Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 349: Lẩu Nóng Mừng Tái Hợp, Biến Cố Bất Ngờ Ấp Đến
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đó Lục Nguyệt Nhu chỉ thỉnh thoảng lấy danh nghĩa bạn cùng trường đến tìm thảo luận một kỹ thuật hội họa, giữa bọn họ trong sạch.
Sở dĩ ở bên Lục Nguyệt Nhu, là lâu đó…
Anh đến tuổi thành gia lập thất, nhưng vì trong lòng còn Tống Thanh Nhiễm mà tâm trạng tìm đối tượng, đó thấy Lục Nguyệt Nhu giúp đỡ bé gái, cảm thấy cô cũng lương thiện giống như Tống Thanh Nhiễm.
Lúc đó Lục Nguyệt Nhu rõ ràng cũng chuyện giữa và Tống Thanh Nhiễm, cô còn khai đạo Tạ Kỳ Bạch, đó vì những nguyên nhân mới mở lòng ở bên Lục Nguyệt Nhu.
Bây giờ , Lục Nguyệt Nhu sớm Tống Thanh Nhiễm bình phản còn từng đến tìm , cố ý tự nhận là bạn gái của để lừa gạt Tống Thanh Nhiễm!
Trong lòng Tạ Kỳ Bạch giận kìm , nhưng nghĩ đến việc Lục Nguyệt Nhu động tay động chân giấy giám định quan hệ huyết thống, cho đến những hành vi ác liệt hơn, việc cô loại chuyện ngang nhiên đoạt tình, lừa gạt giấu giếm , dường như cũng chẳng gì lạ.
Tạ Kỳ Bạch cố nén lửa giận, giải thích rõ ràng đoạn quá khứ Lục Nguyệt Nhu cố ý bóp méo cho Tống Thanh Nhiễm .
Tống Thanh Nhiễm giải thích, sương mù trong mắt dần dần tan , hóa … hóa bọn họ đều Lục Nguyệt Nhu tính kế!
Tất cả hiểu lầm giờ khắc băng tan tuyết chảy.
Hóa , bọn họ đều đang dùng cách thức của riêng , vụng về, thầm lặng quan tâm đối phương, đều tưởng rằng sự hy sinh của là sự bảo vệ nhất cho .
Chỉ là sai lệch ngẫu nhiên, sự bảo vệ hai chiều , tạo thành sự chia ly và hiểu lầm kéo dài suốt tám năm.
Tống Thanh Nhiễm khẽ mở miệng, giải thích: “Thực … hôm nay em đến đây, để xem mắt…”
Lời của cô hết, nhưng Tạ Kỳ Bạch hiểu rõ.
Hóa , bọn họ ai từng thực sự buông bỏ đối phương.
Hóa , trong tám năm đằng đẵng , bọn họ đều ở quỹ đạo của riêng , cô độc chờ đợi , một màn lừa gạt lên kế hoạch tỉ mỉ ngăn cách.
Không cần thêm gì nữa.
Tạ Kỳ Bạch vươn tay, cẩn thận từng li từng tí, nhưng vô cùng kiên định ôm Tống Thanh Nhiễm lòng.
Tống Thanh Nhiễm khẽ run lên, lập tức thả lỏng, vùi sâu mặt chiếc áo sơ mi mang theo mùi bồ kết thanh mát của , cánh tay cũng từ từ vòng qua eo .
Cái ôm cách biệt tám năm , cuối cùng cũng vượt qua rãnh sâu của thời gian, gắn kết hai trái tim yêu với nữa.
Tuy nhiên cũng chỉ là một cái ôm mà thôi.
Tạ Kỳ Bạch hiểu rõ, tình cảm mất tìm càng cần sự che chở tỉ mỉ.
Anh từ từ buông lỏng cánh tay, hai tay vẫn nhẹ nhàng đặt lên vai Tống Thanh Nhiễm, ánh mắt trầm tĩnh và khẩn thiết chăm chú cô .
