Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 375: Tai Nạn Hay Âm Mưu? Vài Hạt Đậu Tương Vạch Trần Hung Thủ
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô thật sự !
Quan hệ giữa Hứa Thấm và cô tệ, hơn nữa Hứa Thấm là của Văn công đoàn, bất kể là khuôn mặt đôi chân đối với các cô mà đều vô cùng quan trọng.
Chưa kể Hứa Thấm đó còn qua một thời gian nữa sẽ biểu diễn ca vũ kịch, đến lúc đó của Xưởng phim sẽ tới tuyển diễn viên, bây giờ Hứa Thấm thương ngay lúc , đối với cô thể là tổn thương kép.
Thẩm Vân Chi lập tức với Cố Thừa Nghiên: “Thừa Nghiên, em xem Hứa Thấm thương thế nào.”
Cố Thừa Nghiên gật đầu : “Vân Chi em đừng vội, cùng em.”
Hơi suy tư một chút, , “Ngã từ cầu thang xuống e rằng thương nhẹ, trạm xá sợ là xử lý , chắc là đưa thẳng đến Bệnh viện quân đội .”
Bây giờ trời còn sớm, lúc tuy bên ngoài vẫn còn sáng nhưng nếu từ bệnh viện trở về, trời chắc sẽ tối đen.
Thẩm Vân Chi hiện giờ đang mang thai, nhất định cùng mới yên tâm.
Hai vợ chồng cũng màng tiếp đãi khách khứa thêm nữa, an bài cho Mãn Tể, chào tạm biệt đơn giản với hai con xong, liền vội vã khỏi cửa.
Đến Bệnh viện quân đội, y tá trực ban họ hỏi thăm Hứa Thấm, chỉ về phía một phòng bệnh ở cuối hành lang.
Thẩm Vân Chi rảo bước tới, cửa phòng bệnh khép hờ, thể thấy bên trong truyền tiếng chuyện thấp thoáng.
Trong phòng bệnh quả nhiên mấy .
Trịnh Ngọc Linh tổ trưởng và Tống Thanh Nhiễm đang bên giường, mặt đều mang theo vẻ lo lắng.
Mà ở mép giường, đang nắm tay Hứa Thấm, lau nước mắt tự trách, chính là bạn nhất của Hứa Thấm ở Văn công đoàn - Kim Văn. Hai bọn họ Văn công đoàn cùng một đợt, tình cảm xưa nay thắm thiết.
Chỉ Kim Văn mang theo giọng mũi : “... Đều tại tớ , nếu lúc tớ cứ lôi kéo chuyện, cũng sẽ rõ chân, cẩn thận trượt chân ngã xuống...”
Hứa Thấm giường bệnh, mắt cá chân trái bó thạch cao dày cộp, treo lên, sắc mặt chút tái nhợt, trong ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.
Nghe thấy lời của Kim Văn, cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Kim Văn ở bên cạnh tiếc nuối than thở: “Thật sự là quá đáng tiếc... Bác sĩ vết thương của tĩnh dưỡng thật lâu, đến lúc biểu diễn ca vũ kịch, chẳng thể lên sân khấu ?”
Lời càng chọc trúng tâm sự của Hứa Thấm, vành mắt cô đỏ lên, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Tống Thanh Nhiễm và Trịnh Ngọc Linh thấy thế, vội vàng lên tiếng an ủi.
lúc , bọn họ thấy tiếng gõ cửa, đồng loạt cửa, thấy Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên, mấy đều lộ vẻ mặt kinh ngạc.
“Chị Vân Chi?” Hứa Thấm phản ứng đầu tiên, trong giọng mang theo sự bất ngờ, “Sao chị tới đây?”
Trịnh Ngọc Linh cũng vội vàng đón lên: “ Vân Chi, em qua đây? Em còn đang mang thai, trời đều tối , bọn chị nghĩ để em nghỉ ngơi nhiều, nên vội báo cho em...”
