Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 395: Công Khai Vạch Trần Quá Khứ Đen Tối, Trương Chủ Nhiệm Mất Mặt
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người gọi là cô Vương đẩy gọng kính, cô ngày tháng lịch treo tường, khẳng định : "Theo lý mà , đến thời điểm , phàm là hồ sơ chuyển , xác định trúng tuyển, giấy báo hẳn là đều qua bưu điện gửi và đưa đến nơi . Nếu còn nhận , quả thực nên đến bưu điện địa phương hỏi xem, đôi khi thể vì địa chỉ rõ ràng hoặc nguyên nhân khác mà kẹt ở đó."
Cô xong, tò mò về phía Thẩm Vân Chi, "Trưởng phòng Thẩm, tự nhiên hỏi cái ? Là giúp ai ngóng ?"
Thẩm Vân Chi , giọng điệu thoải mái che giấu: " , khu gia thuộc chúng cũng mấy đồng chí tham gia thi đại học, giúp hỏi thăm tình hình chút."
Cô Vương hiểu rõ gật đầu: "Hiểu mà hiểu mà. Lần khôi phục thi đại học, đúng là mười năm mài một kiếm, tác động đến trái tim của vô . Đừng bên ngoài, ngay cả trong cục chúng , đều mấy trẻ tuổi thủ tục giữ chức lương để tham gia thi cử đấy! Cục trưởng đối với việc đặc biệt ủng hộ, sách là chuyện , đợi bọn họ học thành trở về, trong cục vẫn hoan nghênh như thường!"
Lại trò chuyện vài câu, Thẩm Vân Chi liền cáo từ rời khỏi Cục Giáo d.ụ.c.
Lời của cô Vương, giống như cọng rơm cuối cùng, tăng thêm sự nghi ngờ trong lòng cô.
Thời gian khớp, họ Chu khớp, nội dung bài văn cũng khớp...
Chu Tiểu Vân thể thi đỗ, mà là thi đỗ , nhưng tờ giấy báo trúng tuyển mang theo bộ hy vọng và nỗ lực của cô , ở khâu nào, thần quỷ chặn , mạo danh !
Nghĩ đến đây, trái tim Thẩm Vân Chi trầm xuống.
Cô rõ, ở cái thời đại thông tin bế tắc, quản lý hồ sơ và kiểm tra thông tin liên lạc đều tồn tại nhiều lỗ hổng , mạo danh thế một học đại học, đối với một kẻ nắm trong tay chút quyền lực, quen thuộc quy trình mà , thao tác cũng chuyện khó.
Chỉ cần ở nút thắt quan trọng, ví dụ như khâu chuyển phát giấy báo trúng tuyển động tay động chân, chặn , lợi dụng quan hệ sửa đổi hoặc hộ khẩu, hồ sơ học tịch, cuộc đời của một sĩ t.ử mười năm đèn sách, liền thể tráo đổi trắng đen một cách lặng lẽ.
Cô nhớ tới khi xuyên đến hậu thế, từng xem một tin tức về việc mạo danh phận đại học, những vì bỏ lỡ cơ hội duy nhất thể đổi vận mệnh , quỹ đạo cả đời đảo lộn , chỉ thể bất lực ở nông thôn, lặp cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời của cha ông, hoặc là vội vàng lấy chồng, trong vụn vặt và khốn khó mài mòn tất cả hào quang và ước mơ.
Mà kẻ trộm cuộc đời của họ, thể đội tên của họ, trong sân trường đại học, cương vị công tác trong tương lai, phong quang vô hạn.
Thẩm Vân Chi dùng sức siết c.h.ặ.t ngón tay.
Dáng vẻ Chu Tiểu Vân cố nặn nụ nản lòng, ánh mắt lấp lánh ánh sáng nhỏ khi còn thể ở trường học dạy học cho bọn trẻ, hiện lên rõ ràng mắt cô. Một cô gái kiên cường, lương thiện, trong nghịch cảnh vẫn quên soi sáng cho khác như , nên nhận lấy kết cục đó!
Cô thể trơ mắt cuộc đời của Chu Tiểu Vân chà đạp và đ.á.n.h cắp như .
Ngoài cổng Cục Giáo d.ụ.c, cảnh vệ viên Tiểu Lư thẳng tắp bên cạnh chiếc xe Jeep màu xanh quân đội.
Thấy Thẩm Vân Chi , lập tức chào một cái quân lễ gãy gọn, đó nhanh nhẹn mở cửa xe ghế : "Chị dâu, bên ."
Thẩm Vân Chi lên xe yên, khi thắt dây an liền : "Tiểu Lư, khoan về đơn vị, phiền đưa đến đại đội Đồng Mộc một chuyến."
Trong mắt Tiểu Lư lóe lên một tia ngạc nhiên, nhưng tố chất quân nhân khiến hỏi nhiều, chỉ dứt khoát đáp một tiếng "Rõ".
