Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:26:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tìm thấy là .” Khương Mỹ Tâm sợ mừng: “ là ý trời, vô tình mà cứu con bé, đang ở thế?”
“Ở nhà khách thành phố, nữ cảnh sát cùng .”
“Vậy bây giờ em gọi điện bảo qua.”
Khương Mỹ Tâm gọi điện đến công ty, cho một sự bất ngờ, bảo: “Bây giờ đến ngay nhà khách thành phố, đừng chậm trễ.”
Thành Phi Minh đến nhà khách, Khương Mỹ Tâm đợi ở quầy lễ tân, vẫy tay gọi lên lầu: “Nhanh lên , đang đợi đấy.”
Thành Phi Minh trong lòng thấp thỏm: “Giám đốc Khương, cô gia đình , một ý nghĩ sai lầm sẽ hối hận cả đời đấy.”
Khương Mỹ Tâm cạn lời: “Cậu nghĩ gọi đến đây để thuê phòng đấy chứ?”
Mặt Thành Phi Minh đỏ bừng: “Không... , nhưng cô gọi đến nhà khách gì?”
Khương Mỹ Tâm dẫn lên lầu, bảo: “Lát nữa sẽ thôi. Cậu đến chỗ trợ lý, quyến rũ phạm sai lầm, thám thính kế hoạch phát triển sản xuất năm nay của nhà máy, cũng lúng túng quá đấy, mỹ nam kế cũng chẳng dùng , đừng trách thời gian qua khắt khe với .”
Thành Phi Minh hổ thẹn muôn phần: “Xin giám đốc Khương, ... nỗi khổ riêng.”
“ , , trong khả năng của , giúp ai sẽ giúp.”
Cô gõ cửa căn phòng mặt, nữ cảnh sát cửa đối chiếu với bức ảnh trong tay, hỏi: “Cô là đồng chí Khương cung cấp manh mối đúng ?”
Khương Mỹ Tâm bắt tay nữ cảnh sát, cảm ơn: “Cảm ơn các chị, vất vả quá. Đây là trai ruột của cô bé thất lạc nhiều năm.”
Nữ cảnh sát nương theo ánh đèn quan sát, trai trẻ ngũ quan giống cô bé, mời hai , vẫy tay phía bảo: “Điềm Điềm, trai em đến .”
Thành Phi Minh vô cùng chấn động, bước nhanh phòng, quỳ một chân xuống cô bé đang bồn chồn ghế.
Vết trói tay chân vẫn còn, vết bầm mặt vẫn tan, xa cách mười năm, nhưng nhận , dái tai trái một nốt ruồi đỏ, đúng là em gái ruột của .
Thật là lũ khốn kiếp, em gái đang ở cái tuổi học mà ép buộc chung sống sinh con, sự hành hạ mấy ngày qua con bé sợ hãi vô cùng, may mà cứu kịp thời.
Thành Phi Minh mặt , vén tai lên để lộ một miếng bớt nhỏ tai: “Điềm Điềm, em còn nhớ , , tai chúng đều bớt, dù bao nhiêu năm nữa cũng đều nhận .”
Lúc và em gái xa , như .
Cô bé bao năm qua vẫn luôn ghi nhớ câu , kìm mà rống lên: “Anh ơi, bây giờ mới đến tìm em.”
Khương Mỹ Tâm và nữ cảnh sát cảnh tượng nhận cho cảm động, đều đỏ hoe mắt, ngoài khép cửa , nhường gian riêng cho hai em.
Trong phòng là tiếng nức nở giải tỏa nỗi oan ức của em gái, và tiếng kìm nén đầy tội của trai.
Nữ cảnh sát cảm động : “Đồng chí Khương, nhờ manh mối cô cung cấp đấy.”
Khương Mỹ Tâm bảo: “Tình cờ thôi, đây công tác thấy một , trai cô bé đến công ty ứng tuyển, thấy ngũ quan giống, sợ thất vọng nên khi các chị thực sự tìm mới dám với .”
Thủ tục nhận đến tận hơn chín giờ tối, Khương Mỹ Tâm đề nghị Thành Phi Minh đưa em gái ở nhà khách luôn: “Con bé đang sợ hãi, giấy chứng nhận của đồn công an đăng ký thì ở đây ai kiểm tra phòng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-109.html.]