Thẩm Vân Chi đến bên giường, cái chân bó thạch cao của Hứa Thấm, mày nhíu c.h.ặ.t, giọng điệu che giấu sự quan tâm: “Em tẩu t.ử trong đại viện em xảy chuyện, trong lòng yên tâm, liền qua đây xem. Thế nào? Bác sĩ cụ thể ? Bị thương nặng ?”
Hứa Thấm vẻ mặt lo lắng của Thẩm Vân Chi, trong lòng ấm áp, cố gắng nặn một nụ , để cô quá lo lắng.
“Chị Vân Chi, chị đừng quá lo lắng. Bác sĩ xem phim chụp , xương cốt , chủ yếu là mắt cá chân trẹo đặc biệt nghiêm trọng, dây chằng kéo căng, sưng vù lên. Những chỗ khác chỉ là chút vết bầm tím do va đập, đáng ngại. Chỉ là...” Giọng cô thấp xuống, mang theo sự thất vọng khó lòng che giấu.
“Chỉ là cái chân thương dưỡng cho , ít nhất một tháng dùng sức, càng thể nhảy múa. Bác sĩ , buổi biểu diễn nửa tháng , chắc chắn là... cách nào tham gia .”
Lời cô dứt, Trịnh Ngọc Linh và Tống Thanh Nhiễm ở bên cạnh đều lộ vẻ mặt đau lòng bất đắc dĩ.
Kim Văn càng là nhịn nức nở một tiếng.
Trái tim Thẩm Vân Chi cũng theo đó trầm xuống.
Cô lập tức nhớ tới cảnh tượng Hứa Thấm hào hứng miêu tả với cô đó.
Lúc biểu diễn ca vũ kịch của Xưởng phim sẽ đến tuyển vai, Trịnh tổ trưởng đề cử cô , cô hy vọng chọn, còn chuẩn ảnh chữ ký cho ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-375-tai-nan-hay-am-muu-vai-hat-dau-tuong-vach-tran-hung-thu.html.]
Đôi mắt sáng ngời tràn đầy sự mong đợi đối với sân khấu và tương lai , giờ phút giường bệnh và thạch cao thế.
Cô dùng sức nắm lấy bàn tay lạnh của Hứa Thấm, giọng hạ xuống cực kỳ dịu dàng: “Chuyện biểu diễn đừng nghĩ nữa, thể là quan trọng nhất. Em , là ngã xuống như thế nào?”
Hứa Thấm nhíu mày nhớ : “Chính là... từ ký túc xá xuống, đến chỗ rẽ tầng hai, chân giẫm cái gì tròn vo, trượt mạnh một cái, vững liền ngã xuống... Lúc trong đầu trống rỗng, đợi phản ứng , chân cầu thang, chân đau thấu tim.”
Thẩm Vân Chi về phía Kim Văn, Kim Văn lúc là cô ở cùng một chỗ với Hứa Thấm.
Thẩm Vân Chi ngước mắt về phía Trịnh Ngọc Linh: “Trịnh tổ trưởng, trong đoàn phái xem qua chỗ cầu thang ?”
Trịnh Ngọc Linh lắc đầu, mặt mang theo vẻ áy náy: “Vẫn lo . Vừa nhận tin bọn chị liền vội vàng đến bệnh viện, nghĩ tiên đảm bảo Hứa Thấm là quan trọng nhất.”
Thẩm Vân Chi gật đầu, tỏ vẻ hiểu, ôn tồn dặn dò Hứa Thấm: “Em đừng nghĩ nhiều, nhiệm vụ duy nhất bây giờ là nghỉ ngơi thật , dưỡng thương cho lành. Trong nhà chị hình như còn cao dán gia truyền trị trật đả tổn thương để từ , hiệu quả cũng tệ lắm, ngày mai chị mang qua cho em dùng thử, chừng thể khỏi nhanh hơn chút.”
Hứa Thấm cảm kích gật đầu: “Cảm ơn chị, chị Vân Chi. Chị yên tâm, em , chỉ là tạm thời thể nhảy múa thôi.” Cô cố gắng để giọng điệu của vẻ nhẹ nhàng hơn chút.
