Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 338: Vinh Dự Quốc Gia Và Màn Tương Phùng Ngọt Ngào Tại Sân Bay

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh nhanh bình tĩnh , : “Anh báo cáo với lãnh đạo ngay đây, xem xem thể xin nghỉ , sẽ nhanh ch.óng Kinh Thị đón em.”

 

“Không cần gấp gáp như ,” Trong lòng Thẩm Vân Chi ngọt ngào, nhưng vẫn săn sóc , “Em bên thứ đều , bác sĩ cũng định. Tự trở về cũng mà, đừng ảnh hưởng công việc.”

 

Lúc , Mãn Tể sớm chờ ở bên cạnh kìm nén , nhón chân ồn ào: “Ba, con cũng chuyện với !”

 

Cố Thừa Nghiên đưa ống cho con trai, Mãn Tể lập tức ôm lấy ống , cái miệng nhỏ nhắn ba hoa ngừng.

 

“Mẹ! Mẹ ở Kinh Thị a? Ngồi máy bay lớn mệt ?” Vấn đề của nhóc con hết cái đến cái khác, đợi Thẩm Vân Chi trả lời, tự tiếp: “Mẹ, trong bụng là em trai nhỏ là em gái nhỏ a? Các em ngoan ? Có quậy a?”

 

Thẩm Vân Chi dịu dàng giải thích: “Mãn Tể, bây giờ còn sớm quá nè, đợi em bé sinh mới thể là em trai em gái.”

 

Mãn Tể lời “Ồ” một tiếng, tiếp đó nghiêm túc báo cáo: “Mẹ cần lo lắng cho con và ba , bọn con ở bên ngoan lắm! Ba mỗi ngày đều dẫn con rèn luyện thể, con còn dạy Hổ Tể bắt tay nữa! Hổ Tể bây giờ thông minh lắm, bắt chuột đó!”

 

Thẩm Vân Chi lời của Mãn Tể, quả thực nhịn .

 

Dạy Hổ Tể bắt tay? Nó còn bắt chuột ?

 

Mãn Tể đây là thật sự coi con hổ Hổ Tể thành ch.ó mèo mà huấn luyện ?

 

Có điều lời non nớt nhưng tri kỷ của con trai, trong lòng Thẩm Vân Chi ấm áp, dường như tất cả bôn ba mệt nhọc những ngày đều chữa lành.

 

Cô nhu giọng đáp : “Mẹ thứ đều , em bé cũng ngoan. Mãn Tể hiểu chuyện như , thật tự hào về con.”

 

Triệu Vũ Nhiên vẫn luôn “dự thính” ở bên cạnh chuẩn cơ hội, sáp đến bên ống nâng cao âm lượng: “Anh! Là em! Nói cho nha, ông ngoại bà ngoại còn để chị dâu và Mãn Tể Kinh Thị về nữa đó! May mà em cơ trí, giúp nhiều lời ! Anh nhớ cảm ơn em đó!”

 

Cố Thừa Nghiên lập tức đáp một tiếng: “Được, ghi cho em một công.”

 

Trong phòng khách nhỏ, lập tức tràn ngập tiếng vui vẻ và tình cảm ấm áp nồng đậm.

 

Vinh quang của gia quốc và niềm vui thêm đinh nhập khẩu đan xen , tạo thành một bức tranh viên mãn ấm áp nhất.

 

Sự viên mãn , buổi sáng ngày hôm thể hiện cụ thể hơn.

 

Thẩm Vân Chi tuy tham dự tiệc mừng công, nhưng công lao thuộc về cô, tổ chức nửa điểm cũng bỏ sót.

 

Bộ Ngoại giao và Bộ Văn hóa đặc biệt phái một cán bộ cấp Cục trưởng, sự tháp tùng của Tạ Trưng, đích tới tiểu viện nhà họ Tạ.

 

“Đồng chí Thẩm Vân Chi,” Vị Cục trưởng khuôn mặt hiền hòa trịnh trọng mở một tập hồ sơ in quốc huy, lấy một tấm giấy chứng nhận đóng bìa tinh xảo, bìa mặt nạm viền vàng và dải lụa đỏ, hai tay đưa tới mặt cô.

