Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 383: Cả Nhà Hú Vía, Vệ Đông Bị Mẹ Đánh Đòn Vì Tội Ham Ăn
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi núi ?!
Câu như một tiếng sét nổ vang bên tai Thẩm Vân Chi!
Cô chỉ cảm thấy mắt tối sầm, chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì vững.
Hai tiếng s.ú.n.g rõ mồn một đại biểu cho cái gì? Bọn trẻ liệu khéo đụng ? Chúng thương ? Ngộ nhỡ...
Cô dám nghĩ tiếp nữa, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch y hệt Đồng Ái Cúc.
“Vân Chi!” Cố Thừa Nghiên phản ứng cực nhanh, một tay đỡ lấy vợ đang sắp ngã khuỵu, sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm, nhưng sự trấn định của một quân nhân khiến cưỡng ép đè nén cơn sóng to gió lớn trong lòng, “Đừng hoảng! Bình tĩnh ! Anh sẽ dẫn núi ngay!”
“Em... em cũng cùng !” Thẩm Vân Chi nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay , giọng vì sợ hãi mà run rẩy, nhưng ánh mắt kiên định lạ thường.
Cố Thừa Nghiên sắc mặt tái nhợt và bụng nhô lên của cô, đau lòng lo lắng: “Em như thế ... ?”
Đồng Ái Cúc ở bên cạnh tuy bản cũng đang nóng như lửa đốt, nhưng vẫn cố gượng khuyên: “ đấy Vân Chi, em bây giờ còn đang mang thai, tình hình núi rõ ràng, nguy hiểm lắm! Em cứ ở nhà đợi tin, chị và Cố phó sư đoàn trưởng !”
Thẩm Vân Chi nắm c.h.ặ.t lấy tay áo Cố Thừa Nghiên, dùng sức lắc đầu: “Nếu em tận mắt thấy các con bình an, em ở nhà chỉ càng lo lắng hơn, càng dày vò hơn... Em chịu nổi ...”
Cố Thừa Nghiên những giọt nước mắt cô đang cố kìm nén và sự kiên trì thể lay chuyển trong mắt cô, rằng ngăn cản cũng vô dụng, giờ phút tâm trạng cô cũng nôn nóng như .
Anh hít sâu một , gật đầu thật mạnh, dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Được! Chúng cùng .”
Ba dám chậm trễ, lập tức rảo bước nhanh về phía núi .
Cố Thừa Nghiên một tay đỡ chắc Thẩm Vân Chi, tay theo bản năng đặt lên khẩu s.ú.n.g lục bên hông, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét con đường núi phía .
Vừa khỏi khu gia thuộc xa, họ gặp Ngô Thu Phượng cũng đang vội vã, mặt đầy hoảng loạn tìm con.
“Cố phó sư đoàn trưởng! Đồng chí Thẩm! Chị Đồng!” Ngô Thu Phượng thấy họ, như c.h.ế.t đuối vớ cọc, giọng mang theo tiếng nức nở, “Mọi thấy thằng Lỗi nhà ? Nghe ... nó cùng Mãn Tể, Vệ Đông... núi ? Có thật ? Chuyện rốt cuộc là ? Lão Tống nhà ... nếu thằng Lỗi mà xảy chuyện gì, sống đây!”
Chị nước mắt rơi lã chã, Tống Kiên hy sinh , chỉ để Tống Lỗi là giọt m.á.u duy nhất, nếu Tống Lỗi xảy chuyện gì, chị thế nào.
Cố Thừa Nghiên vẻ mặt nghiêm trọng, trầm giọng : “Chị Ngô, chị đừng vội, chúng cũng đang định núi tìm bọn trẻ đây. Các đồng chí bộ đội lên đó , chúng qua đó hội hợp ngay!”
Vừa đến chân núi, thấy một đoàn mặc quân phục từ núi xuống, chiến sĩ đầu trong lòng còn đang bế một đứa trẻ.
Đứa trẻ bế chính là Vệ Đông.
Nói thì hổ, bé vì thương, mà là đầu tiên trải qua chuyện kinh hiểm như , tên đặc vụ hung thần ác sát chĩa s.ú.n.g , dũng khí của tiểu nam t.ử hán khi an liền xì , chân mềm nhũn đến mức nổi nữa, đành để chú giải phóng quân bế xuống núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-383-ca-nha-hu-via-ve-dong-bi-me-danh-don-vi-toi-ham-an.html.]
