Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 434: Cảm Hứng Từ Miền Nam, Lời Mời Dự Đám Cưới Tộc Di
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:31:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô đưa tay vuốt tóc mai, động tác đơn giản cũng toát lên sự thư thái khi trút bỏ gánh nặng: "Không chỉ nó chơi cho , chị cũng thở phào một cái thật mạnh. Những ngày , dây đàn trong lòng cứ căng như dây đàn, giờ coi như cũng thả lỏng ."
Cô sang Thẩm Vân Chi: "Vân Chi, lát nữa em cùng chị một chuyến đến Hợp tác xã cung tiêu. Chị thấy quầy mới về mấy loại vải dacron sản xuất ở Thượng Hải, hoa văn mốt lắm. Chị cắt mấy thước, may cho bộ quần áo mới."
Nói , giọng điệu cô mang theo vẻ oán trách, "Em , chị với lão Lưu rõ từ sớm , mỗi năm khai xuân đều may cho chị bộ quần áo mới. Năm nay vì cái vết thương của ổng, chị còn tâm trí nào mà chưng diện cho ? Giờ ổng coi như tỉnh , bộ quần áo mới chị gì cũng bù !"
Thẩm Vân Chi thiết khoác tay cô: "Được, lát nữa em chắc chắn cùng chị, tiện thể em cũng mua ít vải, may cho con của chị dâu em một bộ, cũng may cho đứa bé trong bụng chị một bộ."
Lúc khi cô sinh Ninh Ninh, Đồng Ái Cúc cũng tặng quần áo cho Ninh Ninh, còn tặng cô một làn trứng gà nhà tự nuôi.
Nhà Thẩm Vân Chi nuôi gà, cách nào tặng trứng gà. Kỹ thuật đan len cũng , nhưng may quần áo thì vẫn thể.
"Ái chà chị dâu em cũng m.a.n.g t.h.a.i ? Nhanh thật đấy, chị nhớ trai và chị dâu em hình như cuối năm ngoái mới kết hôn nhỉ?" Đồng Ái Cúc hỏi.
Thẩm Vân Chi gật đầu: "Vâng ạ, kết hôn hơn một tháng là tin vui , bố và bà nội em vui lắm."
"Xem trai em cũng dùng phết đấy." Đồng Ái Cúc , ngừng một chút đổi giọng tiếp, " cũng , dùng nhất vẫn là Tham mưu trưởng Cố nhà em, ..."
Đồng Ái Cúc đột nhiên "lái xe" Thẩm Vân Chi kịp trở tay, khẽ ho một tiếng để che giấu sự hổ.
Đồng Ái Cúc chú ý thấy Thẩm Vân Chi chút ngượng ngùng , đổi giọng nữa : "Thôi thôi Tham mưu trưởng Cố nhà em nữa, em kìa, hai đứa con , cái còn ngại ngùng. Đâu như lão Lưu nhà chị, việc đầu tiên khi tỉnh là hỏi chị ổng dùng ."
Thẩm Vân Chi: "..."
Hay là tẩu t.ử chị chuyển chủ đề rõ ràng hơn chút nữa ?
Trong lúc , ngày tháng trôi qua thật nhanh.
Lưu Minh Vĩ quan sát ở bệnh viện một tuần, cuối cùng cũng bình phục xuất viện.
Quả nhiên ngoài dự đoán của Đồng Ái Cúc, thằng bé Vệ Đông thấy bố bình an về nhà, hai ngày hiện nguyên hình, biến về thành con khỉ gió khiến đau đầu như .
Ngay trong ngày Lưu Minh Vĩ xuất viện, Vệ Đông gây chuyện ở trường đ.á.n.h với một bạn học.
Nguyên nhân là đứa trẻ bài văn đạt giải “Bố Của Em” của Vệ Đông là chép , còn thề thốt bé thi cử chắc chắn gian lận, nếu tự nhiên từ sáu mươi điểm thi tám mươi điểm?
, khi Đồng Ái Cúc mời đến trường, gặp đãi ngộ từng .
