Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 389: Đôi Bạn Nhỏ Viết Thư Trao Đổi Tin Vui

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên đường từ trại huấn luyện quân khuyển trở về, ánh hoàng hôn kéo dài bóng của đoàn .

 

Mấy đứa trẻ nhảy nhót dọc đường, hưng phấn thảo luận về “ tư” của Hổ Tể .

 

Mãn Tể là vui nhất, khuôn mặt nhỏ tràn ngập nụ rạng rỡ, ngừng lặp : “Tốt quá ! Thật là quá ! Hổ Tể cần đưa nữa! Nó thể ở bộ đội mãi mãi !”

 

Phảng phất như hiểu lời tiểu chủ nhân, Hổ Tể cũng tỏ đặc biệt hưng phấn, bước những bước chân nhẹ nhàng.

 

Chốc chốc dùng cái đầu to cọ cọ Mãn Tể, chạy vòng quanh Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên, cái đuôi to xù lông vui vẻ lắc lư, chia sẻ niềm vui tìm .

 

Mãn Tể vui mừng xong, vội vàng chạy về bàn học trong phòng, tìm giấy b.út bắt đầu thư.

 

Cậu bé báo tin cho Tiền Tư Kỳ.

 

Lần bé từng với Tiền Tư Kỳ là Hổ Tể lớn lên thể đưa , Tiền Tư Kỳ cũng lo lắng cho Hổ Tể.

 

Giờ Hổ Tể thể ở bộ đội quân khuyển, Tiền Tư Kỳ chắc chắn cũng sẽ vui.

 

Có vài chữ Mãn Tể còn , tra từ điển nắn nót .

 

Viết xong thư, bé còn vẽ một bức tranh bên cạnh trang giấy.

 

Trên tranh là cảnh mấy đứa trẻ bọn họ và Hổ Tể chơi đùa cùng . Mãn Tể cũng coi như di truyền từ Thẩm Vân Chi, chút năng khiếu vẽ tranh, vẽ cũng khá , vẽ dáng vẻ uy phong lẫm liệt của Hổ Tể sống động như thật.

 

Cố Thừa Nghiên con trai chạy thư, còn tưởng bé định thư cho cụ nội và bà cố, mãi đến khi từ miệng Thẩm Vân Chi mới hóa thư cho Tiền Tư Kỳ.

 

Thẩm Vân Chi : “Hai đứa trẻ khá hợp , bạn qua thư cũng tệ.”

 

Chưa qua mấy ngày, Mãn Tể nhận thư hồi âm của Tiền Tư Kỳ.

 

Tiền Tư Kỳ trong thư, Hổ Tể thể ở bộ đội quân khuyển, cô bé đặc biệt vui mừng.

 

Cô bé còn chia sẻ với Mãn Tể chuyện thú vị bên .

 

Trong hoạt động nhà phát minh nhỏ do trường tổ chức, cô bé dùng vật liệu phế thải một chiếc chong ch.óng nhỏ tự động đổi hướng, giành giải nhất.

 

Cô bé vẽ sơ đồ chiếc chong ch.óng nhỏ đó trong thư, mời Mãn Tể đến Viện nghiên cứu cùng nghiên cứu phát minh lợi hại hơn.

 

……

 

Rất nhanh đến ngày sinh nhật Mãn Tể.

 

Thẩm Vân Chi dựa kinh nghiệm bánh kem cho Cố Thừa Nghiên , càng thuận tay hơn.

 

Từ sớm xong một cốt bánh to hơn, xốp mềm hơn , còn dùng hoa quả và chút kem tươi hạn trang trí đơn giản, tuy sánh bằng sự tinh xảo của đời , nhưng thời đó là món ngon hiếm .

 

Cô đặc biệt bánh to hơn chút, để Mãn Tể thể chia cho các bạn nhỏ đến chúc mừng sinh nhật bé.

 

Mấy đứa trẻ quan hệ với Mãn Tể như Vệ Đông, Tống Lỗi đều đến, cái sân nhỏ tràn ngập tiếng của lũ trẻ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-389-doi-ban-nho-viet-thu-trao-doi-tin-vui.html.]

Thẩm Vân Chi với Mãn Tể: “Mãn Tể, nhắm mắt , ước một điều con.”

 

Mãn Tể gật đầu thật mạnh, hai tay chắp , thành kính nhắm mắt, hàng lông mi dài khẽ run, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm túc.

