Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 394: Kỳ Thi Đại Học Mở Màn, Người Vui Kẻ Buồn

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Tiểu Vân cố nặn một nụ , xua tay : "Có thể... thể là lúc thi em căng thẳng quá, phát huy thôi. Không , Trưởng phòng Thẩm, chị đừng lo, sang năm em thi nữa là ."

 

Chu Tiểu Vân tuy thi đỗ đại học, nhưng đồ mang đến cũng ít, đều là do bản bình thường thắt lưng buộc bụng dành dụm .

 

Thẩm Vân Chi giúp đỡ các cô nhiều, thi cử thất bại là nguyên nhân do chính cô , cũng sẽ ảnh hưởng đến sự cảm kích của cô đối với Thẩm Vân Chi.

 

Thẩm Vân Chi nắm lấy tay cô , ôn tồn an ủi: "Một thất bại đại diện cho điều gì cả, ngàn vạn đừng nản lòng. Nền tảng và sự nỗ lực của em đều thấy, điều chỉnh tâm thái, sang năm nhất định thể bảng vàng đề danh."

 

Chu Tiểu Vân gật đầu, : "Trưởng phòng Thẩm chị yên tâm, trong lòng em đều hiểu rõ, cũng sẽ vì một thất bại mà từ bỏ."

 

"Nhân lúc thời gian em còn thể giúp đỡ thầy Tiêu ở trường học, lên lớp cho bọn trẻ. Giờ khôi phục thi đại học , bọn trẻ trong trường tương lai đều thể thi đại học, các em học tập càng thêm dụng công."

 

Nhìn thần sắc thản nhiên của Chu Tiểu Vân, Thẩm Vân Chi yên tâm.

 

Có những thất bại đáng sợ, đáng sợ là tâm thái thất bại đ.á.n.h gục.

 

Chu Tiểu Vân thể nhanh ch.óng tìm điểm tựa mới trong trắc trở, sự kiên cường quý giá hơn một tờ giấy báo trúng tuyển nhiều.

 

Chỉ cần giữ vững tâm tính như , tương lai của cô tuyệt đối sẽ dừng ở đây.

 

Các nữ thanh niên trí thức thấy bụng Thẩm Vân Chi lớn, sợ ảnh hưởng cô nghỉ ngơi, quấy rầy nhiều, trò chuyện một lát liền dậy cáo từ.

 

Buổi chiều, đúng lúc là ngày Thẩm Vân Chi đến Cục Giáo d.ụ.c nộp tài liệu biên soạn giáo trình.

 

Tiểu Lư lái xe đưa cô đến Cục Giáo d.ụ.c.

 

Đây là thứ hai cô tới, cũng là đến nộp giáo trình, thuận tiện họp với các giáo viên khác trong tổ biên soạn, cũng coi như quen .

 

Mọi cô sắp sinh mà vẫn kiên trì việc, đều vô cùng khâm phục, ngày thường cũng đặc biệt chiếu cố, nhiệm vụ chia cho cô luôn là nhẹ nhàng nhất.

 

Thẩm Vân Chi cầm tài liệu chỉnh lý xong bước cổng Cục Giáo d.ụ.c, liền thấy một trận ồn ào.

 

Chỉ thấy mấy đang vây quanh Trương Phương Bình, chúc mừng con trai ông thi đỗ đại học.

 

Trương Phương Bình ngoài miệng " , cháu nó tự cố gắng", mặt giấu vẻ đắc ý.

 

Ông ngước mắt, đúng lúc thấy Thẩm Vân Chi cầm tài liệu tới, lập tức cao giọng, như là cố ý cho cô :

 

"Nhắc tới lợi hại, cô cháu gái của mới thật sự gọi là lợi hại! Lần thi đỗ chính là Đại học Sư phạm Kinh Thị đấy! Bây giờ thi đại học , đó là thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, cả nước bao nhiêu thí sinh cùng cạnh tranh? Có thể thi đỗ, đó đều là tài học thật sự, so với cái kiểu đại học công nông binh đề cử , thì thể so sánh ! Các vị ?"

 

Người xung quanh tự nhiên là liên thanh phụ họa: "Phải , Trương Chủ nhiệm đúng!"

 

"Đồng chí Kim Văn thật là giỏi giang!"

 

Trong lòng Thẩm Vân Chi hiểu rõ, Trương Phương Bình là cố ý khoe khoang mặt cô, châm chọc cô năm xưa là đề cử học đại học, thi đỗ.

 

Cô chỉ cảm thấy buồn , năm xưa nếu kỳ thi đại học gián đoạn, dựa thành tích và sự nỗ lực của cô, thi đỗ Học viện Mỹ thuật cũng chẳng chuyện khó.

