Nếu là bình thường, Lục Đình Cấp sớm nổi cáu , nhưng hiện tại tự đuối lý, vội vàng kéo Ninh Bích Ngô bỏ chạy .
Sau khi chạy một quãng xa, hai đều chút thở hồng hộc.
Ninh Bích Ngô hết cách: “ , cho xem, cho xem... Cậu cứ đòi xem, xem, bắt tại trận chứ gì!”
Lục Đình Cấp hừ một tiếng: “Cậu bịt mắt là , gì bịt mắt .”
Ninh Bích Ngô: “ sợ xem mọc lẹo mắt!”
Lục Đình Cấp liếc cô bé một cái, khinh thường : “Vậy còn , xem mọc lẹo mắt ?”
Ninh Bích Ngô: “ từng thấy.”
Lục Đình Cấp tò mò: “Vậy , từng thấy ?”
Ninh Bích Ngô chút ngượng ngùng , cô bé gãi gãi tóc, mơ hồ : “ đương nhiên từng thấy .”
Lục Đình Cấp nổi hứng thú: “Cậu từng thấy ở ?”
Ninh Bích Ngô: “ từng sách, sách đều như , hơn nữa trai và bạn gái hôn , cũng thấy .”
Lục Đình Cấp nghiêm túc lên: “Vậy bọn họ đều hôn như thế nào, cũng giống như ?”
Cậu khoa tay múa chân một chút: “Chính là như , tay nâng cằm lên, đưa lưỡi trong?”
Ninh Bích Ngô nghiêng đầu, cố gắng nghĩ nghĩ: “Hơi giống, giống.”
Lục Đình Cấp: “Không giống chỗ nào?”
Ninh Bích Ngô sang, thấy nhíu mày, dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì.
Cô bé hồ nghi : “Sao đột nhiên hứng thú với cái ?”
Lục Đình Cấp "khụ" một tiếng, là thấm thía : “ chỉ là đột nhiên tìm hiểu, đàn ông và phụ nữ yêu đương, bọn họ đều gì...”
Ninh Bích Ngô kinh ngạc: “Có sắp yêu đương ?”
Lục Đình Cấp ho nhẹ một tiếng: “Vậy thì , chỉ là tìm hiểu một chút.”
Cậu bất đắc dĩ cô bé một cái: “Cậu xem, bắt gặp tại trận một đôi như , đang kỹ một chút, kết quả phá hỏng .”
Lục Đình Cấp: “Cậu?”
Ninh Bích Ngô vỗ vỗ n.g.ự.c: “ đều , gì .”
Lục Đình Cấp: “Nam và nữ hẹn hò, đều gì a?”
Ninh Bích Ngô: “Đó tự nhiên là nắm tay, tản bộ, ăn cơm, xem phim, đợi đến lúc thì nhanh ch.óng hôn một cái, giống như đôi .”
Lục Đình Cấp , liền nhíu mày.
Chẳng lẽ mẫu sẽ ôm hôn môi với đàn ông đó? Người đàn ông đó sẽ đưa lưỡi trongCậu lập tức chịu nổi nữa.
Người đàn ông đó, xứng , sạch sẽ !
Ninh Bích Ngô tiếp tục : “ chuyện hôn môi , thông thường xảy lúc nam sinh đưa nữ sinh về nhà, là đêm khuya thanh vắng, lưu luyến rời, lúc nam nhẹ nhàng nâng cằm nữ lên, cúi đầu hôn xuống, hôn đến mức chậc chậc tiếng.”
Lục Đình Cấp thể chấp nhận nổi nhíu đôi lông mày rậm: “Sau đó thì ?”
Ninh Bích Ngô dang tay: “Sau đó nam liền đưa mắt nữ về nhà, buổi hẹn hò của bọn họ liền kết thúc !”
Lục Đình Cấp hít sâu một , ghét bỏ : “Yêu đương thật nhàm chán.”
Ninh Bích Ngô: “Yêu đương đều như , cảm thấy khá thú vị, gần đây lớp trưởng lớp bên cạnh đang theo đuổi , dự định yêu đương với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-257.html.]
Lục Đình Cấp nhíu mày, kinh ngạc cô bé: “Cậu ăn lưỡi với ?”
Ninh Bích Ngô lắc đầu: “NONONONO, ăn lưỡi, chỉ nắm tay thôi, ai đ.á.n.h răng chứ!”
Cô bé cũng sợ bẩn a!
Lục Đình Cấp tán thành: “Nắm tay còn , ăn lưỡi thì thôi , thấy lớp trưởng lớp bên cạnh đó thích đ.á.n.h răng.”
Ninh Bích Ngô: “Vậy ?”
Lục Đình Cấp đút túi, nhạt giọng : “Đó là đương nhiên, răng cửa của đều một lớp bựa vàng , phát hiện ?”
Ninh Bích Ngô:?
Nỗi lo âu về việc ăn lưỡi sạch sẽ quanh quẩn trong lòng Lục Đình Cấp, điều khiến trong lòng Lục Đình Cấp thoải mái.
Cậu đối với việc một cha dượng ý kiến gì, đối với việc mẫu yêu đương cũng ý kiến gì, nhưng hiện tại, nghĩ đến việc ăn lưỡi, liền thoải mái.
Trong sự thoải mái , ủ rũ xe điện về nhà .
Ai ngờ khi xuống xe, đến gần nhà, liền thấy bên cạnh cây hòe ở đầu hẻm, mà đỗ một chiếc xe Hồng Kỳ.
Biển xe đóPhụ ?
Rõ ràng, đàn ông trong xe cũng thấy sự tồn tại của con trai.
Cửa sổ xe hạ xuống, trong màn đêm mờ ảo, Lục Tự Chương và con trai vặn chạm mặt.
Thần sắc chút lúng túng, nhưng bình tĩnh vẫy tay với con trai.
Lục Đình Cấp do dự một chút, lên xe .
Lục Tự Chương nhíu mày, con trai một cái: “Muộn thế , chạy ngoài gì ?”
Lục Đình Cấp phồng má, buồn bực : “Phụ , rõ còn cố hỏi.”
Anh ngay cả tài xế cũng mang theo, chạy đầu hẻm, chắc chắn là đang đợi mẫu hẹn hò về.
Đến lúc , cảm thấy thấu hiểu phụ nhiều hơn.
Ví dụ như lúc trong lòng nhất định còn chua xót hơn .
Anh nhất định để đàn ông khác hôn lưỡi của mẫu .
Nhất thời hai cha con đều im lặng.
Lục Tự Chương màn đêm vô tận ngoài cửa sổ, thở dài một tiếng dài: “Con đây là tự tự chịu.”
Lục Đình Cấp: “Con tự tự chịu chỗ nào?”
Lục Tự Chương lạnh một tiếng: “Có một cha dượng , nhất định thương con .”
Lục Đình Cấp liền vô cùng gượng gạo.
Cậu cảm thấy lẽ phụ đúng, thích đàn ông đó, nếu nhất quyết một cha dượng, thực thầy giáo Diệp Minh Huyền của tồi.
Đương nhiên hiện tại cũng thể chấp nhận Diệp Minh Huyền , thực tế thể chấp nhận bất kỳ đàn ông nào chuyện như với mẫu .
Đó là mẫu , bọn họ thể!
Nếu là phụ... miễn cưỡng thể .
Suy cho cùng bọn họ ở bên , mới thể , huống hồ phụ để ý đến vệ sinh cá nhân, răng sạch sẽ chỉnh tề, trắng bóc.