 

“Xét thấy trong ‘Cuộc chiến bảo vệ chủ quyền văn hóa bích họa Đôn Hoàng tại Hương Cảng’, đồng chí dùng sức quan sát nhạy bén phát hiện manh mối quan trọng, cũng dùng dũng khí và trí tuệ phi phàm sâu điều tra, vì cuối cùng vạch trần chân tướng, bảo vệ tôn nghiêm văn hóa quốc gia cống hiến trọng đại thể thế, qua nghiên cứu quyết định của liên hợp hai bộ ủy, đặc biệt trao tặng đồng chí danh hiệu vinh dự ‘Vệ sĩ an ninh văn hóa quốc gia’, và trao tặng tiền thưởng năm ngàn đồng, để cổ vũ.”

 

Năm ngàn đồng tiền thưởng cuối thập niên 70 càng là một khoản tiền khổng lồ kinh , đủ để thể hiện rõ sự coi trọng của quốc gia đối với việc và sự khẳng định cực lớn đối với cống hiến cá nhân của cô.

 

Thẩm Vân Chi trịnh trọng dùng hai tay nhận lấy giấy chứng nhận và phong bì dày cộm .

 

“Cảm ơn tổ chức,” Giọng cô rõ ràng mà kiên định, “Đây là việc một Hoa Quốc nên .”

 

Cục trưởng ân cần hỏi han tình trạng sức khỏe của cô, cũng chuyển lời hỏi thăm và dặn dò của lãnh đạo trong bộ đối với cô, bảo cô nhất định an tâm tĩnh dưỡng.

 

Sự công nhận kịp thời và trịnh trọng đến từ quốc gia , vẽ lên một dấu chấm tròn trịa nhất cho cuộc chiến bảo vệ văn hóa kinh tâm động phách .

 

Cân nhắc đến việc phê duyệt nghỉ phép của Cố Thừa Nghiên cần thời gian, mà nhà kiên quyết yên tâm để Thẩm Vân Chi một đường sá xa xôi, cuối cùng quyết định do Tạ Kỳ Bạch đích hộ tống em gái trở về Nam Tỉnh.

 

Trước khi , nhà họ Tạ quả thực bận rộn như ăn tết.

 

Thẩm Vân Chi đồ dinh dưỡng chất thành núi nhỏ, dở dở : “Bà nội, chuẩn nhiều đồ như , bên Nam Tỉnh cái gì cũng , thật sự cần…”

 

“Sao cần!” Tạ nãi nãi ngắt lời cô, “Con bây giờ chính là một ăn hai bổ, dinh dưỡng nhất định theo kịp!”

 

Cố nãi nãi cũng : “ , mấy đồ bổ con mang qua đó.”

 

Nhìn bóng dáng bận rộn của nhà, trong lòng Thẩm Vân Chi ấm áp, đành tùy bọn họ.

 

Nếu hiện tại tháng còn nhỏ, cần bảo mẫu chăm sóc, Cố nãi nãi đều định để thím Quan theo cô cùng tới Nam Tỉnh.

 

Tạ Kỳ Bạch Thẩm Vân Chi vây thành một đoàn, nhịn nắm tay thành quyền để bên môi khẽ.

 

Thẩm Vân Chi thấy cả “thấy c.h.ế.t cứu”, gọi một tiếng: “Anh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-338-vinh-du-quoc-gia-va-man-tuong-phung-ngot-ngao-tai-san-bay.html.]

 

Tạ Kỳ Bạch lập tức : “Bà nội, bên Nam Tỉnh thể mua thì chúng mang theo, nếu con cầm hết thì để Vân Chi cũng giúp cầm một ít, chẳng Vân Chi mệt ?”

 

Nghe lời , hai vị bà nội lập tức bắt đầu xem những thứ gì cần mang theo.

 

Làm mệt Tạ Kỳ Bạch cả, Vân Chi cũng thể mệt!

 

Vốn dĩ hai vị bà nội cũng theo tới Nam Tỉnh, nhưng cân nhắc đến việc Thẩm Vân Chi hiện giờ mới m.a.n.g t.h.a.i tháng còn nhỏ, quá sớm cần thiết, cho nên định đợi một thời gian nữa sẽ cùng Tạ Trưng Nam Tỉnh.

 

Đến sân bay Nam Tỉnh, Thẩm Vân Chi khỏi lối , liền thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc .

 

Cố Thừa Nghiên dẫn theo Mãn Tể, bên cạnh còn theo Hổ Tể lớn hơn một chút, chờ đợi từ lâu.

 

“Mẹ!” Mãn Tể hưng phấn chạy tới, mặt mang theo niềm vui sướng khi gặp .

 

Hổ Tể càng nhanh như một tia chớp vàng, dẫn đầu lao tới mặt Thẩm Vân Chi, hưng phấn vây quanh cô xoay vòng.