Chủ nhiệm lớp là cô Vương chẳng những phê bình Vệ Đông, ngược còn bắt bạn học khiêu khích xin Vệ Đông mặt .
Cô Vương kéo tay Đồng Ái Cúc, giọng điệu đặc biệt ôn hòa: "Mẹ Vệ Đông, đều , bố Vệ Đông là vì bảo vệ đất nước mà thương. Biểu hiện của em trong thời gian bố viện, đều thấy cả. Lần thi đó ngay cạnh em coi thi, thể chứng, em quả thực là tự nghiêm túc bài."
"Tuy Vệ Đông nghịch ngợm một chút, nhưng qua chuyện cho thấy, đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa, chịu bỏ công sức, chỉ cần hướng dẫn , tương lai nhất định sẽ nên chuyện lớn."
Đồng Ái Cúc từ trường học trở về, ngay cả cửa nhà cũng , chạy thẳng đến nhà Thẩm Vân Chi chia sẻ tin .
Cô bóc quả quýt Thẩm Vân Chi đưa, khép miệng: "Em , chị văn phòng giáo viên, còn tưởng sắp mắng cơ! Kết quả em đoán xem thế nào? Cô Vương chuyển ghế cho chị rót , chuyện nhỏ nhẹ. Chị ở đó nửa tiếng đồng hồ, cô khen Vệ Đông thôi! Đây đúng là gái lớn lên kiệu hoa đầu tiên đấy!"
Đang , Đồng Ái Cúc đột nhiên "Ái chà" một tiếng, tay bất giác xoa lên cái bụng nhô cao: "Cái thằng nhóc , đang luyện quyền cước bên trong đấy! Còn quậy hơn cả lúc m.a.n.g t.h.a.i ba trai nó, đạp chị đến phát hoảng. Chẳng lẽ là một thằng con trai nghịch ngợm nữa?"
Ánh mắt cô lơ đãng rơi Ninh Ninh bên cạnh, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, hỏi: "Ninh Ninh, con qua đây cho thím Đồng , trong bụng thím chứa em trai em gái?"
Ninh Ninh đang xếp bằng ghế đẩu nhỏ, hai bàn tay múp míp bưng một miếng thịt lợn khô màu nâu đỏ bóng loáng, giống như con sóc nhỏ "ngao ô ngao ô" ăn ngon lành.
Thịt lợn khô Thẩm Vân Chi đặc chế mặn thơm mang theo vị ngọt nhẹ, nhai thơm nức cả miệng, khiến cô nhóc ăn đến lắc đầu quầy quậy, má phồng lên căng tròn, y hệt chuột hamster nhỏ giấu lương thực.
Cô nhóc giờ đây chính là "tiểu tham ăn" một trong nhà.
Mấy hôm Thẩm Vân Chi phát hiện, thịt lợn khô xong cứ cánh mà bay, còn tưởng là Mãn Tể tham ăn.
Sau mới phát hiện, hóa là cái nhỏ xíu còn cao bằng cái bàn , tự bê ghế đẩu nhỏ kê chân, kiễng chân lén với lấy lọ đồ ăn vặt tủ.
Thẩm Vân Chi buồn sợ hãi, dứt khoát cứ để cô bé ăn một chút, còn hơn là lúc trộm lấy ngã.
Mộng Vân Thường
Lúc thấy Đồng Ái Cúc hỏi, Ninh Ninh ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.
Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt phấn nộn của cô bé, lông mi dài như hai cái quạt nhỏ, bên còn dính chút vụn thịt lợn khô. Đôi mắt to đen láy của cô bé chằm chằm cái bụng nhô lên của Đồng Ái Cúc nửa ngày, cái miệng nhỏ còn vô thức nhai thịt khô. Bỗng nhiên, mắt cô bé sáng lên, lanh lảnh hét: "Em trai! Là em trai!"
"Ôi trời!" Đồng Ái Cúc lời , lập tức khổ sở mặt mày, "Đều trẻ con linh nghiệm lắm, chẳng lẽ thật sự sinh con trai nữa? Chị đây ba thằng con trai ..."
