Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 373: Thẩm Vân Chi Được Đạo Diễn Để Mắt, Cố Thừa Nghiên Ghen Tuông
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên nền vải voan mỏng chuyển màu từ xanh hồ thủy sang hồng phấn, từ vai cổ đến gấu váy, dùng kỹ thuật thêu và nhuộm màu tinh xảo, thể hiện quá trình liên tục của một đóa hoa từ lúc ngậm nụ đến khi chớm nở đến lúc nở rộ.
Theo bước nhảy nhẹ nhàng và những cú xoay của các cô gái, những đóa hoa váy áo dường như thổi sinh mệnh, thực sự đang từ từ nở rộ, chuyển động, đến mức khiến thể rời mắt.
lúc , Hứa Thấm cũng chống nạng tới phòng tập. Mọi thấy cô đều ngạc nhiên vui mừng, nhao nhao vây ân cần hỏi han: “Hứa Thấm, tới đây? Chân cảm thấy thế nào ?”
Hứa Thấm , ánh mắt tự chủ dõi theo những đồng đội đang mặc trang phục biểu diễn xinh , đang tập luyện , giọng điệu cố gắng tỏ thoải mái: “Cứ mãi giường cũng chán quá, qua đây xem tập luyện, cảm nhận khí một chút.” một tia mất mát và chua xót khó lòng che giấu sâu trong đáy mắt cô , vẫn Thẩm Vân Chi tinh tế bắt .
Thẩm Vân Chi suy nghĩ một chút, cầm lấy bộ trang phục biểu diễn may đo riêng cho Hứa Thấm, đến mặt cô , ôn hòa : “Thấm Thấm, đây là bộ của em, ... thử xem ?”
Hứa Thấm bộ trang phục biểu diễn tinh xảo tuyệt luân mắt, hốc mắt nóng lên, cô do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy, gật đầu.
Khi cô bộ trang phục biểu diễn thiết kế riêng cho , từ từ bước khỏi phòng đồ, tất cả đều sáng mắt lên. Bộ váy áo cắt may vặn phác họa hảo vóc dáng của cô , đóa hoa “nở rộ” chuyển động dường như sinh là để dành cho cô .
Cô theo bản năng nương theo giai điệu quen thuộc trong đầu, nhẹ nhàng thực hiện một động tác múa đơn giản, cảm nhận hiệu quả của bộ đồ trong trạng thái chuyển động.
Tuy nhiên, chính cái cử động nhẹ nhàng , cả cô đều ngẩn .
Cơn đau và sự cản trở trong dự đoán hề xuất hiện! Mắt cá chân của cô linh hoạt tự nhiên, tràn đầy cảm giác sức mạnh!
Cô dám tin, thử vài động tác biên độ lớn hơn một chút, thậm chí là một cú xoay biên độ nhỏ... vẫn bất kỳ sự khó chịu nào!
“Chân của em... chân của em hình như đau chút nào nữa!” Giọng của Hứa Thấm mang theo sự ngạc nhiên mừng rỡ khó tin, cô kích động về phía Thẩm Vân Chi, chân của , “Nó... nó hình như khỏi !”
Sự bình phục bất ngờ khiến tất cả đều vui mừng khôn xiết. Vì vết thương của Hứa Thấm lành một cách thần kỳ buổi biểu diễn, vai chính tự nhiên vẫn do cô đảm nhiệm.
Chu Hiểu Yến cũng chủ động và chân thành đề nghị, động tác cốt lõi độ khó cao cô quả thực vẫn thể nắm bắt hảo, để Hứa Thấm diễn dịch là thỏa đáng nhất, cô cam tâm tình nguyện lui về vị trí dự .
Đến ngày biểu diễn chính thức, các cô gái của Văn công đoàn biểu diễn hết sân khấu.
Dưới ánh đèn, những đóa hoa váy áo theo dáng múa uyển chuyển của họ thực sự “nở rộ”, phối hợp với điệu múa biên đạo tỉ mỉ, diễn giải vô cùng nhuần nhuyễn sức sống phá đất mà lên, đón gió sinh trưởng , giành từng tràng pháo tay nhiệt liệt khán đài.
Thẩm Vân Chi ở hàng ghế khán giả, đang mỉm vỗ tay cho màn trình diễn đặc sắc sân khấu, thì một đàn ông trung niên khí chất nho nhã sự dẫn đường của nhân viên công tác tới, lịch sự chào hỏi cô.
“Xin chào, mạo phiền. là đạo diễn tuyển vai của Xưởng phim Đông Phương, họ Trần.”
Trong mắt ông mang theo sự tán thưởng, “Vừa chú ý đến cô, cảm thấy hình tượng và khí chất của cô vô cùng đặc biệt, cảm giác ống kính, cô hứng thú đến Xưởng phim chúng phát triển ? Chúng đang chuẩn một bộ phim mới, một vai diễn cảm thấy hợp với cô.”
Thẩm Vân Chi ngẩn , lập tức lịch sự nhận lấy danh , mỉm khéo léo từ chối: “Đạo diễn Trần, chào ông. Cảm ơn ông tán thưởng, nhưng diễn viên của Văn công đoàn, cũng diễn xuất, e rằng để ông thất vọng .”