“Thanh Nhiễm,” mở miệng, giọng vì cảm xúc d.a.o động ban nãy mà khàn khàn, “Có chuyện , bắt buộc thẳng thắn với em. Anh và Lục Nguyệt Nhu… chính thức ly hôn, mới đến nửa năm.”
Anh thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt cô , nhưng tinh thần trách nhiệm khiến bắt buộc rõ từ .
“Anh , tình huống hiện tại của … lẽ sẽ dẫn đến một lời tiếng .” Giọng điệu trịnh trọng, hề chút né tránh,
“Cho nên, Thanh Nhiễm, cầu xin em lập tức đáp cái gì, càng sẽ vội vàng công khai quan hệ của chúng . Anh hy vọng… em thể cho một thời gian, cũng cho chính em một thời gian.”
“Em thể từ từ xem xét , xem xem Tạ Kỳ Bạch của tám năm , liệu còn là trong ký ức của em, xứng đáng để em gửi gắm . Chúng … bắt đầu , từng bước từng bước một, ? Anh để em chịu bất kỳ một chút nghị luận và uất ức nào.”
Tống Thanh Nhiễm ngẩng đầu , niềm vui sướng khi gặp cho mụ mị đầu óc, ngược lý trí suy xét cho cô như , sự đảm đương chín chắn vững vàng , khiến cô rung động hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
Trong mắt cô ngấn lệ, khóe miệng nở một nụ dịu dàng, khẽ gật đầu: “Được. Chúng … bắt đầu , từng bước từng bước một.”
Khi hai mở nút thắt trong lòng, sóng vai từ góc ngoặt yên tĩnh, Thẩm Vân Chi và Hứa Thấm sớm thức thời rời .
Tạ Kỳ Bạch bên cạnh, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn to lớn khi mất tìm .
Anh dừng bước, ôn tồn đề nghị: “Thanh Nhiễm, đến cửa tiệm cơm , chúng … cùng ăn bữa cơm nhé? Coi như là… chúc mừng gặp .”
Mộng Vân Thường
Tống Thanh Nhiễm ngước mắt , khẽ “Vâng” một tiếng.
Hai bước tiệm cơm quốc doanh, tìm một vị trí yên tĩnh gần cửa sổ xuống.
Tạ Kỳ Bạch đưa thực đơn cho cô , Tống Thanh Nhiễm nhận lấy, cúi đầu xem kỹ.
Mặc dù tám năm gặp, nhưng Tống Thanh Nhiễm vẫn nhớ Tạ Kỳ Bạch thích ăn gì, mấy món cô gọi, mà ngoại lệ, đều là những món Tạ Kỳ Bạch thích ăn nhất đây.
Sau khi món ăn lên đủ, cô càng theo bản năng cầm đũa lên, tự nhiên gắp một đũa món thích, nhẹ nhàng đặt bát .
Làm xong động tác , chính cô mới ngẩn , chút ngượng ngùng rũ mắt xuống.
Tạ Kỳ Bạch thức ăn trong bát, sườn mặt ửng đỏ của cô , gì cả, chỉ là ý nơi đáy mắt giống như mặt hồ ném đá , từng vòng từng vòng lan tỏa .
Bữa cơm đơn giản , vì đối diện, trở thành bữa ăn ngon miệng nhất trong tám năm qua.
Tuy nhiên, cảnh tượng ấm áp hài hòa , bộ rơi trong một đôi mắt âm u ngoài cửa sổ.
Trần Khánh Dương phong trần mệt mỏi chạy tới Nam Tỉnh, sắp xếp xong xuôi liền lập tức đến gần đoàn văn công, vốn định “tình cờ gặp” Tống Thanh Nhiễm, cho cô một “bất ngờ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-349-lau-nong-mung-tai-hop-bien-co-bat-ngo-ap-den.html.]
Lại ngờ, bất ngờ , kinh hãi ngược đụng ngay mắt!
