Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 426: Hôn Lễ Náo Nhiệt, Cuộc Điện Thoại Ngọt Ngào Trong Đêm

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:31:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy ngày , cuối cùng cũng đến ngày hai mươi tám tháng mười hai, ngày đại hỷ của Tống Thanh Nhiễm và Tạ Kỳ Bạch.

 

Trong ngoài sân nhà họ Tạ giăng đèn kết hoa, khách khứa đầy nhà, đặc biệt náo nhiệt.

 

Đây là đám cưới thứ hai Mãn Tể và Ninh Ninh tham dự.

 

Mấy tháng trôi qua, Ninh Ninh lớn hơn ít, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc của đội đón dâu, chẳng những sợ, ngược còn hưng phấn vung vẩy tay nhỏ trong lòng Thẩm Vân Chi, toét cái miệng nhỏ mọc răng "khanh khách", đôi mắt to đen láy đuổi theo những mảnh giấy đỏ bay lượn .

 

Thu hút sự chú ý nhất là đoàn xe đón dâu, mấy chiếc xe con màu đen lau chùi sáng bóng!

 

Ở cái thời đại xe đạp đón dâu coi là nở mày nở mặt , đoàn xe con xuất hiện, lập tức thu hút cả con ngõ vây xem và trầm trồ, lũ trẻ đuổi theo xe chạy, náo nhiệt vô cùng.

 

Nghi thức hôn lễ đơn giản mà trang trọng.

 

Đến phòng tân hôn, tiết mục quan trọng "lăn giường" bắt đầu.

 

Mãn Tể đẩy lên , bé giờ là "thợ lành nghề", nhanh nhẹn cởi giày, lăn lộn thành thạo chiếc giường lớn trải chăn long phụng mới tinh, miệng lẩm bẩm:

 

"Một lăn lăn, vàng bạc đầy nhà!"

 

"Hai lăn lăn, con cái đủ!"

 

Cậu bé lăn đang hăng say, Ninh Ninh Thẩm Vân Chi bế trong lòng chịu nữa, cô bé trai lăn qua lăn giường thấy vui quá chừng, vươn nhỏ, bi bô cũng đòi lên.

Mộng Vân Thường

 

Mọi chọc ngất, bà nội Tạ đặt Ninh Ninh lên giường: "Được , để Ninh Ninh nhà cũng lăn một cái, thêm phúc khí cho mợ!"

 

Thế là, Mãn Tể mang theo em gái, hai đứa nhỏ lăn thành một đoàn giường tân hôn.

 

Mãn Tể che chở em gái đừng để ngã xuống, lớn tiếng gửi lời chúc phúc của : "Chúc mợ sớm sinh quý nữ!"

 

Lời trẻ con kiêng kỵ, khiến cả phòng ồ lên. Tống Thanh Nhiễm Ninh Ninh ngọc tuyết đáng yêu, mặt ửng hồng, dịu dàng : "Con gái , chị cũng sinh một cô con gái đáng yêu như Ninh Ninh đấy."

 

Nói , lấy hai bao lì xì lớn chuẩn sẵn, nhét tay Mãn Tể và Ninh Ninh.

 

Triệu Vũ Nhiên bên cạnh cảnh tượng ấm áp , trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Thẩm Vân Chi huých vai cô , hạ giọng trêu chọc: "Nhìn gì thế? Em cũng sắp ."

 

Triệu Vũ Nhiên đỏ mặt, hờn dỗi: "Tẩu t.ử! Em còn sớm mà!"

 

Thẩm Vân Chi : "Còn sớm á? Sớm nữa là lão Trần đợi đến sốt ruột đấy nhé."

 

Triệu Vũ Nhiên mím môi, đáy mắt lóe lên ý , phản bác nữa.

 

Lúc bàn uống rượu mừng, khí càng thêm nhiệt liệt.

 

Lần Ninh Ninh giống chỉ thể trơ mắt , Thẩm Vân Chi tỉ mỉ gỡ xương cá, thổi nguội trứng hấp, từng chút một đút cho cô bé.

 

Cô nhóc ăn đến miệng đầy mùi thơm, thỏa mãn nheo mắt , chân nhỏ vui vẻ đung đưa đùi .

 

Có điều Thẩm Vân Chi cũng dám cho ăn nhiều, sợ tiêu hóa .

 

Giữa tiệc, Hạ Vân Chu dẫn theo một cô gái khí chất ôn uyển, mày ngài thanh tú đến chào hỏi.

 

Lúc quen Tạ Kỳ Bạch khi phục chế tranh cổ ở Cố Cung, cộng thêm sự kiện bích họa Đôn Hoàng đó, càng thiết với Tạ Kỳ Bạch hơn.

 

Cho nên Tạ Kỳ Bạch kết hôn tự nhiên cũng gửi thiệp mời cho , Hạ Vân Chu liền dẫn theo đối tượng cùng đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-426-hon-le-nao-nhiet-cuoc-dien-thoai-ngot-ngao-trong-dem.html.]

 

"Vân Chi, đây là Lâm Tri Vãn." Lúc Hạ Vân Chu giới thiệu, ánh mắt vẫn luôn dịu dàng dừng cô gái bên cạnh.

