Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:20:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vợ thằng ba miễn cưỡng dậy, ghen tị với thằng ba: "Chị dâu cả lòng sắt đá thật, nỡ sai bảo bọn trẻ việc, ngày nào cũng ngủ nướng."

 

Bà Từ bên cửa sổ mắng: "Lại chia rẽ đấy , chị dâu cô sáng sớm tinh mơ lên phố thuê ."

 

Tạ Xuân Mai tin, ngoài hỏi: "Mẹ, chị dâu cả khi nào mà chăm chỉ thế, gặp chồng cũ thanh niên tri thức đấy chứ?"

 

Gặp thì , thằng cả c.h.ế.t , trong thôn góa phụ nhân tình cũng chẳng chỉ một , cứ coi như thấy là .

 

 

Hôm nay tổ chức tiệc rượu là cụ sinh nhà giám đốc xưởng thịt lợn, cụ tiệm cơm quốc doanh bày tiệc vì bảo quá lãng phí, con trai hiếu thảo thì bày tiệc ở nhà.

 

Tổng cộng bày hai mươi lăm bàn, giám đốc chỉ đích danh hai món mang ý nghĩa cát tường là "Ngư d.ư.ợ.c long môn" (Cá chép vượt long môn) và "Kim ngọc mãn đường".

 

Ở đây đại sư phó của tiệm cơm quốc doanh dẫn theo đồ phụ trách chính, gọi Khương Mỹ Tâm đến chỉ để hai món cát tường .

 

Không phụ bếp thì một Khương Mỹ Tâm cũng thể lo liệu nổi hai mươi lăm đĩa cá chép chua ngọt.

 

Vị đại sư phó giữ bếp chính thì hề ý định giúp đỡ.

 

Tên nhân viên chính thức của tiệm cơm quốc doanh, kẻ thái độ coi thường khác khi cô ăn mì chay hôm , hôm nay cũng theo đại sư phó đến giúp việc. Thấy Khương Mỹ Tâm, liền lên giọng chỉ điểm:

 

"Không giúp, cô dù giỏi đến cũng xong hai mươi lăm đĩa cá chép chua ngọt . Biết đắc tội sư phụ Đỗ ở chỗ nào ?"

 

Khương Mỹ Tâm hôm nay đến để kiếm tiền, để đập bát cơm của ai, nhưng cô cũng ngại vỗ mặt kẻ khác.

 

: "Anh gì thế, và sư phụ Đỗ còn chẳng quen , gì đến chuyện đắc tội, bôi nhọ danh tiếng của sư phụ Đỗ thế?"

 

Cô cũng thèm để ý đến tên phục vụ bằng nửa con mắt , thẳng đến tìm giữ bếp chính là Đỗ Toàn Hải.

 

Người thường ai đ.á.n.h kẻ chạy , Khương Mỹ Tâm giữ thái độ đúng mực, : "Sư phụ Đỗ, hôm nay đến để phụ bếp cho , xem nên g.i.ế.c cá nấu nước sốt, sắp xếp thế nào thế đó."

 

Đỗ Toàn Hải thấy cô nể mặt như , sự thù địch ban đầu cũng tiêu tan một nửa.

 

Vốn dĩ đây là bữa tiệc thọ do phụ trách, Giám đốc Lưu đột ngột nhét thêm một và hai món ăn , chẳng là đang vỗ mặt ?

 

Anh : "Thế , cô dạy đại đồ của cách nấu nước sốt và khía hoa cá, chỉ cần chỉ đạo thôi là ."

 

"Vậy thì quá, đang lo một xoay xở xuể bao nhiêu bàn tiệc thế đây."

 

Khương Mỹ Tâm chẳng hề cảm thấy trộm nghề, còn tán dương thêm: "Sư phụ Đỗ, thật đại lượng, cảm ơn nhé."

 

Đỗ Toàn Hải sững sờ, cô sẵn lòng dạy ?

 

"Hôm nay là đại thọ sáu mươi của bố Giám đốc Lưu, cô đừng giấu nghề đấy, Giám đốc Lưu mà hài lòng là chúng cũng vạ lây theo cô."

 

"Sư phụ Đỗ yên tâm, điều món Kim ngọc mãn đường chú trọng lửa nấu, nhất là nên đích tay."

 

"Món Kim ngọc mãn đường chúng cùng ." Đỗ Toàn Hải trút bỏ cảnh giác, cảm thấy khó một phụ nữ nuôi bốn đứa con thì đúng là đáng mặt đàn ông.

 

Khương Mỹ Tâm gật đầu: "Nghe theo sự sắp xếp của sư phụ Đỗ ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-14.html.]

 

Cô dạy hai đại đồ của sư phụ Đỗ tỷ lệ đường và cà chua, cách khía hoa cá chép, cầm đuôi cá dốc ngược xuống, dùng dầu nóng dội liên tục cho đến khi giòn rụm, mới tưới nước sốt chua ngọt lên.

