Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 368: Khoản Nhuận Bút Khổng Lồ, Lòng Tham Của Kẻ Tiểu Nhân Trỗi Dậy

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:30:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Vân Chi hề suy nghĩ của Cao Tú Mai, cô và Đồng Ái Cúc cầm đồ của , tán gẫu về nhà.

 

Về đến nhà, Thẩm Vân Chi mới cẩn thận bóc phong bì, bên trong là một tờ phiếu chuyển tiền và một lá thư.

 

Khi rõ con phiếu chuyển tiền, cô ngạc nhiên, tiền cao hơn dự tính của cô ít.

 

Cô mở thư , mặt dần lộ nụ bừng tỉnh và vui mừng.

 

Hóa , Nhà Xuất Bản Bách Hoa đàm phán thành công một dự án hợp tác với vài trường tiểu học, đưa tác phẩm «Tiểu Vệ Sĩ Đông Đông Và Mãn Tể Phiêu Lưu Ký» của cô danh sách sách thêm nhà trường đề cử, vì khoản nhuận b.út bao gồm cả khoản thu nhập bản quyền tăng thêm đó.

 

Bên , Đồng Ái Cúc cũng nóng lòng mở cái bưu kiện to đùng , bên trong quả nhiên nhét đầy các loại hải sản phơi khô, tỏa mùi tanh mặn nhàn nhạt của biển cả.

 

“Nhiều thế , nhà ăn hết,” Đồng Ái Cúc đống hải sản phong phú , mặt như hoa nở, tay chân nhanh nhẹn bắt đầu phân loại.

 

Lại lấy một phần, cầm sang nhà Thẩm Vân Chi bên cạnh.

 

“Vân Chi, chỗ em cầm lấy, hầm canh xào rau bỏ một ít, ngọt lắm! Em bây giờ đang cần dinh dưỡng.”

 

đặc biệt chọn ít tôm nõn khô, sò điệp khô và vẹm khô loại , dùng giấy dầu gói thành mấy gói, nhét cứng tay Thẩm Vân Chi.

 

Thẩm Vân Chi cũng khách sáo với Đồng Ái Cúc, nhận lấy.

 

Hai nhà là hàng xóm, thực tế cũng thiết như nửa nhà .

 

Bình thường nhà đồ gì cũng sẽ mang sang cho nhà một ít, ví dụ như mỗi Thẩm Vân Chi từ Kinh Thị về, cũng sẽ mang chút quà cho Đồng Ái Cúc.

 

Chia xong hải sản, Đồng Ái Cúc lúc mới cầm lấy lá thư gấp gọn gàng đáy bưu kiện.

 

kỹ, càng , nụ mặt càng giấu .

 

Đến cuối cùng càng là mắng thành tiếng: “Hây! Cái thằng ranh con ! Chị bảo tự nhiên đổi tính gửi đồ về nhà, hóa đối tượng ! Trong thư cô gái là nhân viên trực tổng đài của đoàn bọn nó, … Này, chỗ còn tấm ảnh nữa !”

 

cẩn thận rút từ trong phong bì một tấm ảnh nhỏ, như đang nâng niu báu vật gì, tự ngắm nghía nửa ngày, nếp nhăn nơi khóe mắt đều sâu thêm.

 

Lúc mới đưa đến mặt Thẩm Vân Chi, giọng điệu đầy vẻ khoe khoang và vui sướng: “Vân Chi, em mau xem ! Cô gái , trông xinh xắn thật, hòa nhã!”

 

Thẩm Vân Chi ghé gần kỹ, cô gái trong ảnh mặc một bộ quân phục chỉnh tề, tết hai b.í.m tóc đuôi sam đen nhánh, đôi mắt sáng lấp lánh, khóe miệng mang theo nụ thẹn thùng ngọt ngào, quả thực khiến yêu thích.

 

“Ái chà, Vệ Quốc đối tượng ạ? Cậu năm nay bao nhiêu ?” Thẩm Vân Chi nhịn hỏi.

 

Cô nhớ mang máng Đồng Ái Cúc cũng mới hơn ba mươi tuổi thôi mà, con trai yêu đương ?

 

Đồng Ái Cúc cẩn thận cất kỹ tấm ảnh, giọng điệu mang theo cảm khái: “Nó , qua năm là mười chín ! Chàng trai lớn , rèn luyện trong quân đội mấy năm, cũng coi như hiểu chuyện ít, đối tượng cũng .”

 

Thẩm Vân Chi ngạc nhiên: “Vệ Quốc mười chín ạ?” Cô lúc mới ý thức , thời đại kết hôn sinh con quả thực sớm.

 

“Chứ còn gì nữa!” Đồng Ái Cúc đến cái là hăng hái hẳn lên.

 

“Bọn chị hồi đó đều thế, kết hôn sớm. Chị tròn mười tám gả cho lão Lưu nhà chị , hồi đó ổng còn là một trung đội trưởng trẻ măng cơ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-368-khoan-nhuan-but-khong-lo-long-tham-cua-ke-tieu-nhan-troi-day.html.]

như nhớ chuyện gì, mang theo chút trêu chọc của từng trải, “Hồi mới cưới, lão Lưu còn … ừm, việc, đêm đầu tiên dính bầu thằng Vệ Quốc !”

