Mọi lời , lập tức cảm thấy chiếm món hời lớn.
Giá nhà nước quy định, tất cả đều là giá , kết quả bây giờ phiếu giảm giá, thể mua rẻ hơn!
Nhất thời nhao nhao chọn mua, bắt đầu la hét đòi đặt mẫu dây chuyền vàng đó, một sợi một sợi, nhanh mà tranh sạch.
Có một thím giành , dậm chân: “Sợi dây chuyền vàng đó bao! Sau lão nhị nhà kết hôn, thế thì thể diện mấy, ôi chao ôi, hết ! Lần mua chắc khó lắm đây!”
Thực đó bà chút do dự, dù trọng lượng cũng nhẹ, cảm thấy vượt quá ngân sách , nhưng bây giờ tranh hết, lập tức cảm thấy cái đó là nhất, cái đó là thể diện nhất, giành thật sự quá khó chịu!
Nhân viên bán hàng tự nhiên ở bên cạnh an ủi, cùng bà chọn món khác.
Thím chằm chằm cổ Mạnh Nghiên Thanh, thăm dò : “Cô gái, là cô bán sợi cho chúng ?”
Mạnh Nghiên Thanh : “Đương nhiên là , thím , nếu thím , cháu sẽ bảo rửa sạch cho thím, đóng gói mới tinh cho thím, tặng thêm cho thím một đôi bông tai ngọc trai nữa.”
Thím : “Được!”
Quầy chuyên doanh trang sức vàng buôn bán hồng hỏa, bận rộn đến mức chân vắt lên cổ, những mẫu nhẫn, dây chuyền giống hệt đồ Mạnh Nghiên Thanh đeo nhanh bán sạch.
Hôm nay Vương Chiêu Đệ cũng qua giúp đỡ, cô bận rộn tranh thủ thời gian rảnh rỗi cảm thán một câu: “Nghiên Thanh, tớ thấy mẫu ở đó, đeo cái gì, liền mua cái đó!”
Mạnh Nghiên Thanh : “Cũng là hàng chúng chọn , đều là đồ thời thượng thiết thực, hôm nay đông , xốc tinh thần mà bán .”
Lần qua giúp đỡ, tự nhiên thiếu phần lợi ích, bán vàng đều sẽ chút hoa hồng.
Vương Chiêu Đệ vội gật đầu, dẫn dắt các nhân viên bán hàng, nhanh ch.óng lao chiến đấu.
Rất nhanh, xe buýt chở đến đợt thứ hai, mà cùng đợt thứ hai, là một khách hàng tự xe buýt công cộng đến, họ phiếu giảm giá thể dùng , liền dò hỏi tìm đến. Cứ như , trong thương xá chen chúc hơn hai trăm khách hàng, thương xá vốn lớn bỗng chốc chật ních.
Giám đốc Ninh sốt ruột đến mức cổ họng bốc khói, chào hỏi các nhân viên bán hàng, chạy lên chạy xuống, bảo lấy ghế, tìm quầy thanh toán bảo họ chuẩn tiền lẻ, bận rộn ngơi tay.
Một đợt khách đợt tiếp theo, ngay cả ngụm nước cũng kịp uống, giới thiệu cho khách hàng, đóng gói cho khách hàng, giải thích cho khách hàng cách dùng phiếu giảm giá, hàng tồn kho của bán như nước chảy, từ hơn mười một giờ trưa, bận rộn mãi đến bảy tám giờ tối, khách hàng vẫn hề đứt đoạn!
Giám đốc Ninh thở dài một tiếng: “Cái là thu hút bao nhiêu khách từ miếu hội đến đây chứ!”
Mạnh Nghiên Thanh cũng luôn dám rời , hôm nay lượng khách quá lớn, cũng sợ xảy sai sót gì, bắt buộc theo dõi sát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-505.html.]
Đây là ngày đầu tiên, quan trọng nhất, bắt buộc chút thành tựu.
Lúc đang bận rộn như , đột nhiên nhớ tới Lục Ngọc Phù, Lục Ngọc Phù đến căn nhà bên Vương Phủ Tỉnh xem thiết kế nhà bếp, vốn dĩ cô bớt chút thời gian qua một chuyến, cô nghĩ qua một chuyến thì qua một chuyến, kết quả bây giờ, xem là thế nào cũng dứt .
Cô đành gọi điện thoại cho Lục Ngọc Phù, bên bận rộn quá, kịp ăn cơm, phiền cô xem giúp .
Cô : “Ngọc Phù, mắt của cô thể tin tưởng , việc cô cứ liệu mà nhé, chắc chắn gì hài lòng .”
Lục Ngọc Phù: “Bận? Các cô bận gì ?”
Mạnh Nghiên Thanh: “Làm ăn, dạo đang bán trang sức vàng.”
Lục Ngọc Phù: “Trang sức vàng?”
Cô kinh ngạc: “Cô đang công tác giảng dạy ở Học viện Địa chất ? Sao bán hàng?”
Mạnh Nghiên Thanh : “Làm công tác giảng dạy cũng thể bán hàng mà, bây giờ bao nhiêu kinh doanh ăn, cô thời gian cũng thể qua xem thử, bên chúng hàng vàng khá nhiều, lẽ món cô hứng thú đấy.”
Lục Ngọc Phù càng thêm kinh ngạc, nhưng vẫn : “Được, để xem thử.”
Lúc nhân viên bán hàng qua gọi Mạnh Nghiên Thanh, hình như việc gì khác, Mạnh Nghiên Thanh vội : “Bên chút việc, để tìm cô, mời cô ăn cơm!”
Sau khi cúp điện thoại, Lục Ngọc Phù vẫn chút ngơ ngác: “Cô giáo viên, sinh viên, hóa còn đang ăn buôn bán nữa.”
Tần Thiệu Sinh cũng chút bất ngờ: “Thật , cô mà còn thể ăn.”
Lục Ngọc Phù nhíu mày bối rối: “Anh xem, cô rốt cuộc là Nghiên Thanh ? Sao em cứ cảm thấy, cô giống Nghiên Thanh, chút giống Nghiên Thanh...”
Cảm giác mang cho cô quá giống , nhưng cô cảm thấy, nếu Mạnh Nghiên Thanh còn sống, chắc đến mức tự chạy ăn buôn bán , Nghiên Thanh là một vô cùng kiêu ngạo, coi ai gì, cô thể chạy ăn kiếm tiền chứ, hơn nữa là trang sức vàng tục tĩu nhất!
Cô , ít cũng châu báu ngọc khí phỉ thúy gì đó, như mới phù hợp với phong cách của Mạnh Nghiên Thanh.
Tần Thiệu Sinh suy nghĩ một lát, : “Thực cô , gì quan trọng, mấu chốt là trong mắt đại ca, rõ ràng cô chính là Mạnh Nghiên Thanh, thế là , chúng nên mừng cho đại ca mới .”
Anh dừng , mới : “Hơn nữa cảm thấy như cũng gì , sự hiểu của chúng về Nghiên Thanh, chỉ dựa ấn tượng những năm đầu, thời đại sẽ đổi, con cũng sẽ đổi, nếu Mạnh Nghiên Thanh ngày xưa còn sống, lẽ cũng sẽ trở thành dáng vẻ hiện tại, như cũng ? Anh ngược cảm thấy, Mạnh Nghiên Thanh hiện tại sức sống hơn Mạnh Nghiên Thanh quá khứ, cô tìm việc thích , còn phận thiên kim nhà họ Mạnh, con dâu nhà họ Lục gò bó nữa, thể tự do tự tại.”