Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:46:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Đôn Ngạn nheo mắt , Mạnh Nghiên Thanh: “Cô đào hố cho họ.”

Mạnh Nghiên Thanh vô tội : “Nếu thì ? Không đào hố cho họ, thể đảm bảo vị trí thái t.ử của vạn vô nhất thất?”

Tạ Đôn Ngạn tĩnh lặng một lát, đó đột nhiên : “Được, , tiếp theo sẽ xem các trai thế nào, nếu họ thực sự dám như , thì thể nhân cơ hội đ.á.n.h gục họ !”

Tạ Đôn Ngạn , mắt sáng lên.

Mạnh Nghiên Thanh : “Đương nhiên , đó, chúng chuyện tiền bạc , thể công cho , đúng ?”

Tạ Đôn Ngạn: “...”

Anh c.ắ.n răng, : “Được, thì chuyện tiền bạc .”

Tất cả thực tập sinh của lớp đào tạo Nhiếp Dương Mi đều tham gia đại hội bình chọn tác phẩm , đối với họ mà , đây tự nhiên là một cơ hội hiếm khó tìm, hùng hỏi xuất xứ, chỉ cần bản thảo thiết kế chọn, là thể trong nháy mắt cơ hội khiến ghen tị.

Lúc , đủ loại tin đồn cũng lượt truyền , trong buổi bình chọn ngày hôm , Trang sức Hồng Vận đặc biệt mời một chuyên gia trang sức nổi tiếng châu Âu, cùng với các phương tiện truyền thông báo chí địa phương đều sẽ mặt, thể đây là một sự kiện lớn của ngành trang sức Hồng Kông trong thời gian gần đây.

Đương nhiên, đây cũng là cơ hội mà lớp đào tạo cung cấp cho , tác phẩm thiết kế nghiệp của cho dù Hồng Vận chọn, cũng cơ hội lộ diện, đối với việc tìm việc của cũng trợ giúp lớn.

Hôm nay, Nhiếp Dương Mi qua công ty Hồng Vận, đặt một phòng họp, mở một cuộc họp ngắn gọn cho , đó mới : “Mọi hẳn là , giá trị của lớp đào tạo chúng chỉ là cung cấp cho kiến thức về giám định thiết kế trang sức, mà còn hy vọng thể cung cấp cho nền tảng và cơ hội rộng lớn hơn, cho nên cuộc tuyển chọn phương án thiết kế nghiệp ngày mai, đây chính là cơ hội của , cũng hy vọng chư vị nắm bắt cơ hội .”

Một phen lời của Nhiếp Dương Mi, tự nhiên dấy lên ngàn lớp sóng trong lòng chư vị bạn học, Mạnh Nghiên Thanh thể cảm nhận , bầu khí của lớp đào tạo càng trở nên vi diệu hơn .

Mọi bộ đều là đối thủ cạnh tranh, lúc , ai thể giành cơ hội, ai thể bộc lộ tài năng, trở thành quan hệ cạnh tranh.

Đến mức lúc giải tán, mấy lúc cô, ánh mắt đó ít nhiều chút đề phòng.

bạn học lớp đào tạo thực tập ở Hồng Vận đại khái mười mấy , cuối cùng thể thông qua tài nguyên nền tảng của lớp đào tạo cuối cùng giành một vinh dự hoặc cơ hội, ước chừng cũng chỉ mấy đó, kết quả cuối cùng chính là phần lớn đạt gì.

Triệu Ngôn Quân đặc biệt qua chuyện với Mạnh Nghiên Thanh, là khóa đào tạo sắp kết thúc , cùng Mạnh Nghiên Thanh ăn một bữa cơm rau dưa.

Mạnh Nghiên Thanh : “Ngôn Quân, dạo đang mời cô ăn cơm đây, cảm ơn cô thời gian chiếu cố , nhưng hôm nay còn việc khác, chỉ đành để hôm khác thôi.”