Lại an ủi Hứa Thấm vài câu, Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên mới từ phòng bệnh .
Mộng Vân Thường
Màn đêm đậm, hành lang bệnh viện yên tĩnh hơn nhiều.
Đi khỏi tòa nhà nội trú, gió đêm mang theo lạnh thổi tới, Thẩm Vân Chi dừng bước, với Cố Thừa Nghiên: “Thừa Nghiên, em qua chỗ ký túc xá Văn công đoàn xem một chút.”
Cố Thừa Nghiên lập tức hiểu ý, nghiêng đầu cô: “Em nghi ngờ Hứa Thấm ngã là tai nạn?”
“Ừm,” Thẩm Vân Chi mày nhíu, phân tích , “Thời điểm quá trùng hợp, đúng là thời kỳ quan trọng biểu diễn, hơn nữa Hứa Thấm rõ ràng là giẫm đồ vật mới trượt ngã. Mặc kệ chúng đa nghi , hiện trường xem một chút, dù cũng yên tâm hơn.”
“Được, cùng em.” Cố Thừa Nghiên chút do dự, ôm lấy vai cô, hai nương theo ánh đèn đường, về phía ký túc xá Văn công đoàn.
Đến tòa nhà ký túc xá, đoạn cầu thang xảy chuyện giờ phút một bóng , chỉ bóng đèn đỉnh đầu tỏa ánh sáng vàng vọt.
Bậc thang quét dọn coi như sạch sẽ, vết nước vết dầu mỡ rõ ràng.
Thẩm Vân Chi cẩn thận quan sát từng bậc thang và chiếu nghỉ, cũng phát hiện điều gì bất thường.
Cố Thừa Nghiên thì xổm xuống, kiểm tra tỉ mỉ hơn.
Ánh mắt quét qua góc tường, khe hở giữa cầu thang và vách tường - những góc khuất dễ chú ý.
Bỗng nhiên, ánh mắt ngưng , vươn tay từ trong góc sát chân tường, cẩn thận từng li từng tí nhặt lên mấy vật nhỏ tròn vo, vàng ươm.
Anh mở lòng bàn tay, đưa đến mặt Thẩm Vân Chi, trầm giọng : “Vân Chi, em xem.”
Thẩm Vân Chi cúi đầu , trong lòng thót lên một cái.
Đó rõ ràng là mấy hạt đậu tương!
Cố Thừa Nghiên giọng điệu ngưng trọng: “Thứ Hứa Thấm giẫm , chính là cái ? Thứ cứng tròn, rơi cầu thang, lúc ánh sáng căn bản rõ, giẫm lên cực kỳ dễ trượt.”
Nhìn mấy hạt đậu tương như bắt mắt , trái tim Thẩm Vân Chi từng chút từng chút trầm xuống. Nếu đậu tương thật sự là cố ý rải ở đây...
Thì việc Hứa Thấm thương , e rằng thật sự là t.a.i n.ạ.n đơn giản .
Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên cầm mấy hạt đậu tương “bằng chứng” then chốt , trực tiếp về nhà, mà là một chuyến đến Bệnh viện quân đội.
Vừa mới đến đó, vặn ở cổng lớn Bệnh viện quân đội, chạm mặt ba Trịnh Ngọc Linh, Tống Thanh Nhiễm và Kim Văn từ bên trong .
Trịnh Ngọc Linh thấy bọn họ mà , vô cùng kinh ngạc: “Vân Chi? Thừa Nghiên? Sao hai ?”
Thẩm Vân Chi nhiều, trực tiếp mở lòng bàn tay, bày mấy hạt đậu vàng ươm trong lòng bàn tay mặt các cô .
Giọng điệu trầm tĩnh: “Trịnh tổ trưởng, Thanh Nhiễm, bọn em một chuyến đến cái cầu thang xảy chuyện ở ký túc xá Văn công đoàn. Đây là tìm thấy ở góc tường chỗ rẽ cầu thang.”
Sắc mặt Trịnh Ngọc Linh trong nháy mắt đổi, ghé sát kỹ: “Đậu tương?”