Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-04-24 00:22:41
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Đình Cấp vội cung kính : “Vâng, gì ạ?”

Mạnh Nghiên Thanh con trai: “Bọn chuyện , dù ở bên , cũng định con nữa.”

Lục Tự Chương thắt ống dẫn tinh, nhưng về điểm , là sự riêng tư của Lục Tự Chương, cô cảm thấy cần thiết với con trai.

Lục Đình Cấp: “Không định ạ?”

Cậu vẫn phản ứng kịp điều nghĩa là gì.

Mạnh Nghiên Thanh gật đầu, cô dùng ánh mắt dịu dàng con trai: “ , ý của là, mặc dù chúng với , nhưng chúng sẽ con khác, cho nên, dù con lớn đến , trong lòng bọn , con vẫn là đứa con duy nhất của bọn , bọn sẽ cùng chăm sóc con thật , bù đắp tất cả những gì thiếu sót đây, để con trở thành cục cưng yêu chiều nhất trong nhà.”

Cục cưng…

Lục Đình Cấp lời , mặt lập tức đỏ bừng, lẩm bẩm: “…Con lớn thế !”

trong lòng ngọt ngào, quả thực là vui như hoa nở!

Mạnh Nghiên Thanh tự nhiên sự ngượng ngùng của con trai, đứa con trai khẩu thị tâm phi.

: “Dù con lớn thế nào, cũng là cục cưng của bọn , bố và sẽ cố gắng tròn trách nhiệm của cha , dành thời gian ở bên con nhiều hơn, giống như lúc con còn nhỏ.”

Lục Tự Chương từ bên cạnh : “Phải, gia đình chúng sẽ sống cùng như lúc con còn nhỏ.”

Lục Đình Cấp , quả thực là vui như hoa nở.

Cậu nhớ lúc Tết, cả nhà cùng đón Tết, đó là một ký ức thật .

, bố với , họ sẽ con mới, lớn thế nào, cũng sẽ là đứa con duy nhất của họ.

Cậu liền nhịn mím môi : “Thật nếu hai sinh một đứa con mới, con nghĩ cũng …”

Cậu nhanh ch.óng bổ sung: “Đương nhiên nhất là sinh một em gái nhỏ! Phải trắng trẻo mềm mại, ngoan ngoãn, một đôi mắt to, long lanh…”

Mạnh Nghiên Thanh: “…”

Cô nghiêng đầu, Lục Tự Chương: “Tự Chương, mua cho nó một con b.úp bê , lông mi dài, tóc xoăn, loại mắt chớp .”

Cả nhà ăn một bữa sáng đơn giản.

Bữa sáng đơn giản, quẩy, sữa, bánh nướng vừng, kèm theo một ít rau trộn theo mùa và dưa muối thái sợi.

Lục Đình Cấp ăn ngon miệng.

Điều nhớ lúc nhỏ, lúc nhỏ cả nhà ăn sáng như thế nào, nhớ, nhưng mơ hồ cảm thấy chắc là giống như bây giờ.

Lúc đang gặm bánh nướng, ngước mắt , bố.

Mẹ tự nhiên là tao nhã yêu kiều, nhưng hiếm là, bố hôm nay cũng trông đặc biệt thuận mắt.

Cậu cứ thế , đột nhiên nhớ đến vết đỏ cổ bố , trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Cậu mơ hồ cảm thấy, đây là chuyện giữa nam và nữ, nhưng chút mơ hồ.

bảo hỏi, hỏi lời, đành thôi.

Ai ngờ đang như , ánh mắt Mạnh Nghiên Thanh bắt gặp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-435.html.]

Bất ngờ hỏi như , Lục Đình Cấp chút ngại ngùng, càng dám nhắc đến vết đỏ , đành mơ hồ : “Con… con đang nghĩ đến em gái của con mà…”

Vẫn còn canh cánh em gái ?

Mạnh Nghiên Thanh nhất thời nên lời, cô thản nhiên liếc Lục Tự Chương, : “Tự Chương, thấy ?”

Lục Tự Chương lúc ăn gần xong, đang rót sữa cho Mạnh Nghiên Thanh.

Bây giờ lời , bình tĩnh lau miệng, đó ung dung con trai .

Anh đặc biệt hiền hòa, một vẻ mặt chuẩn của cha nhân từ: “Đình Cấp, thật bố thể hiểu con, một đứa trẻ con đúng ? Phải trắng trẻo mập mạp mềm mại, một đôi mắt to, long lanh, đặc biệt đáng yêu?”

Lục Đình Cấp đành gật đầu: “Cũng gần như … nhưng con b.úp bê.”

Cậu là một đấng nam nhi, cần gì b.úp bê, cần !

Lục Tự Chương liền : “Thật mong của con cũng là mong của bố, hai bố con nghĩ giống , bố cũng hy vọng một đứa, càng sớm càng .”

Mạnh Nghiên Thanh khẽ nhướng mày, ngạc nhiên .

Một đàn ông thắt ống dẫn tinh, đang ?

Lục Đình Cấp vẫn còn ngơ ngác, bố, , nghĩ thầm họ sắp nội chiến ?

Ai ngờ lúc , Lục Tự Chương : “Đình Cấp, con mười lăm tuổi , vài năm nữa là thành niên, đủ mười tám tuổi thì mau ch.óng yêu đương, thể sinh thì sinh càng sớm càng , sinh bọn bố giúp con nuôi, con thể gánh nặng, thế nào?”

Lục Đình Cấp ngẩn .

Lục Tự Chương tiếp tục: “Không cần lo lắng, chúng sợ kế hoạch hóa gia đình, lỡ như sinh một đứa cháu trai, chúng thể tiếp tục, chính sách ở bố đều giúp con cản, chúng bỏ tiền bỏ sức, nhất định sinh một đứa cháu gái.”

Lục Đình Cấp há hốc mồm.

Lục Tự Chương: “Ồ, đúng , con còn bạn gái ? Con là con trai, con trai cũng thể sinh… Vậy con mau tìm , nhất định càng sớm càng .”

Anh ung dung : “ , để thể sớm cho chúng bế cháu gái, phiền con tìm một lớn tuổi một chút, nhất là bây giờ đủ mười tám tuổi, như hai mươi mấy tuổi sinh con, ? Chẳng chậm trễ chút nào. Nghe gái hơn ba tuổi ôm gạch vàng, cá nhân bố đề nghị con tìm một lớn hơn năm tuổi, con thể ôm nhà vàng .”

Lục Đình Cấp: “………………”

Cậu ngây ở đó một lúc lâu câu nào.

Cậu vẫn còn là một đứa trẻ! Mấy tháng còn học lớp chín!

Mạnh Nghiên Thanh bên cạnh , lập tức đến chịu nổi, nước mắt sắp chảy .

Lục Tự Chương thấy cô như , bình tĩnh đỡ lấy eo cô, nửa ôm cô.

Ôm vợ , lúc mới với con trai: “Bọn bố cả đời con nữa, bố để con chịu bất kỳ rủi ro nào nữa. Con , thì tự sinh, đừng ở đây thúc giục bọn bố, con thúc giục bọn bố, bọn bố cũng thúc giục con, nếu con thúc giục bọn bố—”

Ánh mắt lạnh lùng, ý đe dọa.

Lục Đình Cấp còn thể gì, chỉ thể gật đầu: “Được, con …”

Thật thật sự chỉ thôi mà, chỉ mơ mộng thôi mà!

 

 

Loading...