Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 346: Chàng Trai Sơ Mi Trắng, Chạy Đua Với Tình Yêu

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô chỉ chiếc áo sơ mi trắng đó, : “Bộ . Bộ sạch sẽ, trông… giống như dáng vẻ lúc các còn học .”

 

Mắt Tạ Kỳ Bạch sáng lên, cảm thấy em gái lý.

 

Anh nhận lấy áo sơ mi: “Được, em.”

 

Đợi khi Thẩm Vân Chi lui khỏi phòng, Tạ Kỳ Bạch nhanh ch.óng chiếc áo sơ mi trắng , xắn tay áo cẩn thận đến chỗ cẳng tay, soi gương chỉnh lý cổ áo và tóc tai.

 

Khi nữa bước khỏi phòng, Thẩm Vân Chi chỉ cảm thấy mắt sáng ngời.

 

Anh trai mắt dường như trong nháy mắt biến thành một khác, trút bỏ sự trầm chững chạc với tư cách là cán bộ lãnh đạo ngày thường, cả trở nên thanh tú đĩnh đạc, giữa hai lông mày thêm vài phần sức sống của thanh niên, qua ít nhất trẻ vài tuổi.

 

Thực tuổi của Tạ Kỳ Bạch vốn cũng lớn, thậm chí còn nhỏ hơn Cố Thừa Nghiên hai tuổi.

 

Chỉ là ở địa vị cao, phong cách ăn mặc bình thường thiên về phong cách cán bộ chín chắn trưởng thành, quanh năm mặc đồ Tôn Trung Sơn khiến trông vẻ già dặn chững chạc hơn tuổi thật.

 

Giờ đây sang áo sơ mi trắng đơn giản, luồng khí chất thư sinh nho nhã chức vụ che lấp liền tự nhiên toát , hương vị khác biệt.

 

Thẩm Vân Chi nhịn buột miệng thốt lên: “Anh, thế trông giống ‘nam đại’ quá.”

 

Tạ Kỳ Bạch hiểu từ mới mẻ , nghi hoặc “Hả?” một tiếng.

 

Thẩm Vân Chi vội vàng xua tay: “Không gì! Ý là trông trẻ hơn nhiều, đặc biệt tinh thần. Đồng chí Tống thấy , chắc chắn sẽ nhớ tới dáng vẻ lúc các học đây.”

 

với giọng điệu nhẹ nhàng, “Chúng mau đến đoàn văn công tìm đồng chí Tống thôi.”

 

Tạ Kỳ Bạch gật đầu, hai em liền cùng khỏi cửa, về phía đoàn văn công.

 

Buổi sáng đầu hạ, ánh nắng ấm áp, gió nhẹ lướt qua mặt, lá cây ngô đồng bên đường xào xạc reo vui.

 

Tuy nhiên, đợi bọn họ đến đoàn văn công, tìm một vòng ở phòng tập và văn phòng, đều thấy bóng dáng Tống Thanh Nhiễm.

 

Thẩm Vân Chi đúng lúc gặp Trịnh Ngọc Linh quen , liền tiến lên hỏi thăm: “Chị Ngọc Linh, hôm nay thấy biên kịch Tống ạ?”

 

Mộng Vân Thường

Trịnh Ngọc Linh đang sắp xếp đạo cụ, ngẩng đầu lên, trả lời tự nhiên: “Em biên kịch Tống ? Hôm nay cô xin nghỉ , hình như… là trong nhà sắp xếp xem mắt, sáng sớm ngoài .”

 

Đi xem mắt ?

 

Thẩm Vân Chi thấy lời , nhịn ngẩn .

 

Hôm qua cô rõ ràng chính tai thấy Tống Thanh Nhiễm trong điện thoại thái độ kiên quyết từ chối xem mắt, mới qua một đêm, đổi chủ ý đích ?

 

Chẳng lẽ là cuối cùng lay chuyển sự thúc giục và áp lực liên tục của cha ?

 

Cô theo bản năng đầu Tạ Kỳ Bạch bên cạnh.

 

Chỉ thấy thần sắc Tạ Kỳ Bạch trong nháy mắt trầm xuống, chút mong đợi và ánh sáng cẩn thận từng li từng tí trong mắt khi xuất phát, giờ phút quét sạch sành sanh, chỉ còn một mảnh u ám nặng nề.

 

Khóe miệng khẽ giật giật, lộ một nụ khổ mang theo ý vị tự giễu nồng đậm, giống như đang : Xem , quả nhiên là mày nghĩ nhiều , cô bắt đầu cuộc sống mới của cô , sự do dự và chần chừ của mày, vẻ nực bao.