Anh ở góc đường cách đó xa, xuyên qua cửa kính sáng sủa, thấy rõ mồn một đôi nam nữ đang trò chuyện vui vẻ, mày mắt chứa trong tiệm cơm .
Anh từng xem ảnh của Tống Thanh Nhiễm, cô gái trong ảnh khí chất thanh lạnh, ánh mắt sạch sẽ, một cái là phụ nữ an phận thủ thường, từng trải qua đàn ông nào.
Đây chính là điểm hài lòng nhất, cảm thấy phụ nữ như , khác biệt với vợ “lẳng lơ” của , tuyệt đối sẽ chuyện với .
cảnh tượng mắt , giống như một cái tát vang dội, hung hăng quất mặt !
Người phụ nữ qua vô cùng thanh thuần , mà cũng là loại hàng liêm sỉ!
Lén lút lưng đối tượng xem mắt “chính thức” là , lén lút hẹn hò với gã đàn ông hoang dã khác trong tiệm cơm, còn , gắp thức ăn cho ?! Cái dáng vẻ liếc mắt đưa tình , bao nhiêu dơ bẩn!
Trần Khánh Dương chỉ cảm thấy khí huyết cuộn trào, gân xanh trán nổi lên, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t hung hăng đ.ấ.m mạnh tường gạch bên cạnh, phát một tiếng trầm đục.
Lúc Tạ Kỳ Bạch trở về bước chân nhẹ nhàng, giữa hai lông mày là sự thư thái giấu . Thẩm Vân Chi đang ở trong sân, thấy dáng vẻ của liền : “Anh, bộ dạng của , hiểu lầm đều giải khai ?”
Tạ Kỳ Bạch em gái trêu chọc chút ngượng ngùng, gật đầu: “Giải khai . Lúc đầu Thanh Nhiễm là sợ liên lụy , mới lá thư tuyệt giao đó. Sau khi nhà cô bình phản, cô lập tức về Kinh Thị tìm , kết quả Lục Nguyệt Nhu…”
Anh kể chuyện Lục Nguyệt Nhu mạo nhận là đối tượng của , đuổi Tống Thanh Nhiễm như thế nào.
Thẩm Vân Chi xong, tức giận mắng một câu: “Cái cô Lục Nguyệt Nhu , đúng là cây gậy khuấy phân! Nếu tại cô , và đồng chí Tống sớm ở bên , cũng sẽ xảy nhiều chuyện như .”
Cô dừng một chút, thở dài, “ cũng , cũng ‘cảm ơn’ cô lòng tham đáy, giả giấy giám định quan hệ huyết thống, nếu cũng sẽ ly hôn, thì thật sự bỏ lỡ đồng chí Tống .”
Cô dậy, : “Bất kể thế nào, hiểu lầm giải trừ chính là chuyện tày trời! Phải ăn mừng một chút! Đi, mua thức ăn, tối nay mời đồng chí Tống đến nhà ăn cơm?”
Tạ Kỳ Bạch lắc đầu, lo lắng của . Thẩm Vân Chi xong, tỏ vẻ thấu hiểu: “Anh, suy nghĩ thật chu đáo. Được, thì mời đồng chí Tống, nhưng nhà nên ăn mừng thì vẫn ăn mừng! Anh mời khách!”
Tạ Kỳ Bạch cưng chiều : “Đương nhiên , ăn gì? Chúng đến tiệm cơm quốc doanh mua vài món mang về.”
“Không cần,” mắt Thẩm Vân Chi sáng lên, “Chúng ăn lẩu ở nhà ! Em lâu lắm ăn !”
Hai em liền cùng mua thức ăn, chuẩn ít nấm tươi, thịt bò thái lát các loại nguyên liệu nhúng lẩu.
Đợi đến khi Cố Thừa Nghiên dẫn Mãn Tể về, Tạ Kỳ Bạch đang thái thịt bò trong bếp .
