Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 182: Tôi xinh đẹp hơn cô

Cập nhật lúc: 2026-04-21 08:20:15
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ cô cố ý đó, bà chắc chắn mong cô sống hơn Kim Thiên Ba, mau ăn cơm , đừng giận nữa."

Phương Đường trả lời kiểu ba cho qua chuyện nên cố tình lảng sang chuyện khác. Cũng may Bạch An Kỳ đầu óc đơn giản, nóng tính nhanh mà nguội cũng nhanh. Chỉ một lát vui vẻ kể chuyện sắp xếp cho xem mắt ở công viên cuối tuần .

"Là một giảng viên đại học, hơn ba tuổi. Mẹ bảo khá lắm, điều quê ở Thượng Hải."

Bạch An Kỳ vẻ vui lắm. Mọi mặt khác cô đều ưng ý nhưng xuất nông thôn. Hắn nghiệp Đại học Công Nông Binh giữ trường giảng dạy. Nghe giọng điệu của thì gia cảnh nhà đó lắm, gánh nặng gia đình nặng.

Phương Đường vẻ tình nguyện của cô liền khuyên nhủ:

"Cuối tuần cô cứ xem tình hình đối phương thế nào . Tìm đối tượng thể chỉ điều kiện, quan trọng là xem nhân phẩm và công việc. Người đàn ông là giảng viên đại học, công việc , tương lai còn cơ hội thăng tiến. Cho dù quê ở nông thôn thì cũng vấn đề lớn, cô chắc chắn sẽ chọn tệ cho cô ."

Thực cô càng toạc là: Nếu nhà trai là gốc Thượng Hải, gia cảnh giàu còn là giảng viên đại học thì chẳng thèm để mắt đến Bạch An Kỳ.

Mẹ Bạch thực sự tốn ít tâm tư vì con gái.

Với cái tính khí như Bạch An Kỳ, tìm đối tượng quá xuất sắc thì cô quản nổi. Tốt nhất là tìm đàn ông thật thà trung hậu, đáng tin cậy, hơn nữa gia cảnh thấp hơn nhà họ Bạch một bậc, như thế mới sống với .

Bạch An Kỳ cau mày vui bĩu môi lải nhải:

"Cô chuyện giống hệt thế, đúng là bà cụ non. Hừ, bản cô thì tìm đàn ông trai như Tang Mặc khuyên tìm xí."

Phương Đường trợn mắt, nhưng cũng quá giận. Biết cái tính nết dở của cô nàng nên cô lười chấp nhặt.

"Thế cô cũng bằng . Rồng với rồng, phượng với phượng, chuột với chuột, đạo lý mà cô hiểu ?"

Phương Đường tức đáp trả một câu Bạch An Kỳ tức đến mức miếng thịt trong miệng cũng chẳng còn vị ngon, phồng má giận dỗi. Phương Đường cũng mặc kệ cứ cắm cúi ăn cơm. Cô nàng đúng là thiếu mắng mà.

Một lát , Bạch An Kỳ sán đến chuyện:

" bằng cô nhưng tướng mạo của cũng thuộc dạng xuất sắc nhé. Hơn nữa ba còn là giám đốc cửa hàng bách hóa."

"Cô cũng đó là ba cô, chứ giám đốc. Với , ba cô thể giám đốc cả đời chắc?"

Phương Đường đầy ẩn ý. Kiếp nhà Bạch An Kỳ xảy chuyện, hình như là nửa cuối năm nay, ngày lành của cô nàng sắp hết .

"Cô ý gì hả? Ba còn mười mấy năm nữa mới về hưu, Phương Đường, cô đừng quá đáng nhé!"

Trong lòng Bạch An Kỳ hoảng, cứ cảm thấy lời của Phương Đường ẩn ý gì đó.

"Chẳng ý gì cả, hoa nở cũng tàn, đời trải qua bao nhiêu chuyện, ba cô sẽ giám đốc cả đời? Hơn nữa đó là bản lĩnh của ba cô, của cô. Ba của cũng bằng tự , hiểu ?"

Phương Đường ăn xong, đậy nắp hộp cơm lười tranh luận với cô nàng , chỉ tổ tốn nước bọt.

Bạch An Kỳ chớp mắt, vẻ hiểu nhưng cũng thông lắm. Mẹ cô từng với cô rằng bà để dành nhiều của hồi môn, chỉ cần cô kết hôn là sẽ cho 200 đồng tiền mặt, hơn nữa bản cũng , cuộc sống chắc chắn sẽ dư dả.

Ba , chẳng cũng tương đương với cô ?

" với cô giống , ba đối xử với , như cái loại ba lòng đen tối nhà cô."

Bạch An Kỳ chút đắc ý, bởi vì cuối cùng cô cũng một điểm thắng Phương Đường.

Cơn giận xộc lên tận óc, n.g.ự.c Phương Đường tức ách. Cô trừng mắt kẻ đầu têu, nhịn mắng:

"Mẹ cô đúng thật đấy, cô đúng là tính ch.ó, óc lợn, còn thêm cái miệng quạ đen!"