 

Người nền tảng học nhanh, hương vị gần như khác gì so với Khương Mỹ Tâm tự tay .

 

Triệu Y Mai đang bóc một chậu tôm lớn đến đau cả tay. Cô vốn định xem trò khi Khương Mỹ Tâm cô lập, nhưng giờ thấy chị vui vẻ với đại sư phó.

 

Đại sư phó mới mất vợ, nhưng con, mới đầy ba mươi tuổi, nhà cửa sẵn, vướng bận bố , thực là một đối tượng để chung sống.

 

Khương Mỹ Tâm mất chồng, hôm nay chị khép nép, dỗ dành đại sư phó hớn hở, lẽ chị nhắm trúng đại sư phó, gả lên phố ?

 

Triệu Y Mai dò hỏi kỹ , Khương Mỹ Tâm khi tái hôn góa bụa, bốn đứa con trai, con dâu còn đang mang thai, sắp bà nội đến nơi , chị xứng với đại sư phó hai mươi chín tuổi ?

 

Món "Ngư d.ư.ợ.c long môn" liên tục bưng lên hai mươi lăm bàn tiệc, từ ý nghĩa, màu sắc, hình thức đến hương vị đều chỗ nào để chê. Phía ngoài ngớt lời khen ngợi, giờ chỉ còn chờ món "Kim ngọc mãn đường".

 

"Tiểu Triệu, cô chằm chằm đống tôm đó gì, cần dùng đến tôm , mau bưng qua đây." Đỗ Toàn Hải thúc giục.

 

Triệu Y Mai rửa sạch tôm bưng cho đại sư phó, đúng lúc Khương Mỹ Tâm chuẩn trứng gà, cô vội vàng nhấn mạnh: "Sư phụ Đỗ, Khương Mỹ Tâm ba mươi tư tuổi đấy."

 

"Ồ, cô cô xem, mới hơn hai mươi mà trông còn chẳng trẻ bằng cô . Tiền lương thì cũng giữ một nửa mà mua ít kem dưỡng da mà dùng. Lúc nãy chị Khương chị dùng loại gì gọi là Cung Đăng , hôm nào cô cũng mà mua lấy một lọ."

 

Triệu Y Mai một gáo nước lạnh, vô cùng ngượng ngùng: "Chị bốn đứa con trai ."

 

" , cần gì cô ."

 

Khương Mỹ Tâm bên cạnh đập trứng, trong lòng gần c.h.ế.t. Vị sư phụ Đỗ tròn tròn béo béo trông cũng đáng yêu thật, nhưng gu của cô.

 

ngại trêu chọc cô nhân viên phục vụ một chút, đưa bát trứng cho đại sư phó: "Sư phụ Đỗ, xem em thật vô dụng quá, mấy chục quả trứng mà đập đến đau cả tay."

 

Đỗ Toàn Hải vội gọi một tiểu đồ đến giúp: "Sao thể để chị Khương mấy việc chuẩn vặt vãnh , đúng là chẳng chút tinh ý nào cả."

 

Món Kim ngọc mãn đường lên, Khương Mỹ Tâm cũng còn việc gì nữa. Cô còn tính sẽ nhận thêm nhiều đơn phụ bếp, nên cần kết giao với Đỗ Toàn Hải .

 

"Sư phụ Đỗ, món tráng miệng chúng khoai lang kéo sợi , cho khách nếm thử món mới lạ, thấy thế nào?"

 

Khoai lang rẻ, đường thì đắt một chút, nhưng chỉ cần Giám đốc hài lòng là . Dưới sự chỉ dẫn của Khương Mỹ Tâm, Đỗ Toàn Hải đưa món khoai lang kéo sợi lên đồ tráng miệng, một nữa nhận sự tán thưởng đồng loạt.

 

" chị Khương, lúc nãy chị mấy đứa trẻ ở nhà đang thiếu vải may quần áo ?"

 

"Vâng, cũng may lắm ạ, nhưng một là phiếu vải, hai là con đông quá, nhiều tiền để may quần áo mới."

 

Đỗ Toàn Hải đuổi mấy tiểu đồ xa một chút, : "Chị gái ở văn phòng nhà máy dệt, một lô vải thanh lý giảm giá, một hào một thước, chỉ bán theo cây chứ bán lẻ. Nếu chị chê thì để nhờ chị lấy cho chị một cây."

 

Một cây vải dài một trăm thước, với chiều cao của thằng ba thằng tư thì chỉ cần bảy thước vải là may một bộ quần áo, quá rẻ luôn.

 

Khương Mỹ Tâm vội : "Vậy thì đa tạ quá, lấy một cây."

 

"Được, xong tiệc dẫn chị đến nhà máy dệt tìm chị gái ."

 

Triệu Y Mai vội : "Đại sư phó, giúp lấy một cây ?"

 

 

Loading...