Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 323: Bạch Cốt Tinh đáng thương nhất

Cập nhật lúc: 2026-04-30 07:32:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Văn chẳng hề hứng thú. Trong bụng tỉ lệ em trai và em gái là 50-50 còn chỉ là một cục thịt nhỏ xíu, cũng chẳng thấy, bé việc gì phí nước bọt chứ?

Hiện tại hứng thú với những ngôi bầu trời đêm hơn. Không Ngưu Lang Chức Nữ đang ở nhỉ?

"Sao con chuyện với em thế?"

Phương Đường dịu dàng hỏi.

"Nhỡ là em trai thì ?"

"Vẫn !"

Tiểu Văn hiếm khi nhiều thêm mấy chữ. Nói xong bé liền đầu tiếp tục ngắm , cái đầu tròn tròn trông đặc biệt thông thái.

Phương Đường ngẩn , ngay đó nhịn bật . Vẫn chỉ thông minh của Tiểu Văn cao nhưng câu trả lời như , cô vẫn vô cùng bất ngờ.

Cô thoáng chút lo lắng, Tiểu Văn lý trí và bình tĩnh như liệu đ.á.n.h mất niềm vui của trẻ thơ ?

Haizz!

Phương Đường cũng nghĩ quá nhiều. Bà Sở từng với cô rằng đừng lo âu vì những chuyện xảy , bởi vì tương lai biến lớn, đến ngày đó thì mãi mãi điều gì sẽ ập tới.

Có thể là chuyện cũng thể là tai nạn.

Chuyện tự nhiên sẽ vui vẻ còn t.a.i n.ạ.n thì cũng cần quá bi thương, tóm cứ c.ắ.n răng mà chịu đựng thôi. Con sống đời, vui buồn, sầu khổ mới gọi là cuộc đời.

Tương lai của con cái cuối cùng vẫn do chúng tự quyết định. Ba thể can thiệp quá nhiều. Điều cô và Tang Mặc thể là cho con cái một môi trường sống , che chở cho chúng chu khi còn nhỏ và cung cấp sự giáo d.ụ.c nhất.

Trời càng lúc càng tối Phương Đường rửa mặt đ.á.n.h răng xong liền lên giường ngủ. Tang Mặc thì đưa hai đứa trẻ ngủ. Trước việc là của Phương Đường nhưng từ khi cô m.a.n.g t.h.a.i thì nhận trách nhiệm .

Hai em ngủ chung một phòng, giường rộng, đủ cho hai đứa lăn lộn thoải mái.

Hai đứa trẻ cởi quần áo, ngoan ngoãn lên giường. Tang Mặc đắp chăn cẩn thận cho chúng xong liền chuẩn về phòng với vợ.

"Ba ơi, con kể chuyện."

Tiểu Võ vui, chu mỏ lên.

"Tự sách truyện ."

Tang Mặc lấy từ trong ngăn kéo mấy cuốn truyện tranh, mỗi đứa một quyển.

"Không chịu , kể cơ."

Tiểu Võ vặn vẹo , bé ghét nhất là sách.

Tiểu Văn cũng chẳng thèm ngó ngàng đến mấy cuốn truyện tranh ấu trĩ , bé ném sang một bên lôi từ ngăn kéo đầu giường một cuốn truyện liên , là "Bát Tiên quá hải".

Mỗi ngày bác Trương đều đưa hai em ngoài phơi nắng, trong ngõ bên cạnh một tiệm sách, bên trong là truyện tranh liên cho trẻ con chỉ cần trả một xu là thể xem cả ngày.

Tiểu Văn thích đến đó. Tuy chữ nhưng chỉ cần tranh vẽ là thể đoán đại khái câu chuyện. Lâu dần quen với ông chủ tiệm sách. Ông chủ tiệm sách vốn keo kiệt nhưng hào phóng đồng ý cho Tiểu Văn mượn truyện liên về nhà xem miễn là rách.

Tiểu Võ mấy ngày kể chuyện thế là cứ quấn lấy Tang Mặc bắt kể.

"Con chuyện gì?"

Tang Mặc con trai quấn lấy đến phát điên đành thỏa hiệp. Dù cũng là con đẻ, kể chuyện cũng là nhu cầu chính đáng cần đáp ứng.

"Tôn Ngộ Không!"

Mắt Tiểu Võ sáng lấp lánh, bé chỉ chuyện Tôn Ngộ Không.

Tang Mặc sắp xếp câu chuyện bắt đầu kể:

"Tôn Ngộ Không cha , sinh từ một tảng đá. Chú khỉ trải qua trăm cay ngàn đắng, tìm thần tiên học một bản lĩnh lên trời xuống đất, . Thần tiên trời đ.á.n.h , thế là Ngọc Hoàng Đại Đế liền nhờ Phật Như Lai dùng kế trấn áp nhốt chân núi 500 năm."

"Ngọc Hoàng Đại Đế là !"

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Võ đầy vẻ tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhập tâm câu chuyện. Tôn Ngộ Không là hùng của thể bắt nạt chứ?