Cái phòng trọ nhỏ bé của Thành Phi Minh thì kẻ phức tạp, đưa em gái về giải thích một vòng lớn, bằng cứ ở đây .
Anh vội vàng gật đầu, hổ thẹn cảm kích đến quỳ xuống: “Chị Mỹ Tâm, cả đời em mang ơn chị.”
Khương Mỹ Tâm : “Được , về đây, cùng ở nhà khách mấy tiếng đồng hồ, khu nhà đồn thổi thành cái dạng gì .”
Thành Phi Minh bảo: “Vậy em cùng chị về giải thích.”
“Cậu ở bầu bạn với em gái .”
Nữ cảnh sát hỏi han tình hình, thấy buồn , : “Đồng chí Khương đúng đấy, em gái lúc cần ở bên, cùng đồng chí Khương một chuyến, là tan biến sạch tin đồn ngay thôi.”
Đến khu nhà , thằng Ba thằng Tư đang đ.á.n.h với hai đứa con trai nhà Tiền Ngọc Dung, bốn thiếu niên trạc tuổi , đ.á.n.h kém lớn là bao.
Tần Mặc Sinh đang giữ hai đứa nhà , lão Nghiêm quản hai đứa nhà Tiền Ngọc Dung, chẳng cần hỏi Khương Mỹ Tâm cũng đoán tại đ.á.n.h .
Khương Mỹ Tâm hỏi: “Ai tay ?”
Hai đứa nhà Tiền Ngọc Dung chỉ thằng Ba thằng Tư: “Bọn nó tay .”
Thằng Ba mắng: “Mồm mép chúng mày bẩn thỉu, là chúng mày c.h.ử.i bới .”
Khương Mỹ Tâm đến mặt lão Nghiêm, chiều cao của đám nhóc cấp ba tăng vọt thật nhanh, cao hơn cô cả một cái ch.óp đầu.
“Còn mấy tháng nữa là thi đại học , lo học hành ôn tập cho , quản chuyện bao đồng của lớn, mấy đứa thi ?”
Hai đứa trẻ: “Cô cũng bọn cháu, quản bọn cháu gì?”
Khương Mỹ Tâm bảo: “Hai đứa với thằng Ba thằng Tư nhà rằng ngoài thuê phòng với đàn ông, đến tận bây giờ vẫn về, đúng ?”
Hai đứa trẻ: ... Có chút chột , khí thế cũng giảm xuống: “Vốn dĩ là thế mà, bọn cháu sai ?”
Khương Mỹ Tâm nhặt một cái gậy lên, quất mỗi đứa một cái m.ô.n.g: “Lũ khốn khiếp, tận mắt thấy mà dám bậy, đ.á.n.h là đáng đời.”
Lão Nghiêm che chở cho đ.á.n.h: “Em dâu, em bớt giận .”
Khương Mỹ Tâm mỉa mai: “Con đẻ quản, quản con , ông đúng là rảnh rỗi thật đấy.”
Cô mà mắng thì chẳng nể nang ai cả, huống hồ còn lý.
Thằng Ba thằng Tư bao giờ đ.á.n.h một roi nào, lúc tự chủ mà nấp lưng Tần Mặc Sinh: “Bố, bảo về nhà hãy đ.á.n.h, đ.á.n.h ở ngoài mất mặt lắm.”
“Chúng mày còn là mặt , đừng mà nóng nảy như thế nữa.”
Thấy Khương Mỹ Tâm dạy dỗ con cái xong, nữ cảnh sát mới tiến lên xuất trình giấy tờ với những hàng xóm đang vây xem, giải thích rõ ngọn ngành, minh oan cho Khương Mỹ Tâm.
“Đồng chí Khương cung cấp manh mối, giúp trợ lý của cô tìm em gái, hôm nay cùng cô suốt quá trình, lấy tin đồn thất thiệt đó?”
Hóa là giúp đỡ tìm , Thu Hồng Lăng : “Là mấy đứa nhỏ nhà Tiền Ngọc Dung đấy, chắc chắn là lớn trong nhà bàn tán bọn trẻ thấy .”