Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 204: Nhà họ Bạch gặp hạn
Cập nhật lúc: 2026-04-21 20:17:01
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ba cô vẫn chứ?"
Phương Đường nhịn hỏi.
"Khá nha, ăn ngủ , còn thể ngoài... chơi nữa."
Bạch An Kỳ kịp thời ngậm miệng , chuyện ông cặp bồ. Ba cô đối xử với cô và em trai đều , chỉ là quá trăng hoa, bồ bịch bên ngoài ngớt. Cô và ba cũng cãi vì chuyện nhưng ba cô bảo trẻ con đừng xen chuyện lớn, căn bản khuyên can.
Vẻ mặt Phương Đường chút tế nhị. Cô Bạch An Kỳ gì. Kiếp ba của Bạch An Kỳ tố cáo, trong đó một tội danh là lối sống lành mạnh, quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ.
"Cô bảo chúng nên thăm Triệu Vĩ Kiệt ?"
Bạch An Kỳ hỏi.
"Thăm gì?"
Phương Đường chẳng hứng thú, cả đời cô đều gần nhà họ Triệu.
"Xem t.h.ả.m thế nào chứ !"
Bạch An Kỳ hứng chí bừng bừng. Phương Đường tỏ rõ ý , cô cũng chẳng mất hứng, định bụng khi tan sẽ một qua nhà họ Triệu xem tiện thể chế giễu một trận.
Trưa hôm , Bạch An Kỳ hưng phấn kể chiến tích hôm qua:
"Có dì Triệu ở nhà, Triệu Vĩ Kiệt đến rắm cũng dám thả, mặc sức cho mắng, sướng c.h.ế.t!"
"Có cô thích Triệu Vĩ Kiệt ?"
Phương Đường cảm giác kỳ lạ, cô nàng hình như quan tâm thái quá đến Triệu Vĩ Kiệt, chẳng lẽ là "yêu lắm c.ắ.n đau"?
Bạch An Kỳ như điện giật nhảy dựng lên:
"Cô đừng hươu vượn nha, thể thích con cóc ghẻ đó ? Trên đời đàn ông c.h.ế.t hết thì cũng thèm thích !"
"Không thích thì thôi, gì mà kích động thế? Nếu cô thích , còn quan tâm như ?"
Phương Đường phản bác , kiểu gì cũng thấy giống một cặp oan gia ngõ hẹp.
" là chế giễu đấy chứ, quan tâm cái rắm , lười chuyện với cô!"
Bạch An Kỳ xụ mặt vui chu miệng bỏ . Sao cô thể thích con cóc ghẻ đó chứ?
Hừ, kiếp kiếp nữa cũng thể nào!
Tháng mười một nhanh ch.óng ập đến, lá cây đường chuyển vàng, mặt đất phủ đầy lá rụng. Gió thu nổi lên, chân cua ngứa ngáy đến mùa ăn cua . Tiếc là Phương Đường ăn , chỉ đành khác ăn.
Triệu Vĩ Kiệt rốt cuộc cũng nhưng Bạch An Kỳ xin nghỉ, là trong nhà việc, nguyên nhân cụ thể nhưng Phương Đường đoán chắc là ba cô xảy chuyện.
Quả nhiên ba ngày Bạch An Kỳ . Khác với vẻ hoạt bát ngày thường, sắc mặt Bạch An Kỳ kém, mắt sưng đỏ vằn tia m.á.u, chuyện với cũng ỉu xìu.
Trưa hôm nay, Tang Mặc ăn cơm ở nhà ăn, Phương Đường yên vị chờ lấy thức ăn. Triệu Vĩ Kiệt cũng bưng hộp cơm tới, xuống hỏi:
"Con ba tấc đinh thế? Có nhà c.h.ế.t ?"
"Không tiếng thì bớt đ.á.n.h rắm !"
Tang Mặc lườm một cái, đang yên đang lành trù ẻo nhà c.h.ế.t, thiếu đòn !
Triệu Vĩ Kiệt hề hề nhỏ:
" lấy cơm, ba tấc đinh vài câu mà cô chẳng thèm cãi , sai sai thế nào !"
Trước mở miệng Bạch An Kỳ chọc ngoáy vài câu, hôm nay hiền lành như khiến thấy kỳ quái nên quen chút nào.
"Chắc nhà việc gì đó."
Phương Đường .
"Lát nữa hỏi thử xem."
Triệu Vĩ Kiệt ăn nhanh hơn, chốc chốc ngó sang bên nhà ăn. Trong lòng thắc mắc, ba tấc đinh qua đây ăn cùng, hôm nay qua?
Miệng ngứa ngáy uống rượu, nhưng cứ nghĩ đến cái thắt lưng quất m.ô.n.g của ba là thở dài thườn thượt. Ba bảo nếu còn dám uống rượu thì sẽ điều xuống phân xưởng xúc phân, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng xúc phân , mệt c.h.ế.t .
Phương Đường liếc , ghé tai Tang Mặc :
"Có thích Bạch An Kỳ ?"
