Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 355: Cao Tú Mai Ghen Ăn Tức Ở, Cố Thừa Nghiên Đau Lòng Vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Tú Mai nhục giữa chốn đông , tức đến đỏ mặt tía tai, gân cổ lên cãi: “Cô… cô đừng ch.ó mắt thấp!”

 

Cô nhân viên bán hàng khẩy một tiếng, chống nạnh: “Chó mắt thấp? Nói là cô mua nổi hả? Thế thì cô móc tiền !”

 

Cao Tú Mai thò tay túi áo, mò mẫm nửa ngày, rốt cuộc vẫn chẳng móc đồng nào, sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh mét.

 

Nhân viên bán hàng thấy càng thêm đắc ý, giọng cũng cao lên vài phần: “Không tiền thì đừng ngó lung tung! Làm lỡ việc buôn bán của chúng !”

 

Nói , cô cố ý giũ giũ cái áo, treo chỗ cũ.

 

Cao Tú Mai tức đến run cả , nhưng chẳng thể , những ánh mắt như như của xung quanh, cô xám xịt rảo bước bỏ .

 

Đồng Ái Cúc bĩu môi, nhỏ với Thẩm Vân Chi: “Thấy ? Từ khi bố Trương phó sư đoàn trưởng đến bộ đội tùy quân, cái cô Cao Tú Mai ngoan hẳn , cũng kiết xác hơn nhiều.”

 

Giọng bà mang theo vài phần xem kịch vui: “Nghe , từ lúc kết hôn, Cao Tú Mai cho Trương phó sư đoàn trưởng về quê thăm , Trương phó sư đoàn trưởng bảo cô mỗi tháng gửi năm mươi đồng tiền trợ cấp về nhà, cô bao nhiêu năm nay, sất một xu cũng từng gửi! Bây giờ thì , bố chồng đến, trực tiếp quản lý tiền trợ cấp của con trai, xem cô còn nhảy nhót thế nào nữa! Đáng đời!”

 

Thẩm Vân Chi lẳng lặng , mặt biểu cảm gì.

 

Cô đối với Cao Tú Mai quả thực sinh nửa phần đồng cảm.

 

Hồi Cao Tú Mai ghen tị Cố Thừa Nghiên tuổi trẻ tài cao, ngoài sáng trong tối mát, chèn ép nhắm cô, cô đều ghi nhớ cả đấy.

 

Cô cũng chẳng thánh mẫu gì, thấy từng đối đầu với giờ sống như ý, chạy lên an ủi vài câu, diễn cái màn một cái ân oán tiêu tan?

 

Đó là rộng lượng, đó là thần kinh. Thẩm Vân Chi cô xưa nay yêu ghét phân minh.

 

Lúc , Tạ Kỳ Bạch cầm hai bộ quần áo tới, ôn hòa hỏi Thẩm Vân Chi: “Vân Chi, em xem hai bộ thế nào? Có thích ? Cái váy kiểu dáng đơn giản hào phóng, em mặc chắc chắn .”

 

Anh đặc biệt chỉ phần eo của một chiếc váy liền màu nhạt, “Chủ yếu là thấy quần áo em đang mặc phần eo đều khít, qua một thời gian nữa sẽ tiện. Chiếc váy bên hông thiết kế dây rút, bây giờ mặc , đợi bụng to lên, nới lỏng dây rút cũng thể tiếp tục mặc, thực dụng.”

 

Đồng Ái Cúc ghé xem, cũng liên tục gật đầu: “Cái áo thiết kế khéo thật, chất vải cũng dễ chịu, hợp với em đấy Vân Chi.”

 

Thẩm Vân Chi sờ sờ chất vải bông mềm mại của chiếc váy, cũng cảm thấy , đang định lấy tiền từ trong túi , Tạ Kỳ Bạch nhanh hơn một bước đến quầy thu ngân, đầu với cô: “Anh trai mua quần áo cho em gái, còn cần em tự trả tiền ? Ra thể thống gì.”

