Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 456

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:33:32
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

giáo sư Trần: "Cho nên, chúng nghiên cứu đá quý, vẫn bắt kịp thời đại , ôm đống giấy lộn mà học, nếu ở trong học viện chúng thì cũng thôi, đều hiểu, tưởng là thật, nhưng đợi khi chúng bước ngoài, giao lưu với khác, chẳng là khiến rụng răng ?"

Sau khi cô xong như , sinh viên bắt đầu vỗ tay, càng dậy bày tỏ sự tán đồng.

Giáo sư Trần đó tự nhiên là ngượng ngùng, nhất thời nên lời.

Mạnh Nghiên Thanh đập phá một hội trường, khi buổi diễn thuyết kết thúc, xem giờ giấc, Lục Tự Chương sắp đến đón , liền định rời , ai ngờ ít sinh viên đều vây quanh, hỏi cô những vấn đề về giám định trang sức, mồm năm miệng mười nhiều câu hỏi, cô cũng liền từng cái từng cái trả lời.

Nhất thời các sinh viên đều khâm phục sát đất, ai thể ngờ chứ, cô Mạnh xinh , tuổi còn trẻ, uyên bác như , cứ như , mà còn sinh viên chuyên ngành địa chất cũng đều nhao nhao chuyển sang Học viện Trang sức, bọn họ bày tỏ " tiền đồ hơn", điều ngược khiến Ninh viện trưởng vui mừng nhẹ, khen ngợi Mạnh Nghiên Thanh ngớt miệng.

Điều khiến Mạnh Nghiên Thanh cũng ngờ tới, cũng là thu hoạch ngoài ý .

Trò chuyện với Ninh viện trưởng một lúc, Lục Tự Chương đến.

Anh xuất hiện, tự nhiên là kinh diễm ít thầy trò, bây giờ đều phận của , cũng là bạn trai của Mạnh Nghiên Thanh, từng đều hâm mộ sùng kính.

Đối với điều , mặt Lục Tự Chương nhàn nhạt, biểu cảm gì.

Mọi thấy, thầm nghĩ Lục đồng chí quả là lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng cũng , nhân vật lớn quyền cao chức trọng mà, chắc chắn là giống !

Mãi cho đến khi Mạnh Nghiên Thanh thu dọn xong, xách chiếc túi nhỏ rời khỏi văn phòng, liền thấy, Lục đồng chí còn vẻ mặt xa cách nhạt nhẽo, mà lập tức dịu dàng hẳn lên, còn chu đáo tiến lên giúp Mạnh Nghiên Thanh xách túi.

Mọi nhất thời mà trợn mắt há hốc mồm, đúng là như hai khác !

Ai thể ngờ , đàn ông còn vẻ mặt xa cách lạnh nhạt, lúc mặt cô Mạnh dịu dàng đến thế!

Mạnh Nghiên Thanh và Lục Tự Chương ngoài, ít nhiều cũng cảm nhận .

Cô nghi hoặc : "Vừa lúc em qua, sắc mặt lạnh lùng như ?"

Lục Tự Chương nghiêng đầu cô: "Có ?"

Mạnh Nghiên Thanh: "Chính là !"

Lục Tự Chương nhướng mày, đầy ẩn ý cô một cái: "Như ?"

Mạnh Nghiên Thanh: "Hửm?"

Lục Tự Chương: "Đỡ để trêu hoa ghẹo bướm."

Mạnh Nghiên Thanh: "..."

Lục Tự Chương nhàn nhạt bổ sung: "Sau , đối xử với phụ nữ quan hệ họ hàng, sẽ giữ thái độ ."

Sau khi lên xe, Mạnh Nghiên Thanh vẫn ngớt, cô ngờ bây giờ thành thế .

Lục Tự Chương nhướng mày, hết cách cô: "Còn đều là vì em ."

Mạnh Nghiên Thanh liền nắm lấy tay : "Anh ngoan, lát nữa đến trung tâm thương mại, mua cho mấy bộ quần áo mới ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-456.html.]

Giọng điệu dỗ dành của cô, tự nhiên là khiến Lục Tự Chương lọt tai, nhưng vẫn : "Em bỏ tiền mua cho ."

Mạnh Nghiên Thanh: "... Tự tiền, bỏ ."

Trong mắt Lục Tự Chương liền tràn ngập ý : "Em mua cho , em bỏ ."

Mạnh Nghiên Thanh: "Được , đồ keo kiệt!"

Tài xế ở ghế những lời , quả thực hận thể tự biến mất ngay lập tức.

Nghe xem, đây đều là những lời gì, trẻ con c.h.ế.t!

Ai thể ngờ , Lục đồng chí thể như thế chứ!

Mấy ngày "vị hôn thê của Lục đồng chí" cho chấn động nhẹ, nhao nhao đều đến ngóng, tự nhiên là kín miệng như bưng, cái gì cũng .

bây giờ quả thực cảm thấy khiếp sợ, Lục đồng chí khi yêu đương, quả thực giống như biến thành một khác.

Lục đồng chí , tuy ôn văn nhĩ nhã, nhưng rụt rè bình tĩnh, là lý trí ung dung, là trấn định trật tự, cũng là nội liễm trầm , tóm , chính là một phong thái lãnh đạo như .

bây giờ thì , cứ thế bốn chữ hạnh phúc mỹ mãn lên mặt.

Trong lúc chuyện như , Vương Phủ Tỉnh đến, Lục Tự Chương bảo tài xế cứ về .

Tài xế: "Vậy mấy giờ qua đón?"

Lục Tự Chương trầm ngâm, : "Không cần , chúng tự xe điện về."

Tài xế chút bất ngờ, nhưng nghĩ cũng , là vợ chồng sắp cưới mua sắm hẹn hò, cũng bình thường, lập tức cáo từ, về .

Bên khi Lục Tự Chương xuống xe, liền dẫn Mạnh Nghiên Thanh thẳng đến Cửa hàng Hữu Nghị, Cửa hàng Hữu Nghị là cửa hàng lâu đời mở bao nhiêu năm , ban đầu chỉ dành cho nhân viên ngoại giao và nước ngoài, Lục Tự Chương vì lý do công việc, sẽ một phiếu ngoại tệ, thể đến đây mua một đồ ăn vặt hoặc đồ dùng nhập khẩu từ nước ngoài.

Mạnh Nghiên Thanh quầy hàng bên , ngược ít món hàng quen mắt.

Lục Tự Chương: "Vẫn mua theo khẩu vị cũ của em chứ?"

Mạnh Nghiên Thanh: "Chắc cũng tầm đó."

Lục Tự Chương đối với khẩu vị của cô, tự nhiên là thể quen thuộc hơn, lúc đó mỗi tuần đều sẽ qua đây, chọn một đồ ăn vặt cô thích mang về, phiếu ngoại tệ trong nhà đều dùng để mua cho cô một món đồ nhỏ.

Bây giờ nghĩ , đối với đúng là nâng niu trong lòng bàn tay mà che chở, cái gì cũng dành cho cô thứ nhất, bất cứ lúc nào cũng dốc hết sức lực đáp ứng yêu cầu của cô.

Trong lúc nghĩ như , Lục Tự Chương lấy ít đồ ăn vặt, sô cô la và bánh quy nhập khẩu, cùng với một đồ ăn đồ chơi thú vị khác, đương nhiên cũng bao gồm cả đồ dùng hàng ngày.

Ngoài , còn mua một đồ tẩm bổ dinh dưỡng, như ngày mai mang qua cho Lục lão gia t.ử.

 

 

Loading...