Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 343: Sự Thật Năm Xưa, Cố Phó Sư Trưởng Nghén Thay Vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

quan tâm hạ thấp giọng hỏi: “Thanh Nhiễm, trai của chị Vân Chi… là thế nào ? Tớ thấy hai …”

 

Tống Thanh Nhiễm ngoài cửa sổ, ánh mắt chút xa xăm, im lặng một lát mới khẽ hỏi ngược : “Hứa Thấm, còn nhớ… mà tớ từng nhắc với , tớ giấu trong lòng nhiều năm nay ?”

 

Hứa Thấm ngẩn , lập tức phản ứng , kinh ngạc che miệng, đè thấp giọng: “Chẳng lẽ… trai của chị Vân Chi, chính là Tạ Kỳ Bạch mà ?”

 

Tống Thanh Nhiễm gật đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cong chua xót.

 

Hứa Thấm càng thêm khó hiểu: “Vậy… lúc khi nhà bình phản, tìm ?”

 

Tình bạn giữa Hứa Thấm và Tống Thanh Nhiễm bắt đầu từ vài năm .

 

Khi đó Hứa Thấm theo đoàn văn công đến một nơi đóng quân hẻo lánh biểu diễn, chơi đàn violin theo dự định bất ngờ thương, buổi biểu diễn mắt thấy sắp xảy sự cố.

 

Chính lúc đó, Tống Thanh Nhiễm đang hạ phóng ở nông trường , thể giúp chơi đàn violin, cuối cùng giúp bọn họ thành buổi biểu diễn một cách hảo.

 

Sau của Tống Thanh Nhiễm bệnh nặng ở nông trường, cũng là Hứa Thấm nghĩ cách cầu cứu, nhờ các chiến sĩ trong quân đội lái xe quân dụng mới kịp thời đưa đến bệnh viện cứu chữa.

 

Tình nghĩa “đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi” khiến hai trở thành tri kỷ chuyện gì , cho dù khi Hứa Thấm rời , bọn họ vẫn luôn giữ liên lạc thư từ.

 

Lần Tống Thanh Nhiễm đồng ý sáng tác kịch bản cho đoàn văn công, phần lớn cũng là vì lời mời của Hứa Thấm.

 

“Sao tìm chứ?” Tống Thanh Nhiễm khổ một tiếng, trong giọng mang theo sự buồn bã vô tận, “Sau khi nhà bình phản, việc đầu tiên tớ chính là về tìm . Chỉ tiếc là…”

 

khựng , nhớ tới chuyện lúc , nhịn c.ắ.n môi: “Tớ vốn định tìm để chuyện, nhưng khi tràn đầy mong đợi tìm đến nơi, thấy bên cạnh một nữ đồng chí khác…”

 

hít sâu một , tiếp tục : “Sau đó, nữ đồng chí còn riêng tư đến tìm tớ.”

 

Giọng Tống Thanh Nhiễm bình tĩnh, nhưng lộ một tia run rẩy khó nhận , “Cô bọn họ ở bên , bảo tớ tự trọng, đừng phiền cuộc sống của Tạ Kỳ Bạch nữa. Tớ … đây là ý của .”

 

Nói đến đây, Tống Thanh Nhiễm thở dài, mang theo sự nhẹ nhõm như chấp nhận phận: “Có điều, cho dù thật sự là ý của , tớ cũng thể trách . Dù lúc , là tớ với , là tớ đẩy .”

 

“Chuyện thể là với chứ?” Hứa Thấm lập tức bất bình cho cô , “Lúc đó rõ ràng cũng là sợ liên lụy đến , bất đắc dĩ mới như mà!”

 

Tống Thanh Nhiễm từng kể cho cô về những năm tháng gian khổ nhất đó.

 

Nhà họ Tống bất ngờ gặp biến cố, hạ phóng xuống nông trường, nhiều bạn bè thích ngày xưa đều sợ hãi tránh kịp.

 

Chỉ Tạ Kỳ Bạch, những xa lánh, ngược còn đích đến ga tàu tiễn bọn họ, trong đám hỗn loạn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , ánh mắt rực lửa với cô : “Thanh Nhiễm, chăm sóc cho bản và hai bác, đợi em về.”

 

Ngay cả khi cô hạ phóng đến nông trường điều kiện gian khổ, thư và bưu kiện của Tạ Kỳ Bạch cũng giống như dòng nước ấm xuyên qua mùa đông giá rét, định kỳ gửi đến, chống đỡ cho cô .

 

Thế nhưng, bầu khí căng thẳng trong nông trường khiến cô suốt ngày lo sợ.

 

tận mắt chứng kiến một bạn cũng “vấn đề”, vì liên lạc thư từ với bên ngoài mà tố cáo, liên lụy đến bạn gửi đồ cho đó cũng điều tra nghiêm ngặt, cuối cùng cũng hạ phóng.

 

sợ hãi tột độ.

 

thể để tiền đồ xán lạn của Tạ Kỳ Bạch vì mà dính vết nhơ.

 

nếu bảo đừng thư và gửi đồ nữa, chắc chắn sẽ .

