Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-04-25 01:27:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì phong trào mười năm đó, nhiều miếu hội truyền thống đều đình chỉ, miếu hội Địa Đàn cũng ngoại lệ. năm nay tin tức truyền , Bộ Văn hóa dự định khởi động miếu hội Bắc Kinh, mà nơi khởi động đầu tiên chính là miếu hội văn hóa Địa Đàn Bắc Kinh. Nói là tổ chức thành "Thanh minh thượng hà đồ hiện đại" của thời đại ngày nay ở Trung Quốc, bao gồm các loại đặc sắc dân gian phong tục tập quán, đồng thời cũng sẽ mời các thương hiệu truyền thống tham gia.

Theo tin tức Mạnh Nghiên Thanh nhận , đồ dùng sinh hoạt cũng như các loại trang sức ngọc khí quý giá cũng đều sẽ .

Tần Khải Đình: "Vậy cũng dò la xem , nếu chúng thể quảng cáo hoặc bày một gian hàng ở miếu hội văn hóa Địa Đàn, thì danh tiếng của chúng thể truyền ngoài ."

Mạnh Nghiên Thanh: "Được!"

Tần Khải Đình việc quả nhiên đáng tin cậy, nhanh tìm hiểu tình hình của miếu hội văn hóa Địa Đàn . Nói là các loại mặt hàng đều thể cho một thương hiệu tham gia, nhưng chỉ thể một. Nếu là trang sức vàng, thể cho một nhà tham gia.

Tần Khải Đình phân tích: "Nghe nộp tiền, nộp một khoản tiền lớn mới tư cách tham gia, bây giờ mấy nhà đang ý định."

Mạnh Nghiên Thanh : "Có Bách hóa Lam Thiên ?"

Tần Khải Đình: ", nhà , giám đốc của họ trẻ, họ La. Cậu còn trò chuyện với , thấy là một khá tài giỏi. Cậu hứng thú với gian hàng của miếu hội văn hóa Địa Đàn , còn từ chỗ thăm dò khẩu phong."

Mạnh Nghiên Thanh lời , liền , quả nhiên, cô đối đầu với La Chiến Tùng .

Cô cân nhắc chuyện , : "Anh cứ theo dõi , thể họ sẽ đấu thầu, tìm cách giành lấy cơ hội , gạt họ xuống."

Tần Khải Đình : "Chuyện ước chừng cũng chỉ tiền, còn xem quan hệ. Hôm nay chuyện với Vương chủ nhiệm của Ban tổ chức, ông hình như đang rầu rĩ chuyện vé cửa. đang nghĩ xem thể dùng chút sức lực ở mặt , giúp đỡ một chút . Có cái tình nghĩa , chuyện gian hàng của chúng sẽ dễ giải quyết thôi."

Mạnh Nghiên Thanh , trong lòng khẽ động: "Vé cửa?"

Tần Khải Đình kể sơ qua, hóa miếu hội văn hóa Địa Đàn đại khái in mấy chục vạn tấm vé cửa. Khối lượng công việc lớn, cần phân bổ xuống , tìm đơn vị in ấn liên quan để đảm nhận.

Tần Khải Đình : " một bạn ở xưởng in, đang nghĩ tìm cho ông chút quan hệ cửa , giảm giá một chút, in rẻ cho họ."

Mạnh Nghiên Thanh lúc trong lòng khẽ động: "Anh cầu nối cho họ?"

Tần Khải Đình: ", ít họ cũng nhận của chúng một món nợ ân tình chứ."

Mạnh Nghiên Thanh : "Đừng cầu nối cho họ, trực tiếp với Vương chủ nhiệm , chuyện in ấn vé cửa, chúng quyền phụ trách, giá cả thì"

: "Chúng thể đưa một mức giá thấp."

Tần Khải Đình: "Mức giá thấp?"

Mạnh Nghiên Thanh gật đầu, bảo Tần Khải Đình lập tức tìm hiểu xem giá in ba mươi vạn vé cửa đại khái là bao nhiêu, tính toán ngân sách một chút, cuối cùng trực tiếp dựa ngân sách giảm giá hai mươi phần trăm báo giá cho Vương chủ nhiệm .

Tần Khải Đình thể hiểu nổi: "Nếu , chúng ước chừng chịu lỗ ròng ba ngàn tệ trong đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-486.html.]

Ba ngàn tệ, đó là con nhỏ, một chiếc nhẫn vàng cũng chỉ hơn một trăm, ba ngàn tệ đó là một khoản tiền lớn !

Mạnh Nghiên Thanh : "Không hang cọp bắt cọp con, cứ thôi."

Tần Khải Đình chút do dự, nhưng vẫn : "Được ."

Mạnh Nghiên Thanh : "In ấn vé cửa, đây cũng chuyện nhỏ, ước chừng ký hợp đồng. Đến lúc ký hợp đồng, sẽ cùng , kiểm tra kỹ lưỡng, nếu thứ chúng đền thể là vài ngàn tệ ."

Tần Khải Đình: "Được."

Lúc rời khỏi Bách hóa Hồng Liên, trời còn sớm nữa, bên ngoài bắt đầu lác đác tuyết rơi. Tuyết lớn, nhưng trời lạnh buốt, gió cuốn theo những bông tuyết trong suốt, lẫn với cát vàng, bay tứ tung.

Tần Khải Đình thấy , liền đưa cô về nhà. Mạnh Nghiên Thanh uyển chuyển từ chối, dù Tần Khải Đình bận rộn cả ngày cũng mệt mỏi lắm .

Bách hóa Hồng Liên ở khu Tuyên Võ, nơi sang trọng như Khách sạn Thủ Đô, tự nhiên cũng xe taxi nào. Cô đành xe điện về nhà, đợi khi xuống xe, tuyết rơi dày hơn, lạnh buốt, cô đành quấn c.h.ặ.t khăn quàng cổ, cắm cúi chạy về nhà.

Trong hẻm, gió cát cuốn theo lá tàn bay tứ tung. Mạnh Nghiên Thanh rảo bước chạy, trong lòng nghĩ, đợi kiếm tiền, nhất định mua một chiếc xe , xe thoải mái bao!

Xe công của Lục Tự Chương tự nhiên là , nhưng cũng tiện dùng cho mục đích cá nhân, vẫn là tự xe mới .

Nghĩ như , cô về đến nhà, nghĩ xem thời điểm Lục Tự Chương về nhà . Ai ngờ trong nhà bếp lạnh tanh, ai cả.

Cô khó tránh khỏi chút chán nản, ăn cơm ở ngoài cho xong. Lúc cũng hết cách, đành tự nấu mì.

May mà bây giờ nồi điện, thể dùng điện để nấu, cần tự nhóm lửa.

trong lúc nấu mì như , cô khó tránh khỏi nhớ đến Lục Tự Chương, liền gọi một cuộc điện thoại đến đơn vị của . Hỏi mới , Lục Tự Chương rời khỏi đơn vị từ sớm .

Đây là !

Tan về nhà, chạy !

Mạnh Nghiên Thanh nấu xong mì trắng, đập cho một quả trứng chần, ăn kèm với một chút dưa muối cứ thế mà ăn.

Trong lòng đang nghĩ, lát nữa chuyện đàng hoàng với mới , tan về nhà, thì về nhà quỳ ván giặt đồ !

Sống quen những ngày tháng cơm bưng nước rót, giữa trời lạnh giá thế tự nấu mì, cô chút tủi ...

Có thể thấy con chỉ thể sống ngày càng hơn, vạn thể xuống dốc , cũng là do chiều hư cô .

 

 

Loading...