Cậu Thẩm Vân Chi đó quyên góp xây dựng "Trường nữ sinh Thư Lan" cho đại đội Đồng Mộc, dạo còn nữ thanh niên trí thức ở đó đến tìm cô, chắc hẳn là việc gấp.
Cậu khởi động xe, kiểm soát tốc độ xe cực kỳ êm ái chậm rãi, cẩn thận từng li từng tí tránh né từng cái ổ gà đường, dù chị dâu đang mang thai, cũng dám chút sơ suất nào.
Đến đại đội Đồng Mộc, Tiểu Lư nhảy xuống xe , vòng qua bên , cẩn thận đỡ Thẩm Vân Chi tiếp đất vững vàng.
Thẩm Vân Chi thẳng đến "Trường nữ sinh Thư Lan", bọn trẻ thấy cô, lập tức giống như bầy chim non vui vẻ vây quanh, nhao nhao gọi "Hiệu trưởng Thẩm", còn đứa trẻ kịp chờ đợi lôi bài thi điểm tuyệt đối, như dâng bảo vật giơ lên mặt cô.
Cô giáo Tiêu tin chạy tới, thấy Thẩm Vân Chi, mặt nở nụ nhiệt tình, ánh mắt rơi phần bụng nhô lên của cô, quan tâm : "Trưởng phòng Thẩm, bụng chị thế ... là sắp sinh nhỉ?"
Thẩm Vân Chi xoa xoa bụng: "Ngày dự sinh cuối tháng một, còn một thời gian nữa."
Đang chuyện, Chu Tiểu Vân tan học, cầm sách vở cũng tới, thấy Thẩm Vân Chi thì vui mừng.
Sau vài câu hàn huyên, Thẩm Vân Chi kéo Chu Tiểu Vân sang một chỗ yên tĩnh, thần sắc ngưng trọng chuyện bài văn của cô thể điểm tuyệt đối, cũng như nghi ngờ cô thi đỗ đại học nhưng giấy báo trúng tuyển chặn .
Chu Tiểu Vân xong, huyết sắc mặt trong nháy mắt rút , thể lảo đảo, cô giáo Tiêu bên cạnh vội vàng đỡ lấy.
"Chuyện... chuyện thể?" Giọng cô run rẩy, mang theo sự khiếp sợ khó tin và một tia mờ mịt khi hy vọng to lớn va chạm.
Cô giáo Tiêu cũng kinh giận: "Đây chính là chuyện lớn quan hệ đến cả đời đứa bé! Nhất định tra rõ ràng!"
Việc nên chậm trễ, Thẩm Vân Chi, Chu Tiểu Vân cùng với cô giáo Tiêu yên tâm lập tức chạy tới bưu điện công xã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-395-cong-khai-vach-tran-qua-khu-den-toi-truong-chu-nhiem-mat-mat.html.]
Đến bưu điện, Chu Tiểu Vân vội vàng hỏi nhân viên cửa sổ xem gần đây bưu kiện thư từ của cô .
Nhân viên công tác đầu cũng ngẩng, mất kiên nhẫn : "Đại đội Đồng Mộc thời gian là mấy cái giấy báo trúng tuyển gửi đến, nhưng đưa thư đều theo quy định gửi !"
"Vậy xin hỏi, giấy báo trúng tuyển nào tên là Chu Tiểu Vân ?" Chu Tiểu Vân nén kích động truy hỏi.
Nhân viên ngước mắt lên, nhíu mày: "Đồng chí nhỏ thật thú vị, khi thi đại học xong đến nhận giấy báo đông như kiến, lượng công việc của chúng lớn như , thể nhớ hết từng ?"
Thẩm Vân Chi thấy thế, bước lên , giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo sức mạnh thể nghi ngờ: "Đồng chí, phiền các kiểm tra sổ đăng ký một chút, xác nhận xem rốt cuộc bưu kiện của Chu Tiểu Vân ."
"Tra sổ?" Nhân viên giọng điệu càng gắt hơn, "Cô tưởng..."
"Đương nhiên thể tra! Tra ngay lập tức!" Một dáng vẻ lãnh đạo vội vàng từ gian trong , ngắt lời cấp , đồng thời hiệu nghiêm khắc cho .
Ông sang Thẩm Vân Chi, mặt chất đầy nụ nhiệt tình thậm chí mang theo vài phần cung kính: "Đồng chí Thẩm! Cô còn nhớ ? Năm ngoái cô và Đoàn trưởng Cố đến kiểm tra thư từ, chúng gặp qua."
Khoảng cách kiểm tra thư qua hơn một năm, Thẩm Vân Chi ngờ đối phương còn nhớ , cô khẽ gật đầu.
Vị lãnh đạo lập tức thấp giọng quát nhân viên còn đang ngẩn : "Còn mau tra! Ngẩn đó gì!" Lập tức hạ thấp giọng bổ sung, "Chồng là thủ trưởng bộ đội đấy! Hơn nữa giấy báo trúng tuyển mà thật sự mất ở khâu của chúng , và đều ăn hết gói đem ! Muốn gánh kỷ luật ?"