 

Trịnh Ngọc Linh chú ý tới sự đổi thần sắc của Tạ Kỳ Bạch, tiếp tục hỏi Thẩm Vân Chi: “Vân Chi, em tìm biên kịch Tống việc gì ? Hay là đợi cô về, chị chuyển lời giúp em?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-346-chang-trai-so-mi-trang-chay-dua-voi-tinh-yeu.html.]

Thẩm Vân Chi nhanh ch.óng thu tâm thần, miễn cưỡng , tìm một cái cớ: “Không gì ạ, chị Ngọc Linh, em chỉ là tìm cô chuyện về một ý tưởng truyện, chuyện quan trọng gì. Cô ở đây thì thôi ạ.”

 

Cô dừng một chút, : “Vậy chị Ngọc Linh, chị cứ việc , em về đây.”

 

Hai em khỏi đoàn văn công.

 

Thẩm Vân Chi dáng vẻ mất hồn mất vía của trai, trong lòng nỡ, đang định mở miệng khuyên đừng dễ dàng từ bỏ.

 

hôm qua thái độ của Tống Thanh Nhiễm kiên quyết như , hôm nay xem mắt thể chỉ là ép ứng phó nhà…

 

Tuy nhiên, lời của cô còn khỏi miệng, Tạ Kỳ Bạch đột ngột dừng bước.

 

Anh hít sâu một , giống như hạ quyết tâm nào đó.

 

Anh đầu với Thẩm Vân Chi: “Vân Chi, em về . Anh… thể cứ thế mà bỏ qua . Anh tìm Thanh Nhiễm, hết lời trong lòng với cô .”

 

Bất luận kết quả thế nào, ít nhất thể tiếc nuối nữa…

 

Nói xong, thậm chí đợi Thẩm Vân Chi đáp , lập tức xoay , sải bước chạy về phía tiệm cơm quốc doanh, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng gần như biến thành chạy như bay.

 

Gió đầu hạ lướt qua ngọn tóc bay bay vì chạy của , vạt áo sơ mi trắng tinh múa lượn phần phật lưng.

 

Bóng lưng liều lĩnh đó, dường như giãy thoát khỏi tất cả trói buộc của tuổi tác, phận và quá khứ, biến trở về thiếu niên ngây ngô thể bất chấp tất cả vì yêu năm nào.

 

Trái tim chân thành năm tháng phủ bụi , giờ khắc đập rộn ràng nóng hổi.

 

Thẩm Vân Chi bóng dáng chạy của trai, đầu tiên là ngẩn , lập tức thở phào một dài, mặt lộ nụ an ủi.

 

do dự nữa, cũng lập tức nhấc chân đuổi theo.

 

Tạ Kỳ Bạch chạy một mạch, xông đến cửa tiệm cơm quốc doanh, liếc mắt một cái liền thấy Tống Thanh Nhiễm đang ở vị trí gần cửa sổ.

 

Tống Thanh Nhiễm một ở đó, mặt đặt một cốc nước, dường như đang đợi nào đó.

 

Tạ Kỳ Bạch rảo bước đến mặt Tống Thanh Nhiễm.

 

Tống Thanh Nhiễm thấy động tĩnh ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc thấy Tạ Kỳ Bạch, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc và tình cảm phức tạp kịp che giấu.

 

Hơi thở Tạ Kỳ Bạch gấp, ánh mắt rực lửa chăm chú , giọng điệu cấp thiết mang theo sự kiên quyết cho phép từ chối: “Thanh Nhiễm, em cho một chút thời gian, lời với em!”

 

Lời còn dứt, vươn tay, một phen nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tống Thanh Nhiễm, kéo cô , lời nào liền dẫn cô rời khỏi chỗ , về phía bên ngoài tiệm cơm.

 

Khi Thẩm Vân Chi đuổi tới nơi, đúng lúc thấy cảnh trai nắm tay Tống Thanh Nhiễm khỏi cửa lớn tiệm cơm.

 

Thấy trai cuối cùng cũng hành động, coi như thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cổ vũ cho trai.

 

lúc , trong góc một bóng , chính là Hứa Thấm.

 

Hứa Thấm nháy mắt tinh nghịch với Thẩm Vân Chi, mặt mang theo nụ đắc ý vì mưu kế thành công: “Chị Vân Chi, chị cứ yên tâm ! Lần , Thanh Nhiễm và đồng chí Tạ chắc chắn thành !”

 

Thẩm Vân Chi kinh ngạc : “Em đây là…?”

 

 

Loading...