Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 384: Thân Phận Bại Lộ, Cháu Gái Nhà Khoa Học Khoe Vũ Khí Bí Mật
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:34
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Đông lóc gào thét một hồi, khiến Đồng Ái Cúc mà giận cạn lời, cái que đang giơ lên cũng cứng đờ giữa trung.
Hóa loạn nửa ngày, cái thằng ranh con mạo hiểm lên núi, nguồn gốc là tại chị? Thế hóa thành của chị ?
Mãn Tể thấy Vệ Đông đ.á.n.h, vội vàng chạy tới, kéo tay áo Đồng Ái Cúc, khuyên nhủ: “Thím Đồng, thím đừng đ.á.n.h Vệ Đông nữa, thật chúng cháu cũng , chúng cháu sai , bao giờ lén núi nữa ạ.”
Lúc , đoàn quân nhân tới, dẫn đầu nghiêm trang chào Cố Thừa Nghiên theo nghi thức quân đội: “Tham mưu trưởng, chào các chị dâu!”
Anh lập tức báo cáo tình hình với Cố Thừa Nghiên: “Báo cáo Tham mưu trưởng, tiếng s.ú.n.g là do hai đối tượng khả nghi gây . Khi chúng đến nơi, hai tên thương mất khả năng phản kháng, theo lời bọn trẻ thì là do Hổ Tể cùng các cháu khống chế. Theo lời cô bé , hai gã đàn ông đó là đặc vụ.”
Vị sĩ quan dừng một chút, thần sắc càng thêm nghiêm túc: “Cô bé , hai gã đàn ông là nội bộ của Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í, cấu kết với bắt cóc cô bé, đoạt lấy bản vẽ v.ũ k.h.í từ tay ông nội cô bé. Cô bé còn ông nội là Tiền Lang Thư, Tiền lão! Chúng đang định khi về sẽ liên hệ với bên Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í để xác minh.”
Nhắc đến Tiền lão, các quân nhân mặt đều tỏ lòng kính trọng.
Cái tên Tiền Lang Thư trong quân đội vang dội như sấm bên tai.
Mấy năm cả nhà Tiền lão đặc biệt từ Mỹ trở về, dứt khoát về nước ngay lúc Tổ quốc cần họ nhất.
Năng lực của Tiền lão mạnh, nghiên cứu mấy loại hệ thống v.ũ k.h.í kiểu mới, nâng cao đáng kể sức chiến đấu của quân đội.
Đáng tiếc con trai con dâu ông hy sinh trong nhiệm vụ nghiên cứu, hiện giờ chỉ còn ông và cô cháu gái nhỏ nương tựa lẫn ...
Cố Thừa Nghiên gật đầu, ánh mắt rơi cô bé .
Mộng Vân Thường
Cố Thừa Nghiên vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Đã rõ, các đồng chí vất vả , đưa về thẩm vấn kỹ càng, nhất định tra rõ mục đích và mạng lưới liên lạc của chúng.”
“Rõ!” Các chiến sĩ chào nữa, chuẩn áp giải hai tên đặc vụ đang rên rỉ vì đau đớn cùng cô bé rời khỏi hiện trường.
Thẩm Vân Chi để ý thấy quần áo của Tiền Tư Kỳ cành cây cào rách mấy chỗ, cánh tay còn vết thương đang rỉ m.á.u, bèn ôn tồn : “Quần áo cô bé rách , còn thương nữa, là đưa về nhà bộ quần áo, xử lý vết thương .”
Sĩ quan dẫn đầu lập tức gật đầu: “Vậy phiền chị dâu .”
Thẩm Vân Chi xổm xuống, thẳng mắt Tiền Tư Kỳ, dịu dàng hỏi: “Cháu gái, về nhà với cô xử lý vết thương một chút ?”
Tiền Tư Kỳ Mãn Tể, sang Thẩm Vân Chi, khẽ gật đầu.
Quân nhân áp giải đặc vụ , hiện trường chỉ còn các phụ vẫn còn sợ hãi và lũ trẻ hồn vía định.
Mãn Tể cúi đầu, chủ động nhận : “Bố, chúng con sai , bao giờ lén núi nữa, ở đây nguy hiểm quá.”
Cố Thừa Nghiên con trai, thấy bé quả thực nhận lầm, đưa tay xoa đầu con.
Giọng điệu hòa hoãn hơn một chút: “Biết sai chịu sửa, là điều . Các con bắt gà rừng thỏ rừng cho ăn, đây là một tấm lòng hiếu thảo, bố hiểu. các con còn quá nhỏ, địa hình núi phức tạp, thể ẩn chứa nhiều nguy hiểm, cho dù Hổ Tể cùng cũng , nó lợi hại đến cũng thể ứng phó hết tình huống bất ngờ. Ngộ nhỡ hôm nay các con gặp nhiều hơn, hoặc s.ú.n.g pháp của chúng chuẩn hơn, hậu quả sẽ dám tưởng tượng , hiểu ?”