Tang Mặc , đáp :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-204-nha-ho-bach-gap-han.html.]
"Rất thể!"
Gặp mặt thì cãi , gặp thì nhớ thương, thích thì là gì?
Triệu Vĩ Kiệt ăn cơm xong nhanh, quả nhiên chạy tìm Bạch An Kỳ nhưng chẳng hỏi gì, Bạch An Kỳ đuổi ngoài.
"Tính tình nóng nảy hơn nhiều, chẳng lẽ thất tình?"
Triệu Vĩ Kiệt lẩm bẩm suy đoán, trong lòng như mèo cào, hận thể giải đáp ngay cho .
"Cậu quan tâm chuyện riêng của gì? Bạch An Kỳ chịu chắc chắn là lý do, chẳng lẽ thích ?"
Tang Mặc khịa.
"Sao thể? mà thích cô á? cho , cho dù đàn ông đời c.h.ế.t hết, ông đây cũng thèm thích cô , nghĩ cái gì thế hả!"
Triệu Vĩ Kiệt trừng mắt vẻ ghét bỏ, vội vàng bỏ , bóng dáng trông hệt như đang chạy trối c.h.ế.t.
Phương Đường hừ mũi:
"Chắc chắn là chột , em hỏi Bạch An Kỳ, cô cũng y chang . Hai cãi qua cãi mà thành tình cảm đấy."
"Dù cũng là 'bạn nối khố' mà!"
Tang Mặc đùa một câu, đỡ vợ về tòa nhà văn phòng.
Rất nhanh trong xưởng đồn ầm lên chuyện ba của Bạch An Kỳ giống ba của Lưu Na, mời "uống ", thể cũng sẽ tù bạn với ba Lưu Na.
"Tham ô ít tiền, còn bồ bịch lăng nhăng bên ngoài nên tố cáo, thảo nào dạo Bạch An Kỳ ngoan thế thì là mất chỗ dựa!"
"Hừ, xem cô còn gì để lên mặt nữa!"
Lúc Phương Đường vệ sinh, thấy mấy phụ nữ trong văn phòng đang bàn tán về Bạch An Kỳ với giọng điệu đầy vẻ hả hê. Kể thì tính cách thường ngày của Bạch An Kỳ đúng là đáng ghét thật.
Khi cô ngoài, mấy phụ nữ đó nhiệt tình hỏi:
"Tiểu Phương, nhà Bạch An Kỳ gặp hạn, cô ?"
" rõ lắm!"
Phương Đường lắc đầu dính dáng .
"Cô tránh xa Bạch An Kỳ một chút, đừng để dính vận đen. Ba cô phạm tội to lắm, khéo tù mọt gông đấy!"
Phương Đường chỉ đáp, rửa tay .
Kiếp ba Bạch phán 5 năm tù nhưng vì sống trong nhung lụa quen, chịu nổi lao động khổ sai trong tù nên chẳng bao lâu đổ bệnh. Cuối cùng ông mà c.h.ế.t bệnh trong tù.
Mẹ Bạch thì kiên cường, một chống đỡ, tiếc là Bạch An Kỳ cố gắng, em trai còn nhỏ, sức khỏe Bạch cũng yếu nên nhanh ch.óng ngã bệnh theo. Chuyện đó cô rõ lắm chỉ Bạch An Kỳ sống khổ sở.
Hy vọng kiếp Bạch An Kỳ thể mạnh mẽ hơn giúp gồng gánh gia đình.
Buổi trưa nhà ăn, Bạch An Kỳ đang phát thức ăn ở cửa sổ. Phương Đường cố ý xếp hàng ở chỗ cô . Đến lượt cô khẽ:
"Mạnh mẽ lên nhé!"
"Ừ!"
Mắt Bạch An Kỳ đỏ hoe gật gật đầu. Đợi Phương Đường , cô lau nước mắt tiếp tục việc. Trong nhà giờ đang rối tung, cô thực sự mạnh mẽ lên, nếu sẽ chịu đựng nổi.
cô thực sự buồn, tình hình ba hiện giờ thế nào cũng . Bên ngoài đồn đại ba cô sẽ xử b.ắ.n, chạy vạy khắp nơi tốn bao nhiêu tiền mà vẫn gặp ba.
Triệu Vĩ Kiệt cũng đến ăn cơm, đối diện vợ chồng Phương Đường, cắm cúi ăn, chẳng chẳng rằng.
Bàn bên cạnh mấy đang tán gẫu, tiếng càng lúc càng to, chủ đề chính là Bạch An Kỳ.
"Nghe sẽ xử b.ắ.n đấy, chậc, thảo nào ngày nào cũng !"
"Thấy bảo tham ô nhiều tiền lắm, đáng đời!"
"Hừ, xem cô còn dám hống hách !"
Giọng điệu mấy đó đầy vẻ hả hê, để ý sắc mặt Triệu Vĩ Kiệt ngày càng khó coi. Đột nhiên bật dậy quát tháo đám :
"Nói cái con nhà chúng mày , còn lải nhải nữa thì cút ngoài mà ăn!"
--
Hết chương 204.