Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 410

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:46:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô mỉm , tầm mắt bất động thanh sắc lướt qua Tôn Nhu Gia, cũng lướt qua Triệu Ngôn Quân .

Yêu ma quỷ quái gì, cô đều bận tâm, dù cái ao lớn bao nhiêu, cô liền quẫy bọt nước lớn bấy nhiêu.

Ai giở thủ đoạn gì, cứ phóng ngựa qua đây .

Khoảng thời gian , Mạnh Nghiên Thanh nghiên cứu thiết kế trang sức, lưu tâm đến tình hình xin cấp phép bên chỗ Tần Khải Đình ở đại lục, Hồ Ái Hoa cũng dốc sức lớn, chạy bao nhiêu chuyến, vội vàng gấp gáp chạy vạy, cuối cùng cũng hỗ trợ Tần Khải Đình nộp bộ tài liệu xin cấp phép lên.

Sau khi nộp lên, trụ sở chính của Ngân hàng Trung ương còn tiến hành xét duyệt cuối cùng, tiếp theo sẽ xem kết quả xét duyệt của cấp thế nào.

Mạnh Nghiên Thanh thở phào nhẹ nhõm, dù tận nhân lực tri thiên mệnh, xem cuối cùng thôi.

Lúc , cô tiếp tục nghiên cứu thiết kế trân châu và sapphire xanh của .

Thực từ cái đầu tiên thấy viên sapphire xanh hình giọt nước , cô ý tưởng.

Trân châu oánh nhuận trắng như tuyết, sapphire xanh hình giọt nước sâu thẳm mỹ lệ, sự kết hợp như thể nhàn tĩnh thanh lương, thể tạo vẻ thần bí của phụ nữ phương Đông.

Cho nên thiết kế của cô cũng hạ công phu từ góc độ , đợi cô cắm cúi mài giũa một hồi lâu, cuối cùng cũng đưa một bản thảo thiết kế khiến bản hài lòng, đó cô cầm trực tiếp qua tìm Tạ Đôn Ngạn.

Tạ Đôn Ngạn vẫn đang sứt đầu mẻ trán lật xem các kiểu dáng qua các năm của Trang sức Hồng Vận, đó đều là những kiểu dáng từng mắt trong thời kỳ Tạ lão gia kinh doanh, cũng đều là những mẫu bán chạy, tìm chút cảm hứng từ trong đó.

Anh Mạnh Nghiên Thanh đưa bản thảo thiết kế, lúc đầu cũng quá để ý, : “Cô thiết kế gì , lát nữa bảo nhà thiết kế qua đây, chúng cùng xem.”

, khi thấy bản thảo thiết kế của Mạnh Nghiên Thanh, liền gì nữa.

Anh bản thảo thiết kế đó, hồi lâu, mới ngẩng đầu lên, về phía Mạnh Nghiên Thanh: “Cô thiết kế ?”

Mạnh Nghiên Thanh : “Thế nào?”

Tạ Đôn Ngạn cúi đầu xem, đó thở dài một tiếng: “Tốt, .”

Quả thực vô cùng kinh diễm.

Đây là một sợi dây chuyền trân châu sapphire xanh, sapphire xanh hình giọt nước sâu thẳm cao quý, trân châu thanh lịch oánh nhuận, hai màu sắc xung đột lợi dụng thiết kế kỳ diệu dung hợp với , thoạt , viên sapphire xanh hình giọt nước đó dường như là một vệt ánh sáng xanh dịu dàng rơi xuống giữa lớp tuyết trắng xóa, tràn ngập sắc màu mộng ảo thần bí.

Tạ Đôn Ngạn đối diện với bản thảo thiết kế một hồi lâu, mới lẩm bẩm : “Đây chính là thiên phú.”

Mạnh Nghiên Thanh: “Cho nên, suy nghĩ gì ?”

Tạ Đôn Ngạn , bất ngờ một chút, Mạnh Nghiên Thanh: “Ý của cô là?”

Mạnh Nghiên Thanh : “Anh chẳng đang thiếu một bản thảo thiết kế ?”

