Mạnh Nghiên Thanh nhớ tới Lục Tự Chương đang ở ngay bên cạnh , đành lịch sự : “Không cần , vấn đề giáo d.ụ.c của Đình Cấp, để Tự Chương lo liệu , phụ , luôn để tâm nhiều hơn một chút.”
Diệp Minh Huyền: “Nói .”
Nói xong chuyện , hai nhất thời lời gì để , tẻ nhạt và hổ.
Theo phép lịch sự, đến nước , Mạnh Nghiên Thanh nên mời nhà một lát, nhưng vòm cổng còn đang một Lục Tự Chương, tiến lên một bước là phát hiện .
Cô đành : “Trời còn sớm nữa, Minh Huyền về ?”
Diệp Minh Huyền: “Được.”
Nói xong, liền định , Mạnh Nghiên Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
hai bước, Diệp Minh Huyền dừng , đầu cô, : “Nghiên Thanh, thực ngay , trong con ngõ , đột nhiên nhớ một chuyện cũ.”
Mạnh Nghiên Thanh thực kể chuyện cũ lắm, dù Lục Tự Chương đang ở ngay bên cạnh, thật sự kích thích quá mức, Lục Tự Chương trực tiếp nhảy , hai đàn ông chạm mặt.
Đêm hôm khuya khoắt, quá dễ khiến liên tưởng, huống hồ hai chính là kẻ thù thời niên thiếu, cảnh tượng đó thì thực sự là quá hổ, khéo đ.á.n.h .
lúc Diệp Minh Huyền nhắc đến, cô cũng chỉ thể nương theo lời hỏi: “Chuyện cũ gì?”
Diệp Minh Huyền liền khẽ một tiếng, đến đầy lưu luyến và hồi ức: “ nhớ đây, dẫn em leo tường thành, tường thành nở nhiều hoa, còn táo chua, chúng hái nhiều táo chua.”
Mạnh Nghiên Thanh cũng nhớ : “Ừm, còn giúp dùng hoa kết thành một vòng hoa đội đầu.”
Diệp Minh Huyền : “Em vẫn còn nhớ? tưởng em quên chứ.”
Mạnh Nghiên Thanh: “Đương nhiên sẽ , thể quên .”
Diệp Minh Huyền thu liễm nụ , thấp giọng : “Vậy đây, em nghỉ ngơi sớm .”
Mạnh Nghiên Thanh gật đầu: “Ừm, đường cẩn thận.”
Bên một phen bịn rịn chia tay, Diệp Minh Huyền rốt cuộc cũng rời , Mạnh Nghiên Thanh vội vàng cổng nhà.
Vừa cổng nhà, liền thấy Lục Tự Chương đang dùng ánh mắt khác thường dò xét cô.
Dù Diệp Minh Huyền cũng , Mạnh Nghiên Thanh vỡ bình cứ vỡ, lười để ý đến Lục Tự Chương, tự nhà.
Lục Tự Chương lạnh lùng bóng lưng cô: “Cậu ở bên ngoài, em còn giả vờ giả vịt, còn qua loa với , , em ngay cả để ý cũng thèm để ý đến nữa.”
Mạnh Nghiên Thanh nhạt nhẽo một cái: “ cũng mời đến đúng ? Anh đến liền để ý đến ?”
Lục Tự Chương nghiến răng : “Mạnh Nghiên Thanh, táo là tặng, táo tặng, em còn xách về nhà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-183.html.]
Mạnh Nghiên Thanh bước lên bậc thềm: “, tặng, thì nào, đều là bạn bè, tặng táo, nhận, nhận tự nhiên mang về ăn, chẳng lẽ còn vứt ?”
Cô là hờ hững nhẹ tênh, tuy nhiên cô càng như , Lục Tự Chương càng bực bội.
Mạnh Nghiên Thanh tiếp tục : “Táo đó quả thực ngon mà, cũng ăn ? Anh cũng cảm thấy ngon đúng !”
Lục Tự Chương tức đến sắc mặt cũng đúng nữa .
Anh theo Mạnh Nghiên Thanh, nghiến răng: “Hôm nay em chơi cùng ? Đã hẹn ? Hôm nay cũng ở bên Đình Cấp, mà chạy ngoài hẹn hò !”
Mạnh Nghiên Thanh đẩy cửa , bật đèn điện, nhạt giọng : “Đoán đúng , tuổi trẻ phơi phới, thời gian tươi , hẹn hò thì gì? Anh cũng tán thành triển khai một tình yêu lãng mạn ? tin là sẵn lòng ở bên Đình Cấp, để dành thời gian hẹn hò tận hưởng thanh xuân.”
Đèn điện sáng lên, dáng vẻ chịu đả kích đó của Lục Tự Chương lộ rõ sót chút gì.
Anh nhíu mày, dùng ánh mắt dám tin cô: “Em và liên lạc với từ khi nào? Em xảy chuyện kỳ dị thế , em cho , em giấu , tìm , với ? Em mà đầu tiên nghĩ đến là , ? Em tin tưởng như ?”
Mạnh Nghiên Thanh giải thích, cô đặt túi xách và hộp đồ ăn mang về trong tay xuống, định dọn dẹp một chút.
Lục Tự Chương thấy hộp đồ ăn mang về trong tay cô, cúi đầu cái đang xách trong tay.
Đây là vịt giòn rút xương đặc biệt mua cho cô, nghĩ cô thích ăn, tự xách đến, để cô ăn lúc còn nóng.
Kết quả đợi đến bây giờ, liền đợi cái ?
Anh suy sụp: “Em đúng là lương tâm!”
Mạnh Nghiên Thanh kinh ngạc: “Lục Tự Chương, tự nhớ xem, ngay từ đầu rõ với , sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, yêu đương tìm đối tượng, tận hưởng tình yêu tận hưởng thanh xuân, cũng đồng ý ? Anh còn ủng hộ nữa! giấu chỗ nào , với chỗ nào , rõ cho .”
Cô phân tích cho : “Vốn dĩ nhân viên phục vụ của , , cứ sấn tới, bảo sấn tới ? Còn về việc tặng đồ cho , giúp dọn dẹp nhà cửa, cũng bảo đến đúng ? Là tự qua giúp ! Anh vui thì !”
Lời khiến Lục Tự Chương gần như một thở lên , một tay ném hộp đựng thức ăn tay lên chiếc bàn bên cạnh, đó đưa tay, loạn xạ kéo cà vạt.
Tay kéo cà vạt đều đang run rẩy: “, tự đến, đáng đời, mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh!”
Cho nên đàn ông thực sự là khiến bực bội, nhưng nếu thật sự là giận , cô cũng giận nổi.
Cô thở dài một tiếng: “Tự Chương, đừng tức giận như , tức giận như , cũng khá khó chịu.”
Lục Tự Chương lọt tai: “Bớt , em đừng dỗ dành ! Đánh một cái tát cho một quả táo ngọt, em là giỏi nhất !”
Anh nhắc đến táo, càng khó chịu hơn!
Cô bảo ăn táo Diệp Minh Huyền mang đến, còn cố ý lấy cái để sẵng giọng với ! Lúc đó nôn chứ!