Trong khí phảng phất như tràn ngập một loại sức căng vô hình, bao bọc c.h.ặ.t lấy hai .
"Vân Chi..." Giọng trầm khàn hơn bình thường vài phần, "... Anh sẽ nhanh thôi."
Thẩm Vân Chi: "..."
Sao cảm giác cứ là lạ thế nào nhỉ?
Cố Thừa Nghiên cúi xuống, thở ấm áp đến gần.
Khi cánh môi ngậm lấy nơi căng tức , một luồng cảm giác tê dại như dòng điện chạy qua khác biệt với khi trẻ con b.ú mút trong nháy mắt chạy dọc Thẩm Vân Chi, cô nhịn từ trong cổ họng tràn một tiếng rên rỉ kìm nén, ngón tay theo bản năng túm c.h.ặ.t lấy ga giường .
Sự kích thích xa lạ khiến tâm thần Cố Thừa Nghiên cũng chấn động, nơi nào đó cơ thể gần như lập tức phản ứng, căng cứng lên.
Thẩm Vân Chi cảm nhận rõ ràng sự đổi thể bỏ qua , gò má càng nóng, khẽ giọng nhắc nhở: "Anh... đang nghĩ gì thế..."
Động tác của Cố Thừa Nghiên khựng , ngẩng đầu lên, làn da màu lúa mạch cũng lộ ráng đỏ hổ, ánh mắt lảng tránh một chút, giọng càng thêm khàn đặc: "Cái... cái vấn đề ..."
Thực sự là bất do kỷ. lập tức định tâm thần, hít sâu một , một nữa tập trung "nhiệm vụ".
Anh nhớ rõ lời dặn của bác sĩ, ở cữ cần 42 ngày, nhất đợi đến ba tháng mới sinh hoạt vợ chồng là lợi nhất cho sự hồi phục cơ thể của vợ.
Anh yên lặng tính toán thời hạn ba tháng trong lòng, gì quan trọng bằng sức khỏe của Vân Chi.
Cả hai đều mặt đỏ tía tai, bận rộn một hồi lâu trong bầu khí hỗn hợp giữa đau đớn, thẹn thùng và sự mật khó diễn tả bằng lời, khối cứng cuối cùng cũng sự nỗ lực của mà dần dần tan , dòng sữa cũng thông suốt trở .
Ngoài cửa, Triệu Vũ Nhiên tiếng càng lúc càng to vì đói của cô cháu gái nhỏ, xót xa thôi, nhịn lầm bầm: "Ninh Ninh thành thế , còn bế cho chị dâu cho b.ú thế ạ? Anh con ở trong phòng lề mề cái gì ?"
Cố nãi nãi trừng mắt cô một cái: "Trẻ con trẻ cái, đừng hỏi nhiều, chỗ khác chơi."
Triệu Vũ Nhiên phục bĩu môi: "Bà nội, cháu nhỏ chỗ nào? Mẹ cháu đều bảo tuổi của cháu thể kết hôn ..."
Cố nãi nãi bộ dạng của cô , trong lòng cũng thở dài.
, con bé Vũ Nhiên chớp mắt hai mươi mốt , chỉ là bình thường tính tình nhảy nhót, luôn khiến cảm thấy vẫn còn là đứa trẻ, bất tri bất giác cũng đến tuổi bàn chuyện cưới xin.
lúc , cửa phòng mở từ bên trong.
Cố Thừa Nghiên bước , thần sắc khôi phục hơn nửa phần trấn định, chỉ là vành tai vẫn còn vương chút đỏ ửng tan hết, với Cố nãi nãi: "Bà nội, xong ạ. Ninh Ninh ? Bế cho Vân Chi ạ."
Cố nãi nãi vội vàng bế bé Ninh Ninh cuối cùng cũng nín , vẫn còn đang nức nở trong phòng.
Triệu Vũ Nhiên mắt sắc, thoáng cái chú ý tới khóe miệng Cố Thừa Nghiên còn vương một chút vết tích màu trắng rõ ràng, giống như phát hiện tin tức động trời gì đó, lập tức kéo lấy cánh tay , hạ thấp giọng nhưng khó giấu hưng phấn: "Anh! Khóe miệng thế ? Sao vết sữa thế?"
Trái tim Cố Thừa Nghiên đập mạnh một cái, nóng mới tiêu tan bên tai "bùm" một cái bùng lên, theo bản năng dùng sức lau khóe miệng.