 

Hết cách, cô chỉ đành tìm một nam đồng chí trong nông trường, khẩn cầu đó giúp đỡ, dùng giọng điệu “đối tượng của Tống Thanh Nhiễm”, cho Tạ Kỳ Bạch một lá thư tuyệt tình, dối rằng cô đối tượng ở địa phương, bảo đừng chờ đợi nữa, đừng liên lạc nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-343-su-that-nam-xua-co-pho-su-truong-nghen-thay-vo.html.]

“Sau khi thư gửi … quả nhiên, còn gửi đến nửa chữ nào nữa…” Giọng Tống Thanh Nhiễm trầm xuống.

 

Không ngờ hơn một năm , gia đình bình phản.

 

gần như thể chờ đợi về, tìm , giải thích tất cả những sự bất đắc dĩ , nhưng chỉ nhận tin bên cạnh.

 

“Có lẽ, đây chính là duyên phận.” Tống Thanh Nhiễm khẽ , giống như đang đưa kết luận cuối cùng.

 

Hứa Thấm sườn mặt cố tỏ bình tĩnh của cô , đau lòng thở dài: “ mà, Thanh Nhiễm, vẫn quên , đúng ?”

Mộng Vân Thường

 

Tống Thanh Nhiễm năm nay hai mươi tám tuổi, ở thời đại sớm là nữ thanh niên lớn tuổi chồng.

 

Sau khi bình phản, cô dựa tài năng và nỗ lực của , trở thành biên kịch chút tiếng tăm, với tài mạo và phận hiện giờ của cô , theo đuổi đếm xuể, nhưng cô vẫn luôn lẻ bóng một , đáp án quá rõ ràng.

 

Tống Thanh Nhiễm chua xót, thừa nhận, cũng phủ nhận.

 

Không quên thì cách nào chứ? Ván đóng thuyền, sớm là chồng của khác.

 

Hứa Thấm nhớ tới dáng vẻ mất hồn mất vía của Tạ Kỳ Bạch hôm nay, nhịn : “ mà, tớ thấy ánh mắt đồng chí Tạ khác, bên trong nhiều cảm xúc tớ hiểu, nhưng tuyệt đối chút gợn sóng. Có lẽ… cũng giống như , buông bỏ đoạn tình cảm năm xưa.”

 

Tống Thanh Nhiễm rũ mắt xuống, hàng mi dài che cảm xúc nơi đáy mắt, vẫn im lặng.

 

Không buông bỏ thì thế nào? Tạ Kỳ Bạch kết hôn .

 

Sự thật giống như một lạch trời thể vượt qua.

 

Đêm khuya thanh vắng, thỉnh thoảng cô cũng rơi sự tự hoài nghi sâu sắc, lặp lặp tự hỏi bản , quyết định “ cho ” năm xưa, liệu sai ?

 

Nếu lúc đó dũng cảm hơn một chút, kiên trì thêm một chút, liệu kết cục khác ?

 

nghĩ đến tình hình nghiêm trọng lúc đó, nghĩ đến tai họa thể mang cho , cô cảm thấy, lẽ một nữa, cô vẫn sẽ đưa lựa chọn tương tự…

 

Chỉ là, sự bất lực và chua xót trong đó, rốt cuộc chẳng thể kể cùng ai.

 

Chuyện Cố Thừa Nghiên “nghén” giống như một câu chuyện kỳ lạ, nhanh ch.óng lan truyền khắp khu gia thuộc và doanh trại quân đội. Mọi lúc dư t.ửu hậu, đều nhịn say sưa bàn tán vài câu.

 

“Nghe ? Cố phó sư đoàn trưởng nghén!”

 

“Thật giả ? Đàn ông mà cũng nghén á?”

 

“Thật trăm phần trăm! Bác sĩ ở trạm y tế đều , gọi là cái gì… hội chứng m.a.n.g t.h.a.i giả! Nói là do quá thương vợ, cơ thể cũng phản ứng theo!”

 

“Ôi trời đất ơi, đây đúng là đầu tiên thấy! Tình cảm của Cố phó sư đoàn trưởng và trưởng khoa Thẩm cũng quá mất!”

 

“Chứ còn gì nữa, đúng là hâm mộ c.h.ế.t …”

 

Tin tức thậm chí truyền đến tai đám lính trướng Cố Thừa Nghiên.

 

Có mấy lính trẻ gan to, quan hệ gần gũi với , nhân lúc giải lao sán gần .

 

Gãi đầu, hì hì, tò mò sợ c.h.ế.t hỏi: “Tham mưu trưởng, cái đó… đàn ông nghén, rốt cuộc là cảm giác gì thế ạ?”

 

Hậu quả , đương nhiên là chút bất ngờ Cố tham mưu trưởng mặt đen sì thưởng cho mỗi hai mươi vòng chạy việt dã vũ trang, chạy đến mức mấy tên tiểu t.ử suýt nôn cả mật xanh mật vàng , từ đó về dám lắm mồm hỏi thêm một câu nào nữa.

 

 

Loading...