 

Cảnh tượng , khéo Cao Tú Mai đến cửa Hợp Tác Xã Cung Tiêu, trong lòng cam tâm đầu bắt gặp bộ.

 

Bóng dáng cao ráo của Tạ Kỳ Bạch, ánh mắt cưng chiều chút che giấu khi Thẩm Vân Chi, xấp tiền và phiếu đưa , còn cả nụ hạnh phúc tự nhiên đón nhận mặt Thẩm Vân Chi… giống như từng cây đinh nung đỏ, hung hăng đ.â.m mắt Cao Tú Mai, đau đến mức tim cô co rút.

 

Dựa cái gì?!

 

Dựa cái gì cô Cao Tú Mai bây giờ vì mấy đồng bạc mà chịu sự sỉ nhục của nhân viên bán hàng, sống chật vật, xám xịt? Còn Thẩm Vân Chi thể nhiều nâng niu trong lòng bàn tay như , chồng thương yêu, trai che chở, ngay cả mua bộ quần áo mới cũng tranh trả tiền?

 

Một cỗ cam lòng và oán hận nồng đậm gần như x.é to.ạc l.ồ.ng n.g.ự.c cô .

 

Nếu tại Thẩm Vân Chi, cô đến mức sống như bây giờ ?!

 

Lần theo Trương Nam Bắc về quê xong, Trương Nam Bắc chê bệnh viện ở quê , nên đưa hai cái già đến bộ đội.

 

Từ khi bố Trương Nam Bắc đến bộ đội, ngày tháng của cô càng lúc càng tệ.

 

Hai cái già cho cô sắc mặt , mở miệng ngậm miệng là chê cô hiểu chuyện, hiếu thuận, cắt xén tiền của nhà họ Trương.

 

Trương Nam Bắc cái đồ vô lương tâm , cũng bố lôi kéo qua, chuyện gì cũng bố , còn giống để mặc cô nắm thóp nữa.

 

Ngay cả đứa con trai cô mang nặng đẻ đau mười tháng, giờ cũng với cô , ngược thiết với ông bà nội chung đụng mấy ngày, khiến cô mà trong lòng như d.a.o cứa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-355-cao-tu-mai-ghen-an-tuc-o-co-thua-nghien-dau-long-vo.html.]

Trước chịu ấm ức, còn thể nghĩ đến chuyện về nhà đẻ ở Kinh Thị trốn thanh tịnh, để bố trai chống lưng cho cô .

 

giờ thì ? Chỉ vì cô lúc trời cao đất dày đắc tội Thẩm Vân Chi, ông bố bộ trưởng Tạ Trưng của Thẩm Vân Chi chỉ hiệu, công việc của trai cô liền xảy vấn đề, trong nhà cũng liên lụy.

 

Bây giờ bố đừng là chống lưng cho cô , oán trách cô liên lụy đến gia đình lắm , trong điện thoại đối với cô cũng là hờ hững lạnh nhạt.

 

Cao Tú Mai cô rơi cái kết cục nhà đẻ về , nhà chồng ở yên, chồng quan tâm, con trai thiết!

 

Tất cả những thứ , đều là do Thẩm Vân Chi ban tặng!

 

Cao Tú Mai gắt gao siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, khuôn mặt tươi rạng rỡ của Thẩm Vân Chi, hận ý đáy lòng như dây leo độc điên cuồng sinh trưởng, quấn c.h.ặ.t lấy cô đến mức gần như thở nổi.

 

...

 

Về đến nhà, Cố Thừa Nghiên liếc mắt liền thấy Thẩm Vân Chi đang thỏa mãn ăn những quả mận xanh biếc, thứ quả chua chát khiến mày mắt cô đều giãn .

 

Cố Thừa Nghiên nhớ tới khác từng với về “trai chua gái cay”, vợ ăn mận ngon lành, lập tức trong lòng cảm thấy .