Triệu Ngôn Quân rõ ràng chút thất vọng: “Vậy thì tiếc quá, thực vốn còn hỏi thăm kế hoạch ngày mai của cô đấy.”

Mạnh Nghiên Thanh: “Ồ? Kế hoạch?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-413.html.]

Triệu Ngôn Quân: “Ngày mai tình hình thế nào, trong lòng đáy, nghĩ cô và cô Nhiếp thiết, ước chừng cô nhỉ.”

Mạnh Nghiên Thanh: “Cái cũng hỏi qua, trò chuyện với cô Nhiếp về chủ đề .”

Triệu Ngôn Quân Mạnh Nghiên Thanh, thấy ý của cô nhàn nhạt, trong ánh mắt liền chút dò xét.

vuốt vuốt tóc, : “Vậy , nghĩ sai .”

Sau khi rời khỏi tòa nhà đào tạo, Mạnh Nghiên Thanh ngoài bao xa, trợ lý của Nhiếp Dương Mi gọi , Nhiếp Dương Mi tối nay mời cô dùng bữa tối.

Mạnh Nghiên Thanh đoán Nhiếp Dương Mi lời dặn dò , thực cũng lời với Nhiếp Dương Mi, lập tức theo.

Hai đến một quán khá yên tĩnh, quán đó tầng ba của trung tâm thương mại gần đó, mang đậm phong cách Mân Đài, thời điểm khách đông.

Ngoài cửa sổ quán là một cây đàn hương lớn, tán cây rậm rạp, gió hè hiu hiu thổi tới, Mạnh Nghiên Thanh thể ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt.

Nhiếp Dương Mi : “Muốn ăn gì?”

Mạnh Nghiên Thanh: “Tùy ý ạ, em thấy đặc sản bên hình như là trứng trượt?”

Nhiếp Dương Mi : “Hình như là ... Dạo em ở Hồng Kông, chắc nếm thử ít món ăn vặt phong vị bên nhỉ, cảm thấy thế nào?”

Mạnh Nghiên Thanh: “Vâng, mở mang ít kiến thức, nhưng chỉ là nhớ món tào phớ của Bắc Kinh cổ kính .”

Bị cô như , Nhiếp Dương Mi nhịn : “Xem kìa, em như , chị cũng thèm , chị phát hiện con mà, nhớ đến thì thôi, nhớ đến, là thèm lắm đấy.”

Nhất thời hai đều , nhanh gọi món xong, Nhiếp Dương Mi đặc biệt gọi xì dầu pha chế của quán , thể dùng để trộn cơm, là hương vị địa đạo ở đây.

Sau khi gọi món xong, hai tùy ý chuyện, Nhiếp Dương Mi rõ ràng là cực kỳ hài lòng với Mạnh Nghiên Thanh.

Mạnh Nghiên Thanh, ánh mắt ôn hòa: “Lần em qua Hồng Kông, từ tình hình học tập của em mà xem, em kiến thức giám định trang sức , cũng thẩm mỹ vượt qua tuyệt đại bộ phận nhân sĩ trong ngành, tình hình học tập của em ở lớp đào tạo , chị cũng trao đổi với mấy vị giáo viên, quả thực vô cùng ưu tú.”

ngừng một chút, : “Thực thứ em còn thiếu chỉ là một phần kiến thức nền tảng chuyên môn, đến chỗ chị nhiều hơn là để trau dồi những chỗ còn thiếu sót, chuyên nghiệp hóa hệ thống kiến thức của em mà thôi.”

Mạnh Nghiên Thanh : “Khoảng thời gian em vẫn ích lợi nhiều, cũng nhờ sự chỉ giáo của các vị giáo viên, em thu thập nhiều tư liệu ở thư viện Hồng Kông, cái khác, bưu điện quả thực chạy mấy chuyến, gửi bưu điện mấy chục cân tư liệu học tập .”

 

 

Loading...