Cố Thừa Nghiên thấy Thẩm Vân Chi định tự rửa rau, vội vàng nhận lấy: “Để , em nghỉ .”
Nói xong thoáng qua những nguyên liệu chuẩn , chủng loại nhiều giống như xào rau, hỏi: “Hôm nay định ăn lẩu ?”
Thẩm Vân Chi thấy công dài hạn trong nhà về, cũng vui vẻ nhàn rỗi, lên chiếc ghế Mãn Tể bê tới, giống như giám công Cố Thừa Nghiên rửa rau, thuận tiện còn ăn nho rửa sạch.
Gật đầu đáp: “Vâng, ăn lẩu ăn mừng một chút.”
Cố Thừa Nghiên xong, nhướng mày liền hỏi, “Ăn mừng? Chuyện gì mà vui thế?”
Thẩm Vân Chi thấp giọng : “Ăn mừng em và đồng chí Tống giải trừ hiểu lầm.”
Chuyện giữa Tạ Kỳ Bạch và Tống Thanh Nhiễm, mấy hôm Cố Thừa Nghiên cũng Thẩm Vân Chi qua.
Cố Thừa Nghiên hiểu rõ, cũng theo.
Mãn Tể thể ăn lẩu cũng vô cùng vui vẻ, đây khi bọn họ ở Kinh Thị cũng từng ăn lẩu một , thể ăn nhiều món bé thích, bé cảm thấy ngon lắm luôn!
Nguyên liệu chuẩn thỏa đáng, còn mời cả nhà Đồng Ái Cúc bên cạnh.
Vui nhất chính là Vệ Đông , trong lòng bé cái gì nhà cô Thẩm cũng ngon, hì hì cái bụng của bé phúc !
Mọi vây quanh một bàn, chiếc bàn bát tiên cũ đóng vai trò bàn ăn ở giữa, đặt một cái nồi lẩu than bằng đồng thau nặng trịch.
Giữa nồi dựng một cái ống khói cao cao, bên trong đang đốt than củi đỏ rực, thỉnh thoảng phát tiếng nổ lách tách khe khẽ.
Dưới nồi lót một cái chậu gốm dày nặng, để phòng ngừa than lửa nung hỏng mặt bàn.
Nước dùng sôi sùng sục ninh từ xương ống hầm nửa ngày, thêm vài lát gừng, vài đoạn đầu hành trắng, lẽ còn một nắm nấm hương phơi khô để tăng vị tươi ngon. Trong nồi “ùng ục ùng ục” sủi bọt, nước màu trắng hòa lẫn với mùi thơm lượn lờ bay lên.
Hôm nay Thẩm Vân Chi và Tạ Kỳ Bạch ở hợp tác xã cung tiêu ngoài mua thịt bò còn mua thịt viên heo, còn chút dày heo dày bò các loại, thể là vô cùng phong phú…
Còn về rau thì đều là Thẩm Vân Chi dùng nước linh tuyền tưới tắm , ăn giòn ngọt.
Mãn Tể trân trân những lát thịt cuộn trào trong nồi, thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực. Vệ Đông càng là xoa tay hằm hè, hận thể lập tức vớt lên một đũa lớn.
Thẩm Vân Chi còn đặc biệt để thịt cho Hổ Tể, tên nhóc ở một bên cũng ăn vui vẻ.
Cố Thừa Nghiên tỉ mỉ gắp mấy món Thẩm Vân Chi thích ăn đặt tầm tay cô, pha nước chấm giúp cô.
thời khắc vui vẻ hòa thuận , Hứa Thấm hỏa tốc hỏa hoạn chạy , mặt là sự hoảng loạn chân thực:
“Không xong ! Không xong ! Chị Vân Chi, đồng chí Tạ! Có một đàn ông đến tìm Thanh Nhiễm, khăng khăng Thanh Nhiễm là vị hôn thê của , nhất quyết lôi kéo lĩnh chứng nhận kết hôn!”