"Cô nữa xem? Đừng tưởng giận nhé. Phương Đường, nếu cô xin thì sẽ tha thứ cho cô !"

Bạch An Kỳ tức điên lên, còn cảm thấy tủi .

coi Phương Đường là bạn, nào lấy cơm cũng lấy nhiều món thịt hơn cho Phương Đường. Cô chăm sóc bạn bè như thế mà Phương Đường nỡ như , thật quá đáng.

"Cô , chẳng lẽ cho phép cô?"

Phương Đường hừ một tiếng. Cô cũng chẳng tha thiết gì bạn như Bạch An Kỳ là Bạch An Kỳ tự sán .

Với cái tính nết dở của Bạch An Kỳ, chẳng ai chịu đựng nổi, Phương Đường cũng nhịn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-182-toi-xinh-dep-hon-co.html.]

" là sự thật, t.h.u.ố.c đắng dã tật sự thật mất lòng, ?"

"Thế cũng là sự thật mà. Cô xong vui, thế cô tưởng xong thì vui chắc?"

Phương Đường chẳng khách khí chút nào, cho dù là sự thật thì cô cũng thích .

Bạch An Kỳ tức giận , đưa cái gáy về phía Phương Đường, hùng hục ăn thịt từng miếng lớn. Tức c.h.ế.t cô , sẽ lấy nhiều đồ ăn cho Phương Đường nữa, thậm chí còn bớt xén , hừ!

Phương Đường chẳng thèm quan tâm, cô cũng chẳng nhờ Bạch An Kỳ lấy cơm nữa, nhà ăn tận sáu cái cửa sổ cơ mà.

Tang Mặc nãy mải chuyện với Phạm Bỉnh nên để ý bên . Đợi xong, mới phát hiện khí giữa vợ và Bạch An Kỳ , hỏi xem chuyện gì.

"Không , ăn xong ?"

Phương Đường nhiều, hơn nữa cô cảm thấy đây là chuyện vặt vãnh, đáng tốn lời.

"Ăn xong , để rửa bát."

Tang Mặc cũng hỏi thêm. Bạch An Kỳ tuy nhưng quá ngốc, miệng mồm kín, xã giao thì chứ thiết thì thôi.

Anh dậy cầm hộp cơm của Phương Đường chuẩn rửa bát thì Triệu Vĩ Kiệt gọi với :

"Anh Tang, thứ sáu cùng nhé?"

Tang Mặc trả lời ngay mà cúi đầu hỏi vợ:

"Em ?"

"Buổi giao lưu ?"

Phương Đường hỏi.

"Ừ, nếu em thì cùng ."

Tang Mặc gật đầu.

Phương Đường động lòng. Cô từng tham gia buổi giao lưu nào cũng cho , liền hỏi:

"Chúng kết hôn cũng ?"

Tang Mặc :

"Đương nhiên là , đến lúc đó chúng khiêu vũ."

Phương Đường đỏ mặt gật đầu, trong lòng đầy mong chờ.

Tang Mặc sang hô lớn với Triệu Vĩ Kiệt:

" với Phương Đường cùng nhé."

"Ok luôn!"

Triệu Vĩ Kiệt ghi chép cuốn sổ tay, lên danh sách để nộp cho Kim Thiên Ba.

Bạch An Kỳ ăn cơm một lẻ loi chẳng ai thèm để ý đến cô . Cô lâu nhưng đắc tội với ít thế nên mới tìm Phương Đường chuyện, bởi vì chỉ Phương Đường tính tình mềm mỏng dễ chuyện, còn những khác vài câu là cãi .

bây giờ ngay cả Phương Đường cũng trở mặt với cô . Bạch An Kỳ mếu máo, chút hối hận. Mẹ mắng cô , bảo cô chuyện uốn lưỡi bảy còn bảo cái tính nếu sửa thì chẳng sống với ai.

sửa mà, cô cũng cố ý, cái miệng nó cứ nhanh nhảu thế đấy, lời thu , bắt cô cúi đầu xin là chuyện thể nào.

Bạch An Kỳ ngẩng đầu Triệu Vĩ Kiệt đang vây quanh như phủng trăng, trong lòng càng thêm tủi . Loại cóc ghẻ như Triệu Vĩ Kiệt mà còn nhân duyên như , thế mà chẳng ai thèm ngó ngàng đến cô .

Mắt cô cay cay, thịt ăn cũng chẳng thấy ngon nữa. Bạch An Kỳ tức tối lấy nĩa chọc mạnh hộp cơm. Thực cũng tham gia buổi giao lưu nhưng Triệu Vĩ Kiệt hỏi cô , mà cô cũng chẳng thấy cái mặt tên khốn Kim Thiên Ba.

thật sự chơi mà! Ngày nào cũng thì ru rú trong nhà, nghẹn c.h.ế.t .

--

Hết chương 182.

 

Loading...