Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:27:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Mỹ Tâm vẫn luôn chờ đợi sự trả thù mang tính cảnh cáo của Tạ Như Mai. Chỉ bốn năm ngày , một vị khách ở tòa nhà Mẫu Đơn rằng đồ vật quý giá để trong phòng mất, yêu cầu lục soát phòng của khách trong cả tòa nhà.
"Chiếc giày còn " đang chờ đợi cuối cùng cũng rơi xuống, sự trả thù của Tạ Như Mai đến.
Vị khách tên Tiền Bất Ngôn mất một bức tượng Phật vàng. Nhân viên phục vụ dọn vệ sinh quả thực thấy vị khách mang theo một bức tượng bằng vàng ròng.
Họ bày sẵn một cái bẫy, mượn bức tượng Phật vàng đó để gây chuyện, lục soát phòng khách của cả tòa nhà. Nếu chuyện truyền ngoài thì ai còn dám đến khách sạn ở nữa.
Khương Mỹ Tâm đương nhiên thể để ông lục soát phòng. Bà nhẩm tính giá trị của bức tượng Phật vàng như trong lòng, nghiến răng : "Thôi cũng đừng lục soát nữa, tổn thất khách sạn chúng sẽ gánh chịu."
Vị khách gây chuyện bồi thường, mà là gây rối.
Ông đồng ý: "Bức tượng Phật vàng đó là vận may của , vận may thể dùng tiền mua ? Hôm nay nhất định lục soát phòng, nếu tìm thấy, khách sạn các đừng hòng kinh doanh tiếp."
Trong lúc Khương Mỹ Tâm đang nghĩ cách thì cửa phòng khách bên cạnh mở , một cặp vợ chồng già ở khách sạn . Hai ông bà tóc bạc nửa đầu nhưng vẫn tinh .
Vị khách đang gây chuyện thấy hai ông bà thì run lên một cái, dường như quen .
Ông cụ ôn tồn : " bảo mà ồn ào thế, hóa là thằng nhóc con nhà đang gây chuyện. Mất đồ đúng , nếu lục soát thì cứ lục soát phòng của chúng ."
Khương Mỹ Tâm hề quen tất cả các khách hàng, hỏi nhân viên phục vụ thì họ mới ở lúc buổi trưa.
Khương Mỹ Tâm vội : "Chuyện mất đồ khách sạn sẽ thương lượng với ông Tiền đây, sẽ phiền đến các vị khách khác ạ."
Ông cụ : "Thằng nhóc nếu lục soát thì sẽ chịu thôi . Nếu mất đồ thì chúng cũng nghĩa vụ phối hợp."
Bà cụ trêu chọc: "Cả đời ông chẳng thèm uống lấy một bát nước của dân, về già vì bức tượng Phật vàng mà rõ ràng ."
Ông cụ dặn dò: "Gọi điện báo cảnh sát , là trộm là khác hãm hại thì đều điều tra cho rõ ràng, nếu c.h.ế.t cũng nhắm mắt ."
Khương Mỹ Tâm hiểu chuyện gì đang xảy .
Vị khách đang gây chuyện bất chấp việc còn khác ở đó, quỳ sụp xuống dập đầu: "Bác, bác gái, là cháu sai . Cháu hiềm khích với khách sạn nên mới nảy sinh ý đồ đến gây chuyện. Bức tượng Phật vàng là do cháu tự đặt đó, ngờ đây là phòng của hai bác."
"Cảnh sát đến cũng chứ?"
Tiền Bất Ngôn nghiến răng: "Ai đến cũng ."
Ông cụ dậy, thương lượng với Khương Mỹ Tâm: "Cả đời từng xin xỏ ai chuyện gì. Bố của thằng nhóc là cảnh vệ của , mất sớm, nhờ trông nom nó. Nếu nó nhận , bên hại là , thì hãy bảo nó một bản cam đoan, rõ tình hình cho tường tận đừng báo cảnh sát nữa, cô thấy ?"
Hôm nay đúng là quý nhân phù trợ, Khương Mỹ Tâm thuận nước đẩy thuyền.