Nhìn bộ dạng quẫn bách hiếm thấy của , Triệu Vũ Nhiên dùng giọng điệu "bắt quả tang nhé" : "Ồ! Có uống trộm sữa bột của Ninh Ninh ? Anh , em , cho dù Ninh Ninh bây giờ chủ yếu b.ú sữa , sữa bột dùng đến, thì cũng thể để cho Mãn Tể uống mà! Anh là đàn ông con trai, tranh giành khẩu phần lương thực với trẻ con, hổ hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-405-su-co-ngot-ngao-trong-phong-ngu-chiec-khan-len-tham-hoa.html.]
Cố Thừa Nghiên: "..."
Đối diện với vẻ mặt "em chân tướng " của Triệu Vũ Nhiên, Cố Thừa Nghiên bất kỳ lời giải thích nào, trực tiếp xoay bỏ .
Bị hiểu lầm là uống trộm sữa bột, còn hơn là để con nhóc miệng chốt cửa trong phòng xảy chuyện gì.
Bên , Thẩm Vân Chi khi lau rửa một chút, ôm Ninh Ninh lòng cho b.ú.
Nhóc con dễ dàng uống sữa, lộ nụ thỏa mãn.
Trẻ con trẻ con em đừng thèm, qua Lạp Bát là đến năm.
Cháo Lạp Bát uống vài ngày, loáng cái hăm ba...
Hăm sáu mua thịt, hăm bảy g.i.ế.c gà trống. Hăm tám ủ bột, hăm chín hấp màn thầu.
Lần ăn Tết xong là đến năm 1978 .
Ngay Tết hai ngày, Trần Tùng Bách cũng kết thúc việc học ở trường pháo binh, trở về bộ đội Nam Tỉnh.
Anh ngoài miệng là nhớ các chiến hữu, nhưng sáng suốt đều rõ thực sự nhớ mong ai.
Chuyện Triệu Vũ Nhiên và Trần Tùng Bách yêu , nhà họ Cố sớm , Trần Tùng Bách - ông "dượng tương lai" tới nhà thăm trẻ con, Triệu Vũ Nhiên còn lén lén lút lút sán thì thầm với , Cố nãi nãi chỉ cảm thấy buồn .
Thời gian , Triệu Vũ Nhiên theo Thẩm Vân Chi học đan khăn quàng cổ, nghĩ tặng cho Trần Tùng Bách một chút tâm ý.
Chỉ tiếc bản Thẩm Vân Chi lúc đầu học đan khăn cũng chỉ là trình độ nửa mùa, Triệu Vũ Nhiên - cái cô "học trò của học trò" , tay nghề càng là thê t.h.ả.m nỡ .
Cái khăn cô đan , còn khó coi hơn cả cái khăn đầu tiên Thẩm Vân Chi đan.
Lúc thì hẹp như cái dây lưng, lúc thì đột nhiên rộng một đoạn lớn, mũi kim thì chỗ lỏng chỗ c.h.ặ.t, chẳng quy tắc gì.
Hơn nữa cô cũng chẳng kiên nhẫn như Thẩm Vân Chi, đầu đan còn nguyện ý tháo đan .
Triệu Vũ Nhiên thử một , liền cảm thấy đan khăn quả thực " việc ", thề bao giờ đan cái thứ hai nữa.
Mộng Vân Thường
Cô nhét cái khăn xiêu xiêu vẹo vẹo túi quà, lầm bầm: "Trần Tùng Bách thích lấy thì lấy lấy thì thôi! Đây chính là đầu tiên em đan khăn đấy, cho bố em mà cho , coi như hời !"
Không ngờ là, Trần Tùng Bách khi nhận chiếc khăn "trường phái trừu tượng" , thế mà coi như trân bảo.
Thật sự ngày nào cũng quàng cổ, gặp ai cũng nhịn khoe khoang: "Thấy ? Đối tượng của đan cho đấy!"
Cái vẻ đắc ý trong giọng , giấu cũng giấu .
Gặp Cố Thừa Nghiên, Trần Tùng Bách cố ý kéo kéo cái khăn phối màu kỳ lạ, rộng hẹp đều cổ, nhướng mày : "Thừa Nghiên, xem, Vũ Nhiên đan khăn cho đấy, thế nào?"