Thẩm Vân Chi vội an ủi cô: "Trẻ con linh tinh thôi, tính là thật . Ninh Ninh dạo xem phim hoạt hình, trong đó cứ gọi 'em trai, em trai', con bé cũng là học vẹt theo thôi."
Đồng Ái Cúc thở dài: "Bất kể là cái gì, đây đều là sinh cuối cùng của chị . Nếu thật sự sinh con trai..."
"Thế cũng thể trách chị, cái trách lão Lưu! Ai bảo ổng sinh con trai, một mống con gái cũng , nhà lão Lưu căn bản là cái gen con gái!"
Khi đến lời , Đồng Ái Cúc quả thực nghiến răng nghiến lợi.
Nói xong về phía Ninh Ninh, vẻ mặt hâm mộ: "Vân Chi vẫn là em phúc khí, một trai một gái, nhà chị ba thằng cu , thêm một thằng cu nữa thì..."
Đồng Ái Cúc nhịn nhíu mày, chọc cho Thẩm Vân Chi nhịn rộ lên.
Ninh Ninh thấy lớn vui vẻ, tuy hiểu xảy chuyện gì, cũng toét cái miệng nhỏ khanh khách theo, lộ hai cái răng cửa nhỏ đáng yêu.
...
Sau bữa tối, Thẩm Vân Chi nỗi phiền muộn về việc suy nghĩ chủ đề tranh, cả nhà quây quần bên mồm năm miệng mười đưa ý kiến.
Mãn Tể giơ tay đầu tiên, mắt sáng lấp lánh: "Vẽ quân nhân ạ! Quân nhân nước là oai phong nhất! Vẽ bố! Hay là... vẽ Hổ Tể cũng ! Hổ Tể bây giờ là đại hùng đấy!"
Cậu bé gần đây sùng bái bố và Hổ Tể lên đến đỉnh điểm.
Ninh Ninh ở bên cạnh ôm b.úp bê, thấy trai chuyện, cũng bi bô học theo: "Vẽ em! Vẽ em!"
Cô bé luôn thích dùng "em" để xưng hô chính , cảm thấy đó là xưng hô nhất.
Dì Quan vẫn luôn híp mắt thảo luận lúc lau tay, hùa theo : " thấy mà, bên phía Nam tỉnh chúng nhiều thứ lạ mắt đẽ. Hồi mới đến, cái gì cũng mới mẻ, nào là cây cọ, cây đa lớn, còn những đồng chí dân tộc thiểu mặc quần áo hoa hòe hoa sói đẽ, thật sự mở mang tầm mắt! Đều là cảnh sắc ở phương Bắc từng thấy. Cũng nước ngoài họ thích mấy cái ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-434-cam-hung-tu-mien-nam-loi-moi-du-dam-cuoi-toc-di.html.]
Lời mộc mạc hoa mỹ của dì Quan, giống như một tia sáng, trong nháy mắt thắp sáng suy nghĩ của Thẩm Vân Chi!
Thẩm Vân Chi bừng tỉnh đại ngộ.
, khách nước ngoài tranh của cô, chẳng là hứng thú với văn hóa nước Hoa chúng ?
Nước Hoa chúng đất rộng tài nguyên nhiều, văn hóa đa dạng muôn màu, chỉ tường đỏ ngói vàng, Cố Cung Trường Thành của kinh thành.
Đã là vẽ tranh cho bạn bè quốc tế, càng nên để họ thông qua giấy vẽ, ngắm thật kỹ non sông gấm vóc và phong tình độc đáo của biên cương phía Nam tổ quốc chúng !
Suy nghĩ chuyển, trời đất lập tức rộng mở.
Thẩm Vân Chi lập tức bắt tay nghiên cứu từ hướng mới .
Cô chuyên môn đến phòng sách của quân đội mượn sách báo tư liệu liên quan, nghiên cứu , nghiên cứu giật , hóa chỉ riêng một tỉnh Vân Nam , các dân tộc thiểu sinh sống đời đời nhiều như !
