Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 197: Cả nhà che chở
Cập nhật lúc: 2026-04-21 20:15:24
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh đạp xe mà em bộ còn nhanh hơn đấy!"
Phương Đường dở dở , thế thì khoa trương quá .
Còn hơn tám tháng nữa mới sinh, nếu ngày nào Tang Mặc cũng thế thì cô chịu nổi.
Tang Mặc cũng nhận lo lắng thái quá, , đạp nhanh hơn một chút cuối cùng cũng về đến nhà.
"Bữa tối để nấu, em nghỉ ."
Tang Mặc chủ động nhận việc bếp núc, còn tính tranh thủ luyện tay nghề.
"Anh rửa rau , em yếu ớt thế, hai cùng cho nhanh."
Phương Đường bất lực nhưng trong lòng ấm áp. Cô thích cảm giác che chở, nâng niu như báu vật quý hiếm thế .
Trời tối muộn, Phương Đường cũng định nấu nướng cầu kỳ. Cô vườn nhổ ít cải thìa. Hạt giống mới gieo mấy hôm giờ mọc xanh mướt một vùng, nấu canh ăn ngọt.
Khoai tây và đậu nành cũng nảy mầm, tràn trề sức sống. Các loại rau khác cũng phát triển , chẳng bao lâu nữa là thu hoạch.
Nhổ xong cải thìa, Phương Đường chống hông chuồng gà vịt, vườn rau xanh và cây hồng trĩu quả đỏ mọng như những chiếc đèn l.ồ.ng, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Đây đều là giang sơn của cô đấy!
Tang Mặc băm thịt, Phương Đường nấu món canh cải thìa thịt viên, trứng xào hẹ và thịt heo xào chua ngọt. Mỗi món đều đầy đặn. Tối nay cô ăn uống ngon miệng nôn nghén, ăn khá nhiều.
"Cải thìa ăn hả em?"
Tang Mặc thắc mắc, cảm giác mới gieo mấy ngày mà ăn ?
"Vâng, để thêm mấy ngày nữa là già mất. Lát nữa nhổ một ít mang sang đại viện biếu các cụ, cả trứng gà trứng vịt nữa."
Phương Đường đắc ý. Cô kỹ năng trồng trọt do hệ thống ban tặng, trồng gì cũng mùa bội thu.
"Được!"
Tang Mặc gật đầu. Anh đổ hết cơm canh thừa một cái bát tô lớn, trộn đều ăn ngon lành. Bữa nào cũng là giải quyết thức ăn thừa.
Phương Đường ngáp một cái. Tang Mặc đun nước cho cô tắm, vườn nhổ một rổ cải thìa, cắt thêm ít hẹ. Hẹ lớn nhanh thật, cắt một lứa mọc lứa khác, ăn kịp.
Trứng gà trứng vịt tích hai lu. Tang Mặc nhịn , gà vịt trong nhà cứ như thành tinh, ngày nào cũng đẻ sòn sòn.
Rau dưa cũng thế, như tưới nước thánh, lớn nhanh như thổi.
Anh lờ mờ đoán Phương Đường bí mật nhưng tìm hiểu sâu. Dù là bí mật gì nữa thì Phương Đường vẫn là vợ , là của con . Anh nhận sự việc chỉ quan tâm đến động cơ và kết quả.
Động cơ , kết quả lợi cho , thế là chuyện , nguyên nhân và quá trình sẽ truy cứu.
Phương Đường tắm xong, ngáp ngắn ngáp dài, uể oải :
"Anh mang nhiều trứng vịt sang một chút, nhờ bà nội Phương muối trứng cho ăn."
Cô thèm ăn trứng muối nhưng giờ cô chẳng gì cả, chỉ ngủ thôi.
Tang Mặc đưa cô lên lầu. Vừa đặt lưng xuống giường là Phương Đường ngủ ngay, thở đều đều. Tang Mặc hôn nhẹ lên trán cô, bật quạt nhỏ nhất, đắp tấm chăn mỏng lên bụng cô mới xách hai giỏ đồ ăn đầy ắp sang đại viện.
Nhà họ Phương náo nhiệt. Ông Tang và ông Phương đang đ.á.n.h cờ. Ông nội Ngô mặt, ông phỏng vấn ở miền Nam hai hôm , vài ngày nữa mới về.
"Hắc Đản đến !"
Bà nội Phương đang xem tivi, thấy Tang Mặc liền dậy.
"Đường Nhi bảo cháu mang đồ ăn sang!"
Tang Mặc đặt hai cái giỏ xuống đất, một giỏ đựng cải thìa và hẹ, giỏ đựng đầy trứng.
"Mang nhiều thế gì, các cháu cứ để mà ăn."
Bà nội Phương trách yêu.
Hai đứa nào cũng mang cả giỏ to sang. Vườn tí đất, trồng trọt chăn nuôi bao nhiêu cơ chứ? Chắc là mang hết sang đây , hai đứa thật thà quá.