Ngược Mãn Tể và Tống Lỗi, tuy mặt mũi cũng trắng bệch, tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ, nhưng vẫn thể tự bộ, các chiến sĩ cẩn thận dắt tay hai bên.
Còn về đại công thần của trận chiến là Hổ Tể?
Nó đang hùng dũng oai vệ tuốt đằng hàng quân, bộ lông tuy dính chút bụi đất lá cỏ, nhưng đầu ngẩng cao, n.g.ự.c ưỡn thẳng, bước vững chãi, trong đôi mắt màu hổ phách tràn đầy vẻ kiêu hãnh kiểu “ thành nhiệm vụ”.
Mãn Tể mắt tinh, liếc mắt một cái thấy bố ở cách đó xa, lập tức chỉ về phía đó, với chú bộ đội đang dắt tay : “Chú ơi! Bố cháu đến !”
Nói xong, bé giãy khỏi tay chú bộ đội, sải đôi chân ngắn chạy bay về phía Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên.
Mộng Vân Thường
Vừa chạy gọi: “Bố! Mẹ!”
Hổ Tể thấy thế, cũng lập tức như một tia chớp lao v.út qua, trong miệng còn ngậm hai con gà rừng và một con thỏ rừng!
Nó chạy vòng quanh Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên đầy phấn khích, dùng cái đầu to cọ cọ chân họ, trong cổ họng phát tiếng ư ử thiết.
Cằm hất lên cao, cái dáng vẻ đắc ý , phảng phất như đang : “Chủ nhân xem! Em đưa tiểu chủ nhân bình an trở về nè! Em còn bắt nữa!”
Tống Lỗi cũng thấy , gọi một tiếng “Mẹ”, chạy đến mặt Ngô Thu Phượng.
Ngô Thu Phượng thấy con trai, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Ngay đó một cơn sợ hãi và tức giận xông thẳng lên đỉnh đầu, chị túm lấy Tống Lỗi, nhắm m.ô.n.g bé đ.á.n.h mạnh hai cái.
Vừa đ.á.n.h mang theo tiếng mắng: “Cái thằng ranh con lo ! Bình thường dặn con thế nào? Không núi , núi ! Con coi như gió thoảng bên tai hết! Bố con ... hy sinh , chỉ để con là độc đinh, con mà xảy chuyện gì nữa, con bảo sống thế nào đây hả?!”
Vệ Đông trong lòng chú bộ đội thấy bé là Đồng Ái Cúc vớ một cái que nhỏ nhặt ở , trong lòng thầm kêu , giãy giụa trượt xuống khỏi chú bộ đội.
Đang định bỏ chạy thì ruột Đồng Ái Cúc tóm gọn, cái que trong tay quất thẳng m.ô.n.g Vệ Đông.
“Chắc chắn là cái thằng ranh con nhà mày bày trò ! Bản mày ngứa da lên núi trèo cây bắt tổ chim thì thôi , mày còn dám rủ rê cả Mãn Tể và thằng Lỗi cùng! Cái núi là chỗ chúng mày thể tùy tiện đến ? Hôm nay nếu các đồng chí bộ đội và Hổ Tể, ngộ nhỡ... ngộ nhỡ chúng mày xảy chuyện gì, xem tao lột da mày !”
Phải là, Đồng Ái Cúc vẫn hiểu rõ con trai nhất...
Đoán một cái là trúng ngay ai là kẻ đầu têu.
Vệ Đông quất m.ô.n.g một cái, đau rát, bé “oái” lên một tiếng.
Nghe thấy thế, giận tủi , gân cổ lên cãi : “Đánh ! Đánh ! Mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t con ! Dù trong lòng cũng chẳng con! Mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t con , trong nhà vẫn còn cả hai lo dưỡng già tống chung cho đấy!”
Cậu bé càng càng tủi , nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, gào lên càng to hơn: “Dì Thẩm và dì Ngô đều lo lắng cho con trai , chỉ là lo cho con! Con chắc chắn con ruột của ! Uổng... uổng công con còn nhớ thương ! Lần ăn lẩu xong, chính tai con thịt gà rừng núi ngon hơn gà nhà nuôi, con mới nghĩ lên núi bắt cho mấy con gà rừng để tẩm bổ... Mẹ đ.á.n.h ! Mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t con ! Coi như con uổng công hiếu thảo với ... hu hu...”