Tang Mặc cong môi , tiếp tục kể:

"Tôn Ngộ Không đè 500 năm, đó Quan Âm Bồ Tát thả để bảo vệ Đường Tăng Tây Thiên thỉnh kinh. Bồ Tát lo Đường Tăng quản Tôn Ngộ Không nên dùng kế đeo vòng kim cô cho , dạy Đường Tăng câu thần chú. Chỉ cần Đường Tăng niệm chú, Tôn Ngộ Không sẽ đau đớn lăn lộn đầy đất."

"Tội nghiệp quá, Quan Âm Bồ Tát ác thật đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-323-bach-cot-tinh-dang-thuong-nhat.html.]

Tiểu Võ hít hít mũi mắt đỏ hoe. Cậu bé sợ đau nhất, cảm đưa tiêm, mũi kim chọc m.ô.n.g đau c.h.ế.t .

Tôn Ngộ Không đeo vòng kim cô chắc chắn là đau lắm nhỉ?

Tang Mặc nhịn đính chính:

"Tôn Ngộ Không dã tính khó thuần, Bồ Tát chỉ kìm hãm thôi."

Tiểu Võ bĩu môi, lẩm bẩm:

"Vẫn là !"

Nói chuyện đàng hoàng , cứ lừa , tính quá.

Cậu bé ghét nhất lớn dối, ví dụ như thích ăn rau cần, bác Trương cứ lừa là rau cải, đồ ngốc vì ăn ngay.

Tang Mặc bất lực day trán tiếp tục kể chuyện, từ bỏ ý định uốn nắn tư tưởng của con trai út, dù cũng chỉ là truyện thần thoại thể coi là thật .

"Trên đường thỉnh kinh gặp nhiều yêu quái, nhờ Tôn Ngộ Không giúp đỡ nên cả đoàn vượt qua nguy hiểm, thuận lợi lấy chân kinh. Xong , chuyện kể hết , ngủ thôi!"

Tang Mặc tóm tắt Tây Du Ký trong một câu, dứt khoát tắt đèn bàn. Tây Du Ký chín chín tám mươi mốt kiếp nạn, kể ba ngày ba đêm cũng hết, thực cả cuốn sách cũng chỉ tóm gọn trong một câu thôi.

Đi thỉnh kinh, đ.á.n.h yêu quái, cửa , đ.á.n.h yêu quái, cửa , cuối cùng tu thành chính quả, hết phim.

thế giới của lớn như thế giảng giải cho trẻ con hiểu ?

Đợi Tang Mặc khỏi, đèn bàn sáng lên. Tiểu Văn chui khỏi chăn tiếp tục xem truyện liên . Tiểu Võ cũng chui khuôn mặt nhỏ bí xị, ba kể chuyện chẳng tí nào.

"Anh ơi, Tôn Ngộ Không đáng thương lắm đúng ?"

Tiểu Võ tìm sự đồng cảm.

"Ừ."

Tiểu Văn đầu cũng ngẩng lên, đáp lấy lệ.

"Bồ Tát là nhất."

Tiểu Võ đ.ấ.m mạnh xuống chăn, má phồng lên.

"Ừ."

Tiểu Văn ậm ừ cho lệ, vẫn chăm chú sách.

"Bạch Cốt Tinh mới là nhất."

Tiểu Võ nhớ đến một con yêu quái khác, lòng đầy căm phẫn mắng.

Lũ trẻ con nhắc đến Bạch Cốt Tinh nhất, trong ngõ còn mấy bạn nữ chơi nhảy dây, một kiểu nhảy gọi là "Ba đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh" các bạn nữ yêu thích.

Rạp chiếu bóng ở miếu Thành Hoàng cũng chiếu phim về việc đ.á.n.h Bạch Cốt Tinh, trong dân gian lưu truyền rộng rãi nhất chính là nhân vật .

Hơn nữa dân nhắc đến Bạch Cốt Tinh đều tỏ ghét bỏ căm thù, phản ứng của Tiểu Võ cũng là bình thường.

Tiểu Văn đặt cuốn truyện xuống, nghiêm mặt :

"Bạch Cốt Tinh thực đáng thương."

Cậu bé minh oan cho Bạch Cốt Tinh, mang tiếng bao nhiêu năm nay, quá tội nghiệp.

Tiểu Võ ngẩn ngây thơ hỏi:

"Sao đáng thương?"

Người lớn đều mắng Bạch Cốt Tinh, chẳng lẽ lớn mắng sai ?

"Bà gì sai cả, Tôn Ngộ Không đ.á.n.h c.h.ế.t đáng thương lắm."

Tiểu Văn giải thích đơn giản.

Cậu bé xem hết truyện tranh liên Tây Du Ký còn cả nguyên tác, đương nhiên tự mà là ông chủ tiệm sách kể . Ông chủ tiệm sách thích kể chuyện, tuy tính tình quái gở, ít bạn bè nhưng hợp với Tiểu Văn, một già một trẻ quan hệ cực .

Tiểu Văn chữ, ông chủ liền cho . Tây Du Ký hết , chỗ nào hiểu ông chủ cũng kiên nhẫn giải thích. Có điều khi kể chuyện cho Tiểu Văn xong, suy nghĩ của ông chủ cũng đổi một trời một vực, đều là Tiểu Văn ảnh hưởng cả.

--

Hết chương 323.

 

Loading...