Dân tộc Di, dân tộc Bạch, dân tộc Hà Nhì, dân tộc Thái, dân tộc Choang, dân tộc Mèo, dân tộc Hồi, dân tộc Lisu, dân tộc Lahu, dân tộc Wa, dân tộc Naxi, dân tộc Dao, dân tộc Cảnh Pha, dân tộc Tạng, dân tộc Blang... vân vân, chừng hơn hai mươi dân tộc!
Mỗi dân tộc đều lịch sử lâu đời, trang phục độc đáo, lễ hội rực rỡ và phong tục mê của riêng .
Lễ hội té nước của dân tộc Thái là nổi tiếng nhất, mặc váy ống sặc sỡ, tạt những bọt nước trong veo , ngụ ý rửa sạch những điều thuận lợi, cầu mong cát tường.
Đêm hội đuốc của dân tộc Di, thôn thôn trại trại đốt đuốc, tạo thành từng con rồng lửa, nam thanh nữ tú vây quanh đống lửa nhảy điệu "A Tế Khiêu Nguyệt" vui vẻ, cảnh tượng cực kỳ tráng quan.
Trên mũ của cô gái dân tộc Bạch, tua rua rủ xuống tượng trưng cho gió Hạ Quan, lông tơ trắng muốt đỉnh mũ tượng trưng cho tuyết Thương Sơn, tạo hình cong cong là trăng Nhĩ Hải, mà dây đỏ b.í.m tóc thì ngụ ý hoa Thượng Quan, khéo léo mang "phong hoa tuyết nguyệt" đội lên đầu.
Trang sức bạc của phụ nữ dân tộc Mèo hoa lệ đến cực điểm, đeo từ nhỏ, mỗi khi gặp lễ hội lớn, trang sức bạc thể lên đến hai ba mươi cân, đường vòng ngọc leng keng, lấp lánh rực rỡ.
Ruộng bậc thang do Hà Nhì khai khẩn sâu trong núi Ai Lao, tầng tầng lớp lớp, giống như thang trời thông lên mây, ánh bình minh và hoàng hôn sóng nước lấp loáng, là kỳ quan của văn minh nông canh nhân loại...
Hôm nay Cố Thừa Nghiên tan về, liền thấy dì Quan đang đút bánh bao thịt cho Ninh Ninh.
Dì Quan là phương Bắc, bánh bao bột nở cực , vỏ mỏng nhân to, xốp mềm ngon miệng, Ninh Ninh hai tay nhỏ bưng lấy, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, má phồng lên như con chuột hamster tích trữ lương thực.
Trong lòng Cố Thừa Nghiên mềm mại, tới sờ sờ b.í.m tóc sừng dê vểnh lên của con gái, ôn giọng hỏi: "Ninh Ninh, ?"
Ninh Ninh ngẩng đầu lên từ cái bánh bao ngon lành, bàn tay nhỏ bóng nhẫy chút do dự chỉ về hướng thư phòng, rõ tiếng kêu lên: "Mẹ, thư phòng! Vẽ tranh!"
Dì Quan ở bên cạnh bổ sung: "Vân Chi đang tra tư liệu đấy, bận rộn cả buổi chiều ."
Cố Thừa Nghiên gật đầu, nhẹ bước chân về phía thư phòng.
Trong khe cửa khép hờ, ánh nắng ấm áp buổi chiều tà tà chiếu , phác họa một tầng hào quang nhu hòa cho Thẩm Vân Chi đang bò bàn sách.
Cố Thừa Nghiên lẳng lặng dựa khung cửa, nhất thời đến chút ngẩn ngơ.
Đã hai đứa con , nhưng cô thế nào cũng đủ, mỗi chăm chú đều sẽ rung động mới.
Thẩm Vân Chi dường như cảm giác, từ trong trầm tư hồi thần, khẽ hỏi: "Mãn Tể về ?"
Cô đầu , khéo đụng đôi mắt thâm thúy chứa ý của chồng.