 

Anh sán gần, từ phía ôm lấy Thẩm Vân Chi, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai cô, trong giọng mang theo sự thất vọng rõ rệt: “Thích ăn chua thế … Người đều ‘trai chua gái cay’, xem cô con gái rượu của là vô vọng .”

 

Thẩm Vân Chi , tức trở tay véo chuẩn xác chỗ thịt mềm bên hông , nhẹ nhàng vặn một cái: “Sao nào? Là con trai thì thích ?”

 

“Thích! Sao thích!” Cố Thừa Nghiên vội vàng bày tỏ thái độ, “Chỉ cần là con của chúng , đều thương đến tận xương tủy. Chỉ là… trong lòng cứ nghĩ mãi, thể một cô con gái giống em, mềm mại đáng yêu, bao.”

 

Anh ngừng một chút, giọng điệu trở nên vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng: “ mà, Vân Chi, bất kể đứa là trai gái, đây đều sẽ là đứa c.o.n c.uối cùng của chúng . Sau , chúng sinh nữa.”

 

Anh nhớ tới sự vất vả khi cô m.a.n.g t.h.a.i Mãn Tể và sự áy náy vì thể ở bên cạnh, cùng với sự giày vò của ốm nghén , nỡ để cô chịu khổ thứ ba nữa.

 

Nói xong, dậy múc một chậu nước ấm về, tự nhiên xổm xuống, xắn tay áo, thử nhiệt độ nước, đó cẩn thận từng li từng tí nâng chân Thẩm Vân Chi lên, giúp cô cởi giày tất, nhẹ nhàng đặt đôi chân trắng nõn trong nước ấm, thủ pháp thành thạo xoa bóp.

 

“Bà nội đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ chân dễ phù nề, bình thường xoa bóp nhiều một chút thể giảm bớt.”

 

Thẩm Vân Chi tận hưởng dòng nước ấm áp và sự xoa bóp đúng chỗ của Cố Thừa Nghiên, cảm giác tê mỏi lòng bàn chân dần tan biến, trong lòng càng lấp đầy bởi sự ấm áp.

 

Đợi đến khi Cố Thừa Nghiên dùng khăn mềm lau khô đôi chân cho cô, bưng chậu nước chuẩn dậy, Thẩm Vân Chi khẽ gọi: “Thừa Nghiên, đây một chút.”

 

Cố Thừa Nghiên nghi ngờ gì, đặt chậu xuống, cúi ghé sát: “Sao thế? Là chỗ nào thoả…”

 

Lời còn dứt, Thẩm Vân Chi liền vươn hai tay, nhẹ nhàng nâng lấy má , ngẩng đầu in lên môi một nụ hôn dịu dàng mang theo chút hương thơm thanh mát của quả mận.

Mộng Vân Thường

 

“Thưởng cho đấy.” Cô buông tay, trong mắt dập dờn ý .

 

Cố Thừa Nghiên ngẩn một chút, ngay đó khóe miệng khống chế mà nhếch lên.

 

Chút thất vọng nho nhỏ vì “con trai” ban nãy, trong nháy mắt nụ hôn xua tan còn dấu vết.

 

lúc , Mãn Tể dụi mắt từ phòng trong , vặn bắt gặp cảnh bố hôn .

 

Cậu nhóc lập tức khoa trương kêu “Ái chà” một tiếng, vươn tay che c.h.ặ.t mắt , hô lên: “Xấu hổ! Bố hổ quá!”

 

Cậu bé ngừng một chút, dường như cảm thấy đủ, cố gắng chia một bàn tay nhỏ, che lên mắt Hổ Tể đang ở chân , nghiêm túc giáo d.ụ.c: “Hổ Tể, em cũng đừng ! Trẻ con !”

 

Chọc cho Thẩm Vân Chi và Cố Thừa Nghiên nhịn , đầy hạnh phúc.

 

...

 

 

Loading...