"Ở nhà còn nhiều lắm ạ, thật đấy. Gà vịt đẻ khỏe lắm, cơ bản ngày nào cũng đẻ hai quả trứng, cháu với Đường Nhi ăn hết."
Tang Mặc .
Bà nội Phương bán tín bán nghi, gì gà vịt nào ngày nào cũng đẻ hai quả trứng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-197-ca-nha-che-cho.html.]
"Đường Nhi mát tay nuôi gà vịt lắm đấy. Con bé phúc lớn, hồi ở nông thôn, cá sông khôn lắm, trong thôn câu mãi thế mà chỉ Đường Nhi câu . Còn thỏ nữa, ngày nào Đường Nhi cũng bắt thỏ. Mấy ông cháu ở nông thôn ăn ngon nhờ Đường Nhi cả, bữa nào cũng thịt!"
Ông Phương ha hả kể chuyện đầu gặp mặt, con thỏ béo đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay mặt Phương Đường. Ông nội Tang chuyện cùng bà nội Phương đau cả bụng.
"Chứng tỏ Đường Nhi là đứa trẻ , ông trời cũng thương nó!"
Bà nội Phương lau nước mắt cũng nghi ngờ gì nữa. Thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng , trường hợp của Phương Đường cũng là thể xảy .
"Đường Nhi ăn trứng vịt muối bà ."
Tang Mặc .
"Được, mai bà muối ngay. Mà Đường Nhi sang?"
Bà nội Phương sảng khoái đồng ý hỏi thăm Phương Đường.
"Thằng nhóc , cháu bắt nạt Đường Nhi ?"
Ông Phương sa sầm mặt mày, tưởng vợ chồng son cãi , nếu Đường Nhi sang?
Trong nháy mắt, khí trong phòng trầm xuống. Sáu con mắt lạnh lẽo b.ắ.n về phía Tang Mặc, bao gồm cả ông Tang, ánh mắt ông là lạnh nhất.
Tang Mặc bất lực vô cùng, còn gì kết tội .
"Đường Nhi ngủ , cháu chuyện báo cáo với các ông bà!"
Tang Mặc móc tờ kết quả xét nghiệm từ trong túi , đưa cho bà nội Phương .
"Tờ giấy gì đây? Thằng nhóc giở trò gì thế?"
Ông nội Phương tìm kính viễn thị đeo cho bà bạn già, bản cũng ghé mắt xem nhưng chữ tờ xét nghiệm nhận ông chứ ông chẳng nhận mấy chữ.
Gương mặt nghiêm túc của bà nội Phương khi đến dòng chữ cuối cùng lập tức giãn như băng tan tuyết chảy, xuân về hoa nở, khép miệng. Ông Phương sốt ruột giục:
"Bà đừng nữa, đó cái gì thế?"
"Đường Nhi t.h.a.i một tháng !"
Bà nội Phương hớn hở tuyên bố. Hai ông lão sững sờ một lúc cũng vui mừng khôn xiết.
Ông nội Phương vỗ mạnh vai Tang Mặc, khen ngợi:
"Khá lắm trai, lắm!"
Ông Tang cũng cháu trai đầy vẻ hài lòng, năng lực , phong thái của ông năm xưa!
"Đường Nhi ăn gì ? Có nghén ? Người ngợm chỗ nào khó chịu ?"
Bà nội Phương hỏi dồn dập, nằng nặc đòi họ dọn về đây ở:
"Cháu đến bát mì còn nấu xong, thể để Đường Nhi tự nấu cơm . Các cháu dọn về đây ở, ăn uống ở đây cho bà yên tâm."
" đấy, dọn về đây !"
Hai ông lão cũng tán thành, yên tâm để Tang Mặc chăm sóc vợ bầu.
Tang Mặc đau cả đầu. Anh mới thèm dọn về đây . Anh trân trọng tám tháng , đây là thời gian thế giới hai cuối cùng của và vợ.
"Cháu chắc chắn chăm sóc cho cô mà. Nếu Đường Nhi gầy lạng nào thì ông bà cứ đ.á.n.h cháu, ?"
Tang Mặc thề thốt đảm bảo mãi, các cụ mới miễn cưỡng tin tưởng nhưng vẫn dặn dò nếu thì thỉnh thoảng sẽ qua kiểm tra, dù các cụ cũng rảnh rỗi.
"Ông Tang ơi, hôm nay ông qua phòng thường trực ? Có thư của ông đấy!"
Ông Ngưu đến nơi, giọng oang oang vọng .
"Thư ở gửi tới thế?"
Ông Tang nhận lấy bức thư thấy địa chỉ Bắc Kinh phong bì, mày nhíu c.h.ặ.t, vứt toẹt lên bàn, chẳng buồn xem.
"Sao ông mở xem? Con trai ông gửi ?"
Ông Ngưu quan tâm hỏi. Ông rõ chuyện nhà họ Tang lắm cũng ông nội Tang từ mặt hai đứa con trai.
--
Hết chương 197.