"Bác là bên hại, cứ theo lời bác ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-138.html.]
Tiền Bất Ngôn bản cam đoan, xin , thề thốt từ nay chuyện nữa, tìm khách sạn gây rắc rối, ôm bức tượng Phật vàng lủi thủi rời .
Ông cụ ở đây một đêm, sáng sớm hôm ăn bữa sáng đặc sắc của khách sạn, khen ngợi một hồi trả phòng .
Lão Ngụy lúc từ chui , biểu cảm nắm chắc phần thắng của ông , Khương Mỹ Tâm đoán chuyện hôm qua liên quan đến ông .
"Ông đến từ hôm qua , cả ngày qua ông trốn ở xó xỉnh nào thế?"
Lão Ngụy hì hì: "Cô thấy cặp vợ chồng già đó là chuyên môn đến để cứu cô ?"
Vị khách hung hăng như mà thấy cặp vợ chồng già đó nhát như cáy.
Khương Mỹ Tâm: " họ là quý nhân giúp , nhưng là ai mời họ đến?"
Lão Ngụy chỉ : "Tất nhiên là . lấy bức tượng Phật vàng từ căn phòng hãm hại , đem đặt phòng của ông cụ đấy."
Khương Mỹ Tâm: "... Lão Ngụy, ông cho một lời giải thích hợp lý đấy."
Lão Ngụy nhịn : "Họ là bố vợ và vợ của ."
Khương Mỹ Tâm vô cùng ngạc nhiên, vỗ ông một cái: "Lão Ngụy, ngờ ông là một ' rể quý' đấy."
Lão Ngụy đùa: "Thấp giọng thôi, thấp giọng thôi, rể quý dễ . Ông cụ nhà cả đời từng cửa cho ai cả, hiếm lắm mới chịu đến ở khách sạn của chúng một đêm để giải vây cho chúng đấy."
Khương Mỹ Tâm thật sự bất ngờ, nợ một ân tình lớn như , bà thấy chột vô cùng: "Tiểu Nam liệu vì chuyện mà các cụ coi thường ?"
Lão Ngụy vội : "Cô đừng hiểu lầm, bố vợ vì quan hệ họ hàng . Ông là vì cô đưa ý kiến cho tổ chuyên án di dời khách sạn nên mới liên lụy, là nể mặt cô mới đến đấy, thì mời cũng chẳng ."
"Vậy giờ ông định ?"
"Đi tạ với bố vợ ." Lão Ngụy cũng thấy chột : "Việc đặt bức tượng Phật vàng phòng họ là 'tiền trảm hậu tấu', giờ qua đó chịu phạt quỳ đây."
Lão Ngụy nghĩ một chút dặn: "Bố vợ bình thường ngay cả cũng ít khi gặp, ông lẽ cảm thấy dịp hôm nay thích hợp để nhận , cô đừng nghĩ nhiều nhé."
Khương Mỹ Tâm vội : " điều , nhạc phụ nhạc mẫu của ông hôm nay giúp một việc lớn , gửi lời cảm ơn tới họ nhé."
...
Thằng ba tối đến qua đây, chuyện xong thì nghiến răng nghiến lợi với Tạ Như Mai. Khương Mỹ Tâm kiếm tiền từ chứng khoán, bảo đừng mà kiêu ngạo.
"Tiền nóng từ chứng khoán đến nhanh mà cũng nhanh. Con kiếm thì nộp một nửa đây, giữ hộ cho. Còn nữa, giúp bạn bè, , quen đ.á.n.h chứng khoán, tiền nhà lỗ thì thôi, chứ tiền mồ hôi nước mắt của khác mất sạch là c.h.ế.t đấy."
Thằng ba : "Con chỉ tự chơi một chút thôi. Mẹ, cũng giờ con đang thiếu vốn mà. Thế , con nộp ba phần cho , gửi tiết kiệm hộ con."
Thị trường chứng khoán biến ảo khôn lường, một ngày thể khiến giàu sụ, cũng thể khiến mất trắng. Ba phần là đường lui mà Khương Mỹ Tâm để dành cho thằng ba.