Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:03
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tự Chương: “ trong lòng cô , tóm cũng khác với khác.”

Diệp Minh Huyền: “, các khác , dù các cũng là vợ chồng mấy năm, còn một đứa con.”

Lục Tự Chương: “Cậu .”

Diệp Minh Huyền chợt , dùng giọng nhẹ : “ tò mò, năm xưa cô gả cho , hôn nhân hạnh phúc, gia đình mỹ mãn. Nay sống một đời, cô mà sống c.h.ế.t cũng đầu , xem đây là vì ?”

Lục Tự Chương lập tức điểm trúng t.ử huyệt.

Diệp Minh Huyền lấy găng tay bông , thong dong đeo , đó về phía Lục Tự Chương: “Mặc dù cô bây giờ cũng từ chối , nhưng , đối với cô , tóm là mới mẻ, vẫn thể thử xem , còn , cô ăn ngán .”

Lục Tự Chương lạnh, phản pháo: “ năm xưa cô rốt cuộc vẫn chọn , chọn . Cậu xem, năm xưa tuổi trẻ tài cao hăng hái bừng bừng, cô đều chọn , nay ba mươi tư tuổi cao niên , dựa mà cho rằng dùng chút nhan sắc nam giới tàn tạ đó thể thu hút cô ?”

Anh nhướng mày: “Mới mẻ? Ồ, cũng đúng, thích ăn thịt xông khói, cho dù phơi khô , cũng một câu, thịt xông khói mới mẻ mùi vị ngon.”

Diệp Minh Huyền lập tức sầm mặt: “Cậu tưởng còn trẻ ?”

Lục Tự Chương: “ , còn trẻ nữa, đều là cha , con trai mười bốn tuổi , thể trẻ , dù một độ tuổi dáng vẻ của một độ tuổi, con trai lớn còn cưa sừng nghé thì cũng thể thống gì nhỉ.”

Vẫn là câu đó, con trai ! tuổi tác lớn con trai, ! con trai thể yên tâm già !

Diệp Minh Huyền buồn : “Tự Chương, tưởng năm xưa cô thật sự thích ? Nếu m.a.n.g t.h.a.i cô căn bản sẽ gả cho !”

Lục Tự Chương: “Cho nên ý là gì, năm xưa cô mù mắt, gả cho một thích? Cậu đang nghi ngờ quyết định của cô ? Cậu tưởng khi m.a.n.g t.h.a.i cần chút gì đó ?”

Diệp Minh Huyền nhất thời gì để đáp trả, chủ đề thể tiếp tục.

Lục Tự Chương: “Nói thật, đừng trách cô cho cơ hội, cùng cô leo tường thành hái táo chua, nhưng cuối cùng cô chẳng vẫn chọn ? Chứng tỏ cô rốt cuộc vẫn cảm thấy ở bên thích hợp hơn.”

Anh nhạt giọng : “Minh Huyền, dỗ cô vui thế nào, đây là đồng t.ử công từ năm bảy tuổi của , vẫn còn kém xa lắm.”

Diệp Minh Huyền nhướng mày, đ.á.n.h giá Lục Tự Chương, nửa ngày, đột nhiên .

Anh ánh đèn đường phía , : “Tự Chương, nhớ thời niên thiếu thông thạo các tác phẩm triết học?”

Lục Tự Chương: “Ừm?”

Diệp Minh Huyền: “Cậu hẳn rõ, con và sự vật đều sẽ đổi, bao giờ thể tắm hai cùng một dòng sông.”

Lục Tự Chương : “Lúc thấy cô cái đầu tiên, nhận ? Cậu xác nhận đó chính là cô ?”

Thần sắc Diệp Minh Huyền khựng .

Anh thấy Mạnh Nghiên Thanh, quả thực cảm thấy chính là cô, nhưng dám xác nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-214.html.]

Lục Tự Chương phản ứng của , liền đoán .

Anh : “Cậu đúng, từ nhỏ triết học học giỏi, học , nhưng đạo lý tối thiểu hẳn hiểu chứ? Hoặc thể nghiên cứu khoa học, nghiên cứu, hẳn hiểu thế nào gọi là thấu hiện tượng thấy bản chất.”

Anh nhạt nhẽo quét mắt một cái: “ thấy cô cái đầu tiên, liền , đó là linh hồn của Mạnh Nghiên Thanh, bất luận cô biến thành dáng vẻ gì, cô chính là cô , cần do dự, cũng cần nghi ngờ. Đây chính là sự khác biệt giữa , thể bỏ qua những chi tiết râu ria đó, liếc mắt một cái thấu tâm can cô .”

Diệp Minh Huyền nheo mắt, nửa ngày: “Đó là bởi vì các rốt cuộc cũng là vợ chồng mấy năm.”

Lục Tự Chương trào phúng: “Cậu thể cho là như , chúng hãy chờ xem.”

Lục Tự Chương về đến nhà, phòng của con trai vẫn sáng đèn, ánh đèn xuyên qua rèm cửa kẻ sọc xanh lam mang theo vầng sáng màu xanh ngọc.

Anh tự gõ cửa, bên trong truyền đến một tiếng hàm hồ của Lục Đình Cấp: “Mời .”

Lục Tự Chương đẩy cửa bước , liền thấy Lục Đình Cấp đang hình thù gì vắt đôi chân dài lên bàn, trong tay cầm một xấp tài liệu dày, lật xem một cách hờ hững.

“Mãn thẩm, thím để đó là .”

Rõ ràng Lục Đình Cấp tưởng là Mãn thẩm.

“Ồ.” Lục Tự Chương khẽ nhướng mày.

Vừa lên tiếng như , Lục Đình Cấp lập tức nhận , cứng đờ đầu , thấy khuôn mặt chút biểu cảm đó của Lục Tự Chương.

Quy củ của nhà họ Lục, tướng , tướng , Lục Đình Cấp bình thường dám cãi Lục Tự Chương đến , nhưng một quy củ thép là từ nhỏ ông bà nội răn dạy bên tai, là khắc sâu trong xương tủy.

Cậu chậm rãi thu hai chân về, đó dậy, mặt Lục Tự Chương.

Lục Tự Chương con trai mắt, bàn về vóc dáng, cũng xấp xỉ , chỉ là rốt cuộc cũng là thiếu niên, vai hẹp và gầy hơn một chút.

Giọng ấm áp: “Đang xem gì ? Muộn thế ngủ?”

Lục Đình Cấp: “Tài liệu học tập, đây là mẫu đưa cho con, cô bảo con học.”

Có lẽ là vì tư thế hình thù gì của , Lục Đình Cấp hiếm khi cảm giác con trai thì thấp kém hơn một bậc.

Cậu gãi gãi đầu, giải thích: “Mẫu , con thể bắt đầu học kiến thức cấp ba, học giỏi thể cùng cô tham gia thi đại học. Con xem thử, ngược cũng khó, liền nghĩ học giỏi thể dạy cô .”

Lục Tự Chương xấp tài liệu dày cộp bàn, bản photocopy.

Anh cầm lên, lật lật: “Photocopy từ chỗ mẫu con ?”

Anh đương nhiên hiểu, tài liệu chính là bản mà Diệp Minh Huyền , Diệp Minh Huyền đưa cho Mạnh Nghiên Thanh.

 

 

Loading...