 

Trên mặt cô vẫn vân đạm phong khinh, thẳng về phía phòng tư liệu.

 

Trương Phương Bình thấy cô phản ứng gì, giống như một quyền đ.ấ.m bông, ngọn lửa tà trong lòng càng vượng.

 

Ông như thể mới thấy Thẩm Vân Chi, cao giọng : "Ái chà, đây là Trưởng phòng Thẩm ? Khéo thật! Chúng đang chuyện cháu gái Văn Văn nhà thi đỗ đại học đây!"

 

"Nhắc tới cũng , lúc đầu Văn Văn rời khỏi Đoàn văn công, chúng còn khó chịu một trận, nhưng bây giờ xem , tái ông mất ngựa nào họa phúc! Con bé giờ thi đỗ tiền đồ hơn, , còn 'cảm ơn' sự 'thành ' của Trưởng phòng Thẩm lúc đấy!" Ông cố ý nhấn mạnh hai chữ "cảm ơn" và "thành ".

 

Thẩm Vân Chi dừng bước, xoay , ánh mắt bình tĩnh về phía ông .

 

Nhàn nhạt mở miệng : "Lời của Trương Chủ nhiệm dám nhận. Cảm ơn gì? Đồng chí Kim Văn Đoàn văn công khai trừ, dựa 'bản lĩnh' và 'thủ đoạn ác độc' của chính cô , cần cảm ơn bất kỳ ai."

 

"Thủ đoạn ác độc?" Những xung quanh đang vểnh tai bát quái đều sững sờ.

 

Ánh mắt liếc qua liếc giữa Trương Phương Bình và Thẩm Vân Chi, trong lòng tò mò như mèo cào, nhưng ngại chức vụ của Trương Phương Bình, ai dám lên tiếng hỏi thăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-394-ky-thi-dai-hoc-mo-man-nguoi-vui-ke-buon.html.]

 

Thẩm Vân Chi phảng phất như thấy sắc mặt trong nháy mắt xanh mét của Trương Phương Bình, đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của .

 

Thản nhiên : "Xem các vị còn ? Cháu gái Kim Văn của Trương Chủ nhiệm, lúc ở Đoàn văn công vì ghen tị chiến hữu Hứa Thấm giành cơ hội biểu diễn quan trọng, thế mà cố ý rải đậu nành cầu thang, khiến đồng chí Hứa Thấm ngã xuống cầu thang, mắt cá chân thương nặng, suýt chút nữa đoạn tuyệt sự nghiệp múa. Loại hành vi hại lưng , chứng cứ xác thực, lúc mới Đoàn văn công xử lý khai trừ."

 

Cô ngừng một chút, ý vị sâu xa về phía Trương Phương Bình sắc mặt đen như đ.í.t nồi, giọng điệu mang theo một tia "quan tâm".

 

"Thật ngờ, đồng chí Kim Văn khi tì vết lớn về phẩm hạnh như , còn thể 'tiềm tâm học tập', thi đỗ đại học. Trương Chủ nhiệm, ngài là ruột của cô , là nhân viên hệ thống giáo d.ụ.c, quản giáo cô nhiều hơn, dẫn dắt cho , để cô dùng tâm tư chính đạo, thể sai đường nữa. Dù thì, học vấn đến , nếu nhân phẩm vững, thì cũng xa , ngài đúng ?"

 

Một phen đ.ấ.m xoa , chỉ công bố chuyện của Kim Văn công chúng, mà còn trực tiếp chụp cái mũ "quản giáo nghiêm", "gia phong vấn đề" lên đầu Trương Phương Bình.

 

Trương Phương Bình là thế nào?

 

Trong cục ông coi trọng mặt mũi nhất, lúc khi Kim Văn Đoàn văn công đuổi, ông luôn với bên ngoài là Kim Văn đổi hướng phát triển, bây giờ Thẩm Vân Chi trực tiếp toạc , mặt mũi ông còn để ?

 

Trương Phương Bình tức đến run rẩy, ngón tay chỉ Thẩm Vân Chi "Cô... cô..." nửa ngày, một câu chỉnh.

 

Trong ánh mắt dị nghị và vỡ lẽ của , quả thực còn mặt mũi nào, cuối cùng chỉ thể hung hăng vung tay, xám xịt bước nhanh rời .

 

Thẩm Vân Chi bóng lưng hoảng hốt chật vật của ông , trong lòng chút gợn sóng.

 

Đối với loại chủ động sấn tới tìm thoải mái, mưu toan dùng thủ đoạn âm hiểm tính kế cô, cô xưa nay sẽ nương tay, nhất định ngay tại trận trả màu sắc.