 

Nói , giọng điệu bà xoay chuyển, mang theo vẻ ghét bỏ và xót của rõ rệt: “Đâu như bây giờ! Uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng chẳng thấy động tĩnh gì, đúng là phí phạm tiền của chị!”

 

Cứ nghĩ đến đống phiếu và tiền mặt bỏ mua t.h.u.ố.c bổ, bà thấy đau tim.

 

Ánh mắt bà rơi xuống bụng tuy còn bằng phẳng nhưng chút dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i của Thẩm Vân Chi, trong mắt tràn đầy hâm mộ: “Vân Chi, chị thật sự ghen tị với em, chị thật sự thêm một đứa con gái a… Con gái tri kỷ bao, là áo bông nhỏ của bố .”

 

Mộng Vân Thường

Thẩm Vân Chi thấu hiểu , ôn tồn khuyên giải: “Chị dâu, chuyện mà, em càng ngày ngày mong ngóng, trong lòng càng sốt ruột, ngược càng dễ như ý. Chị cứ thả lỏng tâm thái, nên gì thì , ngày nào đó thả lỏng , cầu ước thấy, con gái liền tới thì .”

 

“Phải, em .” Nói Đồng Ái Cúc nhẹ nhàng sờ sờ bụng Thẩm Vân Chi, , “Chị cũng xin tí vía.”

 

Lại chuyện thêm một lúc, Đồng Ái Cúc mới ôm chỗ hải sản còn , tâm mãn ý túc về nhà.

 

Chập tối Cố Thừa Nghiên về, cửa ngửi thấy mùi tanh mặn nhàn nhạt, bàn và bệ bếp bày một ít hải sản khô, chút bất ngờ hỏi: “Đâu nhiều hải sản thế ? Ai gửi tới ?”

 

Thẩm Vân Chi giải thích: “Là chị Đồng cho đấy. Con trai lớn Vệ Quốc nhà chị gửi từ đơn vị ngoài đảo về, bảo là đối tượng , chị Đồng đang vui lắm, cứ nằng nặc đòi chia cho chúng hơn một nửa.”

 

Cố Thừa Nghiên xắn tay áo, cầm lấy mấy con sò điệp và tôm nõn khô xem kỹ, chất lượng đều .

 

Anh thành thạo bắt đầu sơ chế, chuẩn tối nay ngâm nở một ít dùng để nấu canh cho ngọt, cảm thán: “Vệ Quốc đối tượng ? Anh nhớ hồi nó nhập ngũ mới mười sáu mười bảy tuổi, nhoáng cái, cũng mười tám mười chín nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật, còn nhớ dáng vẻ nó hồi bé thò lò mũi xanh chạy theo m.ô.n.g lão Lưu, ngờ thằng nhóc chớp mắt đến tuổi tìm đối tượng .”

 

“Chứ còn gì nữa,” ánh mắt Thẩm Vân Chi dịu dàng về phía phòng trong nơi Mãn Tể đang bàn chăm chú bài, nhóc cầm b.út chì, lông mày nhỏ nhíu , bộ dạng thần quán chú.

 

Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ diệu, khẽ với Cố Thừa Nghiên, “Anh Mãn Tể xem, bây giờ mới bé tí tẹo thế . nếu tính theo tuổi của Vệ Quốc, đếm như thế, chẳng mười mấy năm nữa, chúng cũng sắp bố chồng chồng ?”

 

Khái niệm thời gian bất ngờ ập tới , khiến cả hai đều ngẩn , ngay đó , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ diệu xa xôi gần gũi.

 

Buổi tối, Cố Thừa Nghiên dùng sò điệp và tôm nõn khô ngâm nở để nấu nước dùng, nấu một nồi mì hải sản thơm nức mũi, còn đặc biệt chần cho Thẩm Vân Chi một quả trứng gà.

 

Thẩm Vân Chi còn chia một bát, mang sang cho Hứa Thấm và Tống Thanh Nhiễm.

 

Cả nhà ba vây quanh bàn ăn, ngay cả Hổ Tể cũng chia một ít mực khô xé nhỏ, ăn đến mức đuôi vẫy tít mù, cái đầu nhỏ vùi bát ăn của , phát tiếng hừ hừ thỏa mãn.

 

Hổ Tể thông minh lanh lợi, bắt chuột là học từ mèo trong đại viện, vẫy đuôi là học từ ch.ó trong đại viện…

 

Thẩm Vân Chi bộ dạng của nó, thật sự chút sợ nuôi con hổ con thành ch.ó mèo mất .

 

...

 

Bên , Cao Tú Mai nén một bụng tức về đến nhà, cửa ngửi thấy mùi thịt nồng đậm.

 

Trên bàn bày một bát thịt kho tàu bóng loáng đỏ au, cô đang đói, uất ức trong lòng dường như tìm sự an ủi, xuống cầm đũa định gắp nhiều mấy miếng bát .

 

“Bốp!”

 

Đũa của cô còn chạm thịt, chồng là bà Trương dùng đũa gõ mạnh một cái văng , phát tiếng vang thanh thúy.

 

“C.h.ế.t đói đầu t.h.a.i mà tham ăn thế!” Bà Trương sầm mặt, lạnh lùng mắng mỏ, “Có mỗi tí thịt, cô một vơ hết ? Chúng cần ăn chắc?”

 

 

Loading...