Tạ Đôn Ngạn sững sờ, rõ ràng ngờ tới điểm .

Anh suy nghĩ một chút, đó : “Quả thực khiến kinh diễm, chỉ là, lão gia t.ử nhà ông —”

Nhất thời cũng chút hoài nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-410.html.]

Trong ấn tượng của , cha hình như những năm đầu vẫn luôn hứng thú với phỉ thúy hơn, dù thời đại lão gia t.ử nhà ở đại lục, thứ thịnh hành nhất ở đại lục chính là phỉ thúy.

Từ cuối triều Thanh đến thời Dân quốc, bởi vì sự ưu ái của Từ Hi Thái hậu, phỉ thúy những chơi trang sức lão làng thời Dân quốc để mắt tới nhất.

Anh hình như từng lão gia t.ử nhắc đến sapphire xanh.

Chỉ là, hiện tại quả thực lựa chọn nào hơn.

Những bản thảo thiết kế trang sức mà thấy hiện nay, cũng bao gồm cả những bản thảo của các nhà thiết kế mà thu thập , bản nào cảm giác kinh diễm đặc biệt gì, ít nhất là kém xa bản của Mạnh Nghiên Thanh.

Anh bản thảo thiết kế đó, hỏi: “Thiết kế quả thực vô cùng , nhưng nếu thể hiện trọn vẹn ý tưởng thiết kế, thì bắt buộc sapphire xanh thích hợp, nếu là nhân tạo, để lão gia t.ử nhà hài lòng, rốt cuộc vẫn là thiếu một chút.”

Lão gia t.ử nhà trong nghề trang sức thế hệ , truyền thống cũ của Trung Quốc, thích một thứ hàng thật giá thật, nếu là đá quý chế tác nhân tạo, rốt cuộc vẫn là thiếu một chút hương vị.

Mạnh Nghiên Thanh : “ tự nhiên là bởi vì, đá quý , mới cảm hứng thiết kế.”

Mắt Tạ Đôn Ngạn sáng lên: “Có đá quý?”

Mạnh Nghiên Thanh: “Tích Thủy Lam, thể ?”

Tạ Đôn Ngạn , nhíu mày, chìm trầm tư: “Tích Thủy Lam? Phối với trân châu thượng hạng?”

Mạnh Nghiên Thanh gật đầu: “Đối với , chỉ là thử xem , ? Anh cũng thể tìm bản thảo thiết kế khác nữa.”

: “Anh cung cấp cho thợ ngọc đỉnh cấp nhất của Hồng Vận, sẽ đưa một thành phẩm.”

Tạ Đôn Ngạn suy nghĩ một chút, về phía Mạnh Nghiên Thanh, hỏi: “Vậy—”

Anh thăm dò : “Cô tính phí thế nào?”

Mạnh Nghiên Thanh chớp chớp mắt: “Nếu dùng, thì cần gì cả, nếu dùng, chúng thể xuống bàn bạc vấn đề chia chác.”

Chia chác...

chia chác, ý đó là , trực tiếp bán bản thảo thiết kế, mà là lấy phần chia, dã tâm nhỏ.

Tạ Đôn Ngạn hít sâu một .

Mạnh Nghiên Thanh liền : “Đại khái nửa tháng , Hồng Vận sẽ tổ chức một buổi bình chọn phương án thiết kế trang sức nội bộ, đây cũng là để chọn sản phẩm cho mùa mới, đúng ?”

Tạ Đôn Ngạn gật đầu: “, cô dò hỏi cũng rõ ràng đấy.”

Mạnh Nghiên Thanh: “Đến lúc đó, Tạ lão gia sẽ tham gia chứ?”

Tạ Đôn Ngạn: “.”

Mạnh Nghiên Thanh: “Vậy là , cung cấp tài nguyên cho , để thành ý tưởng của , những thứ khác, cũng cần bỏ gì cả, đến lúc đó, trong buổi bình chọn phương án thiết kế trang sức nội bộ công ty, sẽ trình bày tác phẩm của , nếu thành công, chúng xuống bàn chuyện hợp tác, nếu thành, cũng tổn thất gì.”

 

 

Loading...