 

Lâm Tri Vãn! Trong lòng Thẩm Vân Chi khẽ động, tuy cô gặp Lâm Tri Vãn, nhưng cái tên cô quá quen thuộc .

 

Kiếp , sư phụ Hạ Vân Chu cô độc cả đời, lặp lặp nhắc tới chính là cái tên , trở thành tiếc nuối cả đời của ông.

 

Nay thấy sư phụ cuối cùng cũng toại nguyện, sóng vai cùng trong lòng, Thẩm Vân Chi thật lòng vui cho .

 

"Anh Hạ, đồng chí Lâm, chúc mừng hai !" Thẩm Vân Chi chúc phúc.

 

Trên mặt Hạ Vân Chu là niềm hạnh phúc giấu : "Ngày cưới của bọn cũng định , ngay tháng ."

 

" là hỷ sự nối tiếp hỷ sự a." Thẩm Vân Chi cảm thán.

 

Hạ Vân Chu như chợt nhớ điều gì, : " Vân Chi, đang vẽ một bức tranh, hiện tại vẫn thành, đợi vẽ xong sẽ gửi qua cho em."

 

Thẩm Vân Chi chút tò mò: "Tranh?" hỏi nhiều là tranh gì, kỹ năng vẽ của sư phụ cô tin tưởng , bèn sảng khoái nhận lời: "Được, em đợi tranh của ."

 

Trong lòng cô bắt đầu tính toán. Kỹ năng vẽ của sư phụ cao siêu, tác phẩm ý cảnh sâu xa, trong giới thư họa Kinh Thị cũng tôn sùng.

 

Đợi vẽ xong, khéo thể mang trang trí tứ hợp viện vẫn luôn cơ hội ở của cô.

 

Nhắc tới mới nhớ, mỗi về Kinh Thị, cô ở nhà họ Cố thì là nhà họ Tạ, cái tứ hợp viện nhỏ nhắn tinh xảo của nhà , từ lúc nhận đến giờ, cô còn cơ hội đến ở một đêm nào .

 

Sau tiệc rượu là náo động phòng.

 

Thanh niên tụ tập trong phòng tân hôn, ồn ào lấy một quả táo, dùng chỉ đỏ treo lên, để Tạ Kỳ Bạch và Tống Thanh Nhiễm cùng c.ắ.n.

 

Hai trêu chọc, gò má đỏ bừng, cẩn thận từng li từng tí c.ắ.n quả táo lắc lư qua , ngờ chơi giật mạnh sợi chỉ, môi hai kịp đề phòng chạm !

 

"Hôn !" Cả phòng lập tức đùa hoan hô.

 

Sự náo nhiệt ồn ào của hôn lễ cuối cùng cũng hạ màn. Ninh Ninh và Mãn Tể hai đứa nhỏ ban ngày chơi quá hăng, sớm mệt đến xiêu vẹo, ông bà bế về phòng ngủ ngon lành.

 

Tiễn nhóm khách cuối cùng, sự ồn ào tan , trong sân chỉ còn tiếng động nhỏ dọn dẹp tàn cuộc.

 

Thẩm Vân Chi hành lang, bầu trời đầy lạnh lẽo đêm đông Kinh Thị, nỗi nhớ nhung khí vui mừng tạm thời đè xuống trong lòng, lặng lẽ nổi lên.

 

Cô xoay nhà, dùng điện thoại ở đây gọi đến của quân đội tỉnh Nam. Điện thoại trong nhà gọi đường dài, chỉ thể chuyển qua phòng trực ban thông tin .

 

"A lô, xin chào, phòng thông tin quân đội tỉnh Nam." Đầu dây bên truyền đến giọng trẻ tuổi của nhân viên trực ban.

 

"Chào đồng chí, là Thẩm Vân Chi, phiền tìm giúp Tham mưu trưởng Cố Thừa Nghiên." Thẩm Vân Chi .

 

"Chào tẩu t.ử! Tham mưu trưởng ..." Lời của nhân viên trực ban còn xong, chút do dự trong lòng Thẩm Vân Chi trồi lên. Cô nhớ tới bây giờ cục diện căng thẳng, Cố Thừa Nghiên chắc chắn bận tối mắt tối mũi, giờ , lẽ vẫn đang họp, hoặc là kết thúc huấn luyện cường độ cao, mệt mỏi rã rời ngủ . Cuộc điện thoại của , liệu phiền nghỉ ngơi ?

 

Nghĩ đến đây, cô lập tức đổi lời: "Thôi bỏ đồng chí, nếu bận hoặc nghỉ , thì đừng gọi nữa, cũng việc gì gấp..."

 

Tuy nhiên, lời cô còn dứt, đầu dây bên liền truyền đến một trận tiếng động nhẹ, dường như ống một bàn tay to lớn ấm áp khác nhận lấy.

 

Ngay đó, giọng cô vô cùng quen thuộc, mang theo một tia mệt mỏi nhưng vẫn trầm , xuyên qua ống rõ ràng truyền đến:

 

"Vân Chi, là ."

 

 

Loading...