"Về lên tiếng?" Khóe môi cô tự nhiên nhếch lên, trong mắt tràn ý , "Đứng đây bao lâu ?"
Cố Thừa Nghiên cất bước thư phòng, giày quân đội giẫm sàn nhà phát tiếng vang trầm .
Anh đến bên cạnh cô, ánh mắt vẫn dính c.h.ặ.t mặt cô, thản nhiên : "Em , thêm một lát."
Thẩm Vân Chi nhịn khẽ mắng một tiếng, trách cứ: "Tham mưu trưởng Cố từ khi nào cũng học thói mồm mép tép nhảy thế ?"
Cố Thừa Nghiên cúi đến gần, mặt mang theo một tia trêu tức, hạ thấp giọng : "Miệng trơn ? Sao ? Trưởng khoa Thẩm là... tự thử xem?"
Thẩm Vân Chi tức giận lườm một cái: "Không đắn!"
Cố Thừa Nghiên thấy thì thu, trầm thấp, điểm dừng mà chuyển chủ đề.
Anh chống hai tay bên cạnh bàn sách, vây Thẩm Vân Chi trong gian hữu hạn giữa và bàn sách, giọng điệu khôi phục chính kinh: "Nói chính sự. Một tin , trại dân tộc Di ở Bạch Hổ Lĩnh khá gần đơn vị chúng , mấy ngày nữa chuyện vui, thanh niên kết hôn. Anh là nhân viên mời, thể mang theo nhà cùng tham gia đám cưới. Có ?"
Thẩm Vân Chi thấy lời , trong mắt trong nháy mắt b.ắ.n tia sáng vui mừng: "Anh mời tham gia đám cưới dân tộc Di? Vậy em thể đích cảm nhận một chút ."
lập tức cô nhớ tới tư liệu tra cứu, hiện lên một tia nghi hoặc, " tư liệu em xem , đám cưới nhà Di vô cùng chú trọng truyền thống, bình thường chỉ mời trong gia tộc và..."
Nói đến đây, Thẩm Vân Chi đột nhiên phản ứng , hỏi: "Anh từng dẫn đội đến đó cứu ?"
Bởi vì tư liệu cô xem đám cưới dân tộc Di chỉ mời gia tộc và ân nhân.
Cố Thừa Nghiên gật đầu: "Năm đó lũ quét bùng phát, trại tổn thất nhỏ, bọn suốt đêm cứu hộ, di dời ít quần chúng và vật tư. Sau trong trại lợn rừng quấy phá, thương mấy , cũng là bọn dẫn đội dọn dẹp."
Biết Thẩm Vân Chi vẽ tranh về phương diện , tra nhiều tư liệu cũng bằng đích cảm nhận một chút.
Cho nên chuyên môn liên hệ với tộc trưởng trong trại, hỏi xem gần đây trại họ lễ lạt gì .
Tộc trưởng cũng hồi âm đúng lúc thanh niên kết hôn, mời họ đến tham gia đám cưới.
...
Đến ngày hôm đó, Cố Thừa Nghiên đặc biệt đề nghị: "Chỉ hai chúng thôi, em dễ chuyên tâm cảm nhận, tìm cảm hứng sáng tác của em. Ninh Ninh dì Quan, Mãn Tể học, đều xong ."
Đối với sự sắp xếp của Cố Thừa Nghiên, Thẩm Vân Chi đồng ý, tuy cô cũng đưa các con cảm nhận bầu khí một chút.
hôm nay Mãn Tể học, hơn nữa mang theo con cái , quả thực cũng như Cố Thừa Nghiên , cô sẽ phân tâm.
Dứt khoát hôm nay mang con theo, hai vợ chồng Cố Thừa Nghiên cùng cảm nhận thật phong thái của dân tộc Di.
Cố Thừa Nghiên lái chiếc xe Jeep màu xanh quân đội, men theo đường núi quanh co chạy về phía trại dân tộc Di ẩn giữa rừng núi xanh ngắt.