Hổ Tể điểm danh cũng gục đầu xuống, trong cổ họng phát tiếng “ư ử” trầm thấp, cái đuôi to cũng ủ rũ cụp xuống, bộ dạng ngoan ngoãn như “Em ”.
Mãn Tể gật đầu thật mạnh, sang Thẩm Vân Chi, trong giọng tràn đầy áy náy: “Mẹ, con ạ...”
Là tại bé , bé lo lắng ...
Thẩm Vân Chi khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn hết sợ hãi nhưng cố gắng nhận của con trai, trong lòng sợ thương.
Cô cúi ôm Mãn Tể lòng, dịu dàng : “Biết sai là . May mà hữu kinh vô hiểm, các con đều bình an vô sự. Cái khó ló cái khôn, tuyệt đối lớn lo lắng như nữa, ?”
Cô sang Đồng Ái Cúc vẫn đang bực bội và Ngô Thu Phượng vẫn đang lau nước mắt, khuyên giải: “Chị Đồng, chị Ngô, bọn trẻ đều sai , may mà xảy chuyện lớn gì, coi như là một bài học sâu sắc .”
Để hòa hoãn bầu khí, cũng là để khẳng định “chiến công” hôm nay của bọn trẻ.
Thẩm Vân Chi đổi giọng, mang theo chút tò mò hỏi: “ , nãy đồng chí giải phóng quân , là các con và Hổ Tể cùng bắt hai tên đặc vụ ? Mau kể cho các xem, rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Vừa nhắc đến chuyện , đám trẻ nãy còn ủ rũ cụp đuôi lập tức tỉnh táo hẳn lên, mắt sáng rực, tranh kể “sự tích hùng” .
Vệ Đông cũng trong nháy mắt quên béng cái m.ô.n.g đau điếng và nỗi tủi , quệt sạch nước mắt nước mũi mặt.
Chen lên nhất, hưng phấn khoa tay múa chân: “ ạ! Chính là bọn con bắt đấy! Dì Thẩm dì thấy , lúc đó nguy hiểm lắm! Tên cầm s.ú.n.g chĩa Mãn Tể, thì chậm mà xảy thì nhanh, con vớ lấy một nắm cầu gai ném qua, trúng ngay tay ! Sau đó Hổ Tể ‘gào u’ một cái lao , oai phong cực kỳ! Nếu con phản ứng nhanh, Mãn Tể nguy to ! Lần bắt đặc vụ, đa phần là nhờ công của con...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-384-than-phan-bai-lo-chau-gai-nha-khoa-hoc-khoe-vu-khi-bi-mat.html.]
Cậu bé thao thao bất tuyệt kể, trong lời tràn ngập sự “uy vũ” và “tác dụng then chốt” của bản .
Mãn Tể bên cạnh Vệ Đông kể chuyện “đặc sắc”, mặt lộ biểu cảm mà ngại , quả thực nỡ vạch trần bạn.
Vừa nãy là ai, lúc xuống núi sợ đến mức chân mềm nhũn, nổi, cứ nằng nặc đòi chú giải phóng quân bế xuống nhỉ...
Tiền Tư Kỳ thấy thế cũng nhịn mím môi, đầu sang chỗ khác, nếu cô bé sợ sẽ thành tiếng.
Không ngờ chạm ngay ánh mắt của Mãn Tể, hai đứa trẻ , đều nhịn mím môi trộm.
Về đến nhà, Thẩm Vân Chi múc một chậu nước cho Tiền Tư Kỳ rửa mặt.
Tóc tai cô bé rối bù, mặt cũng dính đầy bùn đất và vụn cỏ, trông hệt như một “ rừng nhỏ” chui từ trong rừng .
Nước ấm rửa sạch bụi bẩn mặt, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trắng trẻo. Mày mắt Tiền Tư Kỳ tinh xảo, sống mũi cao thẳng, khuôn miệng nhỏ nhắn, đặc biệt nhất là đôi mắt con ngươi đen sáng, như đá hắc diệu thạch ngâm trong dòng suối trong, toát lên vẻ lanh lợi.
Thẩm Vân Chi cầm lược, đang định giúp cô bé chải mái tóc rối, Tiền Tư Kỳ khẽ : “Cô ơi, cháu tự chải đầu ạ.”
Nói , cô bé nhận lấy chiếc lược, động tác thành thạo chải chuốt.