Nhân viên lúc mới ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề, sắc mặt trắng bệch, vội vàng lục tìm cuốn sổ đăng ký dày cộp.
Sau một hồi tìm kiếm, ngẩng đầu, giọng điệu trở nên cẩn thận từng li từng tí: "Trên sổ ghi chép hiển thị... quả thực bưu kiện của Chu Tiểu Vân, là từ Kinh Thị gửi tới, nhưng mà... nhưng mà ký nhận lấy ."
"Không thể nào! tuyệt đối từng đến lấy!" Chu Tiểu Vân kích động phản bác, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Thẩm Vân Chi ấn vai cô để trấn an, bình tĩnh hỏi nhân viên: "Biết là ai lấy ? Có đăng ký thông tin nhận ?"
Nhân viên khổ sở lắc đầu: "Cái ... mấy ngày nay thực sự quá nhiều, thủ tục đôi khi gấp, thật sự... thật sự nhớ rõ, sổ đăng ký cũng ghi cụ thể là ai nhận ."
Manh mối dường như đứt đoạn.
Thẩm Vân Chi nhíu mày trầm tư một lát, bỗng nhiên linh quang lóe lên, hỏi: "Vậy đơn bưu kiện, địa chỉ gửi là ở ? Cái chắc ghi chép chứ?"
"Cái !" Nhân viên vội vàng kiểm tra ghi chép, khẳng định , "Là từ Đại học Sư phạm Kinh Thị gửi tới!"
Đại học Sư phạm Kinh Thị!
Thẩm Vân Chi nhíu mày, lập tức nhớ tới lời Trương Phương Bình lúc đó, ông Kim Văn thi đỗ chính là trường đại học !
Bước khỏi bưu điện, ánh nắng buổi chiều chút ch.ói mắt, sắc mặt Chu Tiểu Vân một mảnh trắng bệch.
Cô về phía Thẩm Vân Chi, giọng mang theo sự run rẩy khó phát hiện: "Chị Vân Chi, chị... chị cái gì ?"
Cô nhạy bén bắt sự khiếp sợ trong nháy mắt của Thẩm Vân Chi khi thấy tên trường đại học.
Mộng Vân Thường
Thẩm Vân Chi gật đầu, giấu giếm: "Tiểu Vân, hôm nay chị đến Cục Giáo d.ụ.c, đúng lúc thấy một vị Trương Chủ nhiệm của Cục Giáo d.ụ.c , cháu gái của ông cũng thi đỗ Đại học Sư phạm Kinh Thị."
Chu Tiểu Vân hít ngược một khí lạnh, giọng càng nhỏ hơn: "Chị Vân Chi, ý chị là...?"
"Chặn giấy báo trúng tuyển, hơn nữa mạo danh thế học đại học, đây bình thường thể dễ dàng ." Thẩm Vân Chi bình tĩnh phân tích, "Phải quan hệ trong nội bộ hệ thống giáo d.ụ.c, quen thuộc quy trình, mới thể thần quỷ mà thao tác. Nếu là khác, chị lẽ sẽ dễ dàng nghi ngờ, nhưng nếu là Kim Văn và của cô là Trương Phương Bình..." Cô hết lời, nhưng ý tứ cần cũng .
"Vậy... em ?" Chu Tiểu Vân cảm thấy một trận bất lực, đối phương quyền thế, cô là một nữ thanh niên trí thức quyền thế, thể chống ?
"Cái dễ thôi." Giọng điệu Thẩm Vân Chi dị thường trầm , mang theo một loại sức mạnh khiến an tâm.
"Đã xác định em thi đỗ Đại học Sư phạm Kinh Thị, thì em cứ trực tiếp đến trường báo danh!"
Chu Tiểu Vân ngẩn , chần chừ : " mà... em giấy báo trúng tuyển..."
"Giấy báo trúng tuyển của em ' tâm' lấy , em đương nhiên ." Thẩm Vân Chi tiếp tục , "Việc quan trọng nhất của em bây giờ, là lập tức về đại đội xin giấy giới thiệu, đó lập tức Kinh Thị, trực tiếp đến phòng tuyển sinh Đại học Sư phạm Kinh Thị, trình bày tình hình với nhà trường. Đem giấy tờ chứng minh phận của em, cùng với chuyện giấy báo mạo nhận kể ngọn ngành cho nhà trường."
Cô tính kỹ càng tiếp tục : "Bất kể kẻ lấy giấy báo của em là ai, chỉ cần cô dám cầm giấy báo của em đến chỗ báo danh đăng ký, phía nhà trường đối chiếu thông tin hồ sơ họ tên, báo danh, thậm chí là chữ , lập tức thể phát hiện vấn đề! Vừa khéo thể bắt cô tại trận, tang vật đều lấy !"