trăm đồng, thì thể ăn một cái Tết ngon lành .

 

Khương Chiêu Đệ thấy động động tĩnh liền dậy giúp đỡ, xong hai mươi cân bánh, Khương Mỹ Tâm tự bắt xe thành phố.

 

Vào thành phố vẫn còn sớm, Hàn Tích đang đợi ở bến xe.

 

“Đoán là cô sẽ chuyến xe sớm nhất, hôm qua đến cũng chẳng gọi điện lấy một cái.”

 

Khương Mỹ Tâm hỏi: “Thịt đầu heo dễ bán chứ?”

 

Hàn Tích gật đầu: “Không đủ bán, nghĩ cô mang về nhà quá lộ liễu, tố cáo thì hỏng hết, tìm một căn nhà an kín đáo trong thành phố, cô lên đây mà .”

 

Khương Mỹ Tâm ngày nào cũng chạy thành phố thì lấy thời gian, cô : “Hay là bán công thức cho , tự tìm theo học, thấy ?”

 

Như càng , Hàn Tích vốn cũng định như , chỉ sợ Khương Mỹ Tâm đồng ý.

 

“Cô định bán bao nhiêu?”

 

“Công thức một trăm năm mươi đồng, năm đầu tiên chia cho một phần mười lợi nhuận.”

 

“Cô cũng thật là dám đòi đấy.”

 

“Nói nhầm, nếu thể tìm khác kho cái hương vị , chắc chắn bây giờ phủi tay bỏ .”

 

“Công thức một trăm đồng, nửa năm đầu chia một phần mười lợi nhuận.”

 

Hàn Tích : “Chuyện ăn ở Tứ Bản Kiều mấy thế lực chia tiền, cô cũng thông cảm.”

 

“Thông cảm.” Khương Mỹ Tâm đưa cái giá đó chính là để Hàn Tích mặc cả.

 

 

Loading...