 

Cô bình tâm trạng, cầm tài liệu giáo trình, về phía văn phòng tổ biên soạn ở cuối hành lang.

 

Vừa tới cửa, liền thấy bên trong truyền đến tiếng thảo luận sôi nổi của mấy vị giáo viên, chủ đề chính là xoay quanh bài văn đạt điểm tuyệt đối của kỳ thi đại học .

Mộng Vân Thường

 

"... Bài văn “Vi Quang Dữ Cự Hỏa” thật đấy!" Một nữ giáo viên đeo kính cảm thán.

 

"Từ chuyện nhỏ về một phụ nữ lớn tuổi bên cạnh trong nghịch cảnh vẫn kiên trì học, âm thầm giúp đỡ những bé gái khác sách chữ, dẫn dắt đến việc thành lập trường nữ sinh, đến suy ngẫm về 'sức mạnh phụ nữ'. Trong bài về mấy vị 'nữ hùng' bình phàm, nhấn mạnh sự tương trợ lẫn giữa các cô gái, kêu gọi coi trọng giáo d.ụ.c phụ nữ, tình cảm chân thành, từ nhỏ thấy lớn, bố cục lập tức mở !"

 

"Chứ còn gì nữa!" Một giáo viên khác tiếp lời, giọng chút kích động, "Mấy giáo viên nữ tham gia chấm thi chúng khi truyền tay , đều xem đến hốc mắt nóng lên. Tuy khi nước Trung Hoa mới thành lập phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời , nhưng phụ nữ chúng thực sự bước , sách hiểu lý lẽ, sự nghiệp của riêng , vẫn dễ dàng. Bài văn , coi như là trúng tim đen chúng , ngay cả lãnh đạo bên xem xong cũng vô cùng xúc động, chỉ thị quan tâm và thúc đẩy giáo d.ụ.c phụ nữ hơn nữa đấy!"

 

Thẩm Vân Chi , trong lòng khỏi dâng lên một dòng nước ấm và niềm tự hào vinh dự lây.

 

Đoán rằng đây lẽ là một trong mấy nữ thanh niên trí thức , biến trải nghiệm và cảm ngộ chung của các cô thành câu chữ.

 

lúc , một giáo viên tò mò hỏi: " , thí sinh tên là gì? Bài văn da thịt như , thật quen một chút."

 

Vị giáo viên đeo kính lúc vỗ vỗ trán: "Xem trí nhớ của ! Chỉ mải kích động thôi, tên nhất thời nhớ ... Hình như họ Chu? , là họ Chu! Tên cụ thể quên mất , cũng là giáo viên tổ chấm thi nhắc tới một câu. Nghe bài văn chọn trúng, mấy ngày nữa sẽ đăng báo tỉnh đấy!"

 

Họ Chu?

 

Tay Thẩm Vân Chi đang định đẩy cửa khựng , mày liễu theo bản năng nhíu .

 

Trong mấy nữ thanh niên trí thức , chỉ Chu Tiểu Vân họ Chu!

 

Liên tưởng đến việc Chu Tiểu Vân tự nhận thi trượt nhưng ôn tập khắc khổ nhất, cùng với bối cảnh miêu tả trong bài văn phù hợp với trường nữ sinh đại đội Đồng Mộc như thế...

 

Một suy đoán kinh như tia lửa điện lóe lên trong đầu cô!

 

lúc giáo viên trong phòng chú ý tới cô đang ngoài cửa, nhiệt tình chào hỏi.

 

"Là Trưởng phòng Thẩm đến !"

 

Thẩm Vân Chi nhanh ch.óng thu tâm thần, mặt khôi phục nụ thong dong, đẩy cửa : "Phải, đến đưa phần giáo trình sửa xong, các vị xem xem còn chỗ nào cần điều chỉnh ?"

 

"Không cần xem cần xem!" Một giáo viên khác vội vàng xua tay, giọng điệu mang theo vẻ khâm phục, "Phần Trưởng phòng Thẩm biên soạn lời lẽ sâu sắc nhưng dễ hiểu, tranh minh họa chuẩn xác mắt, Lưu Xử trưởng họp còn chuyên môn điểm danh biểu dương đấy! Nói bộ giáo trình của chúng , chừng thể trở thành tiêu chuẩn!"

 

Sau một hồi hàn huyên, Thẩm Vân Chi như vô tình dẫn đề tài về cuộc thảo luận .

 

" , cô Vương, các cô nhắc tới bài văn điểm tuyệt đối , thật là cảm động. Nhắc tới cũng , giấy báo trúng tuyển đều phát gần xong nhỉ? Liệu tồn tại tình huống thí sinh thi đỗ , nhưng nhận giấy báo ?"

 

 

Loading...