Cô dừng một chút, nhẹ nhàng xoa xoa phần bụng nhô lên của , nụ dịu dàng, “Hơn nữa, hiện tại thể của , cũng tiện.”
Đạo diễn Trần lúc mới chú ý tới cô là một t.h.a.i phụ, trong mắt thoáng qua một tia hiểu và sự tiếc nuối lớn hơn, liên thanh : “Hiểu, hiểu ! Là đường đột. Chúc mừng cô! Vậy... thật là đáng tiếc, hy vọng cơ hội hợp tác .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-373-tham-van-chi-duoc-dao-dien-de-mat-co-thua-nghien-ghen-tuong.html.]
Ông hàn huyên hai câu, lúc mới tiếc nuối rời .
Đạo diễn Trần , Cố Thừa Nghiên liền dắt tay Mãn Tể tới.
Vừa từ xa thấy chuyện với vợ, lúc như lơ đãng hỏi: “Người ... giống như của Xưởng phim tới? Tìm em việc gì?”
Thẩm Vân Chi cất kỹ danh , giải thích: “Vâng, là đạo diễn tuyển vai của Xưởng phim, cảm thấy hình tượng em phù hợp, hỏi em đóng phim . em từ chối .”
Mãn Tể ở bên cạnh thấy, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, trong mắt lấp lánh ánh sáng, mang theo sự ngây thơ và tiếc nuối của trẻ con: “A? Mẹ đóng phim ạ? Vậy chẳng con thể thấy trong rạp chiếu phim, cái tấm vải trắng to đùng ? Giống như xem dì Hứa Thấm !”
Thẩm Vân Chi đang định trả lời, chú ý tới Cố Thừa Nghiên bên cạnh , bất động thanh sắc khẽ ho một tiếng.
Sau đó cúi đối diện với Mãn Tể, giọng điệu mang theo chút “tiếc nuối” dụ dỗ: “ , nếu Xưởng phim đóng phim, thì thường xuyên đến nơi xa xa, thể mấy tháng trời cũng về nhà , con sẽ thể ngày nào cũng bắt kể chuyện, cũng thể ngày nào cũng thấy nữa.”
Mãn Tể , khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn , chút tò mò với màn bạc trong nháy mắt nỗi sợ hãi gặp thế.
Cậu bé vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Vân Chi, lắc cái đầu nhỏ như cái trống bỏi: “Vậy thì thôi ạ! Con đóng phim! Con ngày nào cũng thấy !”
Thẩm Vân Chi thái độ đổi nhanh ch.óng của con trai chọc , dịu dàng : “Được, cũng nỡ xa Mãn Tể nhà chúng , .”
Cô , nhân lúc sự chú ý của Mãn Tể còn ở chỗ khác, nghiêng đầu, nhanh ch.óng ghé tai Cố Thừa Nghiên.
Dùng giọng chỉ hai thấy thì thầm, mang theo một tia giảo hoạt: “... Cũng nỡ xa .”
Vành tai Cố Thừa Nghiên cơ hồ thể nhận ửng lên một vệt đỏ, khóe miệng khống chế nhếch lên, bàn tay to nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Cả nhà ba vui vẻ hòa thuận về hướng nhà.
Phía bọn họ, Hổ Tể tia chớp sải những bước chân ung dung vững chãi theo.
Trải qua hơn ba tháng trưởng thành, nó sớm còn là kích thước như con mèo con lúc đầu nữa, hình tráng kiện, to gần bằng một con ch.ó cỡ trung bình trưởng thành, một bộ lông vàng đen xen kẽ bóng mượt, ánh hoàng hôn phiếm lên ánh sáng khỏe mạnh, khi tự mang theo một cỗ uy nghi của chúa sơn lâm.
Nó hiện giờ là “Vương” danh xứng với thực của cả khu đại viện, bất kể ngày thường là con ch.ó hung dữ con mèo linh hoạt cỡ nào, chỉ cần liếc thấy bóng dáng nó, lập tức im như ve sầu mùa đông, hoặc là rụt về ổ, hoặc là đường vòng, ngay cả thở mạnh cũng dám.
Tuy nhiên, Hổ Tể hiện giờ dáng vẻ mạnh mẽ oai vệ , Thẩm Vân Chi ngoài sự vui mừng, đáy lòng lặng lẽ dâng lên một tia lo lắng xua .
Hổ Tể lớn quá nhanh, khu gia thuộc dù cũng là rừng núi thực sự, theo việc nó ngày càng lớn lên, môi trường ở đây cuối cùng sẽ còn thích hợp với nó nữa.
E rằng bao lâu nữa, bọn họ sẽ buộc cân nhắc, tìm cho nó một nơi chốn rộng lớn hơn, thích hợp hơn...
Ý nghĩ khiến trong lòng cô phủ lên một tầng sầu ly biệt nhàn nhạt.
Hổ Tể suy nghĩ trong lòng chủ nhân, thỉnh thoảng sán đến bên chân Thẩm Vân Chi, chạy mặt cô, cô đuổi rắn rết côn trùng mắt.
Mộng Vân Thường
...