 

lúc , Hổ Tể vẫn luôn yên lặng bên cạnh dường như cảm nhận khoảnh khắc đặc biệt , nó dậy, bước những bước chân nhẹ nhàng đến bên cạnh Mãn Tể, cúi đầu, dùng má đầy lông mang theo ấm, thiết cọ cọ trán tiểu chủ nhân.

 

Cảnh tượng ấm áp khiến đều rộ lên.

 

Ước xong, thổi tắt nến, Thẩm Vân Chi cắt bánh kem, chia cho mỗi đứa trẻ một miếng to.

 

Bánh kem ngọt ngào miệng, mặt lũ trẻ đều lộ nụ thỏa mãn, trong sân khí hòa thuận vui vẻ.

 

Buổi tối, khách khứa đều về hết.

 

Mãn Tể kéo vạt áo Thẩm Vân Chi, khẽ khẩn cầu: “Mẹ, tối nay... con thể ngủ cùng Hổ Tể ạ? Chỉ một tối thôi... ngày mai nó đến căn cứ huấn luyện .”

 

Trong đôi mắt to của bé tràn đầy mong đợi và nỡ.

 

Thẩm Vân Chi con trai, Hổ Tể cũng đang giương mắt , lòng mềm nhũn, gật đầu: “Được, chỉ tối nay thôi nhé.”

 

Sáng sớm hôm , Thẩm Vân Chi đang định thu dọn một chút, buổi sáng đưa Hổ Tể đến căn cứ huấn luyện quân khuyển.

 

Không ngờ, cô còn khỏi cửa, Tiểu Triệu xách hai hộp đồ hộp hoa quả, hì hì đến cửa .

 

“Chị dâu, chào buổi sáng! qua đón Hổ Tể.” Tiểu Triệu đưa đồ hộp qua, giải thích, “Hôm qua là sinh nhật Mãn Tể nhỉ? cũng chẳng đồ gì , mang hai hộp đồ hộp, quà sinh nhật cho Mãn Tể, ngọt miệng.”

 

Cậu miệng lời khách sáo, mắt sáng rực cứ liếc về phía Hổ Tể, hiển nhiên là kìm đưa Hổ Tể .

 

Thẩm Vân Chi thể tâm tư của , trong lòng cảm thấy buồn , nhưng cũng vạch trần.

 

Khách sáo nhận lấy đồ hộp, tặng một ít hoa quả tươi.

 

xổm xuống, ôm cổ Hổ Tể, tỉ mỉ dặn dò: “Hổ Tể, đến căn cứ huấn luyện lời, chăm chỉ huấn luyện theo huấn luyện viên Triệu, ? Bọn tao rảnh rỗi sẽ đến thăm mày.”

 

Hổ Tể phảng phất hiểu, dùng cái đầu to cọ cọ lòng bàn tay Thẩm Vân Chi, l.i.ế.m l.i.ế.m khuôn mặt nhỏ của Mãn Tể bên cạnh, coi như tạm biệt.

 

Hổ Tể đến căn cứ huấn luyện quân khuyển Mãn Tể còn chút quen, nhưng qua mấy ngày nghỉ hè.

 

Có thời gian , Mãn Tể và Vệ Đông, Tống Lỗi mấy đứa trẻ , gần như trở thành “nhân viên ngoài biên chế” của căn cứ.

 

dịp nghỉ hè, bọn trẻ khối thời gian, ba ngày hai bữa chạy đến căn cứ, mỹ danh là “thăm Hổ Tể”, thực chất là xem Hổ Tể huấn luyện, lúc còn học lỏm hai chiêu bên cạnh.

 

Sau khi về, mấy đứa trẻ càng là học đôi với hành, tự lập cho một bộ “kế hoạch huấn luyện”.

 

Ở bãi đất trống bắt chước dáng vẻ huấn luyện của quân khuyển, thiết lập chướng ngại vật, tập luyện “bò trườn tiến lên”, “tìm kiếm định điểm”.

 

Nói dễ chút, là chút hình mẫu của “tiểu chiến sĩ”, tính kỷ luật và ý thức hợp tác đồng đội đều tăng lên.

 

Nói khó chút, dùng lời Đồng Ái Cúc than thở chính là: “ thấy mấy con khỉ gió , ngày nào cũng chạy đến căn cứ huấn luyện quân khuyển, đây là tự coi thành quân khuyển để huấn luyện !”

 

Mộng Vân Thường

 

Loading...