Những ngón tay nhỏ bé linh hoạt rẽ ngôi tóc, gom tóc gáy, chỉ vài ba cái buộc một chiếc đuôi ngựa gọn gàng.
Tiếp đó Thẩm Vân Chi cẩn thận rửa sạch vết thương cho Tiền Tư Kỳ.
Vết thương nghiêm trọng, đa phần là vết xước do cành cây, nhưng để đề phòng nhiễm trùng, cô vẫn tỉ mỉ bôi t.h.u.ố.c đỏ lên chỗ thương. Lúc bôi t.h.u.ố.c, Thẩm Vân Chi ôn tồn trò chuyện với Tiền Tư Kỳ.
“Vừa nãy chắc cháu sợ lắm nhỉ?” Thẩm Vân Chi khẽ hỏi.
Tiền Tư Kỳ lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn là sự bình tĩnh phù hợp với lứa tuổi: “Cháu sợ. Bố cháu đều hy sinh , cháu cũng sợ hy sinh.”
Nghe thấy lời , tim Thẩm Vân Chi thắt , trào dâng niềm thương xót sâu sắc đối với đứa trẻ qua vẻ yếu đuối nhưng nội tâm kiên cường .
Cô thêm gì nữa, chỉ là động tác càng thêm nhẹ nhàng vài phần.
Xử lý xong vết thương, Thẩm Vân Chi tìm trong tủ quần áo bộ đồ sạch sẽ của Mãn Tể, áy náy : “Trong nhà quần áo bé gái, cháu mặc tạm đồ của Mãn Tể nhé, ?”
Tiền Tư Kỳ một chút cũng kiểu cách, nhận lấy quần áo luôn.
Tuy mặc quần áo con trai rộng, nhưng cô bé trông vẫn tự nhiên, phóng khoáng.
Bước khỏi phòng, Thẩm Vân Chi để Tiền Tư Kỳ và Mãn Tể chơi cùng .
Mãn Tể thiện chào hỏi: “Tớ tên là Thẩm Hữu An.”
“Tớ tên là Tiền Tư Kỳ.” Giọng cô bé lanh lảnh, “Lúc ở núi cảm ơn các cứu tớ.”
Nếu sự xuất hiện của mấy Mãn Tể, cô bé thể nào cứu.
Lời cảm ơn của Tiền Tư Kỳ khiến Mãn Tể chút ngại ngùng gãi đầu, : “Cậu đừng khách sáo thế, thật tớ cũng chẳng giúp gì nhiều, lợi hại là Hổ Tể, là Hổ Tể cứu cũng cứu bọn tớ.”
Nếu Hổ Tể ở đó, e rằng mấy đứa trẻ bọn họ cộng cũng đ.á.n.h hai gã .
“Cậu chắc đói nhỉ? Cái cho ăn nè.” Mãn Tể nhiệt tình lấy điểm tâm và hoa quả trong nhà chiêu đãi bạn.
Tiền Tư Kỳ cũng bộ tịch, hào phóng cảm ơn nhận lấy, yên lặng ăn, sang Hổ Tể bên cạnh, lộ ánh mắt tò mò: “Nó tên là Hổ Tể ? Nó thực sự là hổ ?”
Nhìn thì đúng là giống hệt con hổ, nhưng Tiền Tư Kỳ ngờ nuôi hổ thật.
Mãn Tể gật đầu giải thích: “ thế, Hổ Tể chính là hổ, là mấy tháng tớ cùng và ông ngoại lên núi hái nấm nhặt , lúc đó nó mới sinh bao lâu, nếu bọn tớ nhặt nó về thì khi nó mất mạng .”
Hai đứa trẻ nương theo chủ đề con hổ trò chuyện một lúc, Mãn Tể bỗng nhớ điều gì, mắt sáng lấp lánh hỏi: “Tớ ông nội ở Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í, là sẽ nghiên cứu v.ũ k.h.í lợi hại ?”
Vừa nhắc đến chủ đề quen thuộc , mắt Tiền Tư Kỳ lập tức sáng lên, sự trầm tĩnh ban nãy thế bởi một loại thần thái tự tin.
Cô bé thẳng , trong giọng mang theo niềm tự hào rõ rệt: “Ông nội tớ giỏi lắm! Ông hiện giờ đang nghiên cứu một loại hệ thống b.ắ.n tỉa kiểu mới, tên là ‘Ưng Nhãn’. Hệ thống cực kỳ lợi hại, thể khóa mục tiêu ở cách xa, hơn nữa ảnh hưởng bởi thời tiết, bất kể là gió thổi mưa rơi, đều thể b.ắ.n trúng chính xác.”