 

Cái đầu to lông xù ngừng cọ cọ chân cô, trong cổ họng phát tiếng ư ử thiết, cái đuôi vẫy như cánh quạt trực thăng.

 

Mặc dù chia cách những ngày , nó vẫn nhớ rõ ràng chủ nhân cứu nó về từ ranh giới sinh t.ử .

 

Trong lòng Thẩm Vân Chi mềm nhũn, xổm xuống, một tay ôm lấy Mãn Tể, một tay dịu dàng vuốt ve đầu Hổ Tể.

 

“Mãn Tể, về .” Cô chạm trán với con trai, trong mắt đều là nỗi nhớ.

 

“Mẹ hoan nghênh về nhà!” Mãn Tể ôm c.h.ặ.t cổ cô, động tác cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ đụng tới bụng , khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập nụ rạng rỡ, “Bọn con đều đợi lâu !”

 

Tạ Kỳ Bạch một bên một màn ấm áp , ánh mắt ngay đó con “mèo lớn” đặc biệt cường tráng, lông tóc hoa văn độc đáo chân Mãn Tể thu hút.

 

Anh chút tò mò : “Vân Chi, con mèo nhà các em nuôi thật đấy, lông tóc bóng mượt, vằn vàng đen còn đặc biệt, cứ như con hổ con .”

 

Anh dứt lời, Hổ Tể vốn đang hưởng thụ sự vuốt ve của chủ nhân dường như hiểu, cảm thấy coi thường.

 

Nó lập tức đầu, hướng về phía Tạ Kỳ Bạch, quá thành thạo mà nhe răng, trong cổ họng phát một tiếng gầm nhẹ tự cho là tràn đầy uy h.i.ế.p: “Gào ô…”

 

Tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng chính là khoảnh khắc nhe răng gầm nhẹ , thần thái độc đáo thuộc về mãnh thú và răng sữa sắc nhọn ẩn hiện, khiến Tạ Kỳ Bạch trong nháy mắt phản ứng .

 

Anh kinh ngạc về phía Thẩm Vân Chi, hỏi: “Từ từ… Đây, đây chẳng lẽ thật sự là… một con hổ?!”

 

Thẩm Vân Chi thấy trai bộ dáng kinh ngạc , khỏi .

 

Vừa tiếp tục trấn an sờ sờ cổ Hổ Tể, giải thích : “Anh, lầm , là con hổ con. Tên là Hổ Tể. Trước đó em cùng ba lên núi, tình cờ nhặt , lúc đáng thương lắm, suýt nữa sống nổi. Bọn em báo cáo với bộ đội, đặc phê cho phép nuôi. Anh đừng thấy nó nhỏ, thông nhân tính đấy, đây , em rời lâu như , nó còn nhận em đó.”

 

Lúc , Cố Thừa Nghiên cũng sải bước tới.

 

Nửa tháng chia lìa, khiến nỗi nhớ của như thủy triều, lúc màng nhiều nữa, cánh tay dài duỗi , liền ôm vợ ngày nhớ đêm mong trong lòng, động tác cũng dịu dàng như .

 

“Khụ!” Tạ Kỳ Bạch ở bên cạnh em rể tư thế coi trời bằng vung , nhịn nắm tay để bên môi, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở , “Tham mưu trưởng Cố, chú ý ảnh hưởng, về nhà ôm cũng muộn, xung quanh đều đang đấy.”

 

Nếu là Cố Thừa Nghiên ở bên ngoài chú trọng ảnh hưởng nhất, ngay cả nắm tay cũng xem trường hợp, lúc nhất định sẽ lập tức buông .

 

lúc , chỉ ôm trong lòng c.h.ặ.t hơn một chút, lẽ thẳng khí hùng trả lời vợ một câu: “Nhìn thì , em ôm vợ , thiên kinh địa nghĩa.”

 

Thẩm Vân Chi lời của chọc cho vành tai nóng, trong lòng ngọt ngào, cô nhẹ nhàng đẩy đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của , nhu giọng : “Được , cả đúng, mau buông .”

Mộng Vân Thường

 

Nghe vợ lên tiếng, Cố Thừa Nghiên lúc mới lời buông lỏng cánh tay, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao khóa c.h.ặ.t Thẩm Vân Chi, dường như thế nào cũng đủ.

 

“Thời gian em vất vả . Bây giờ cảm thấy thế nào? Còn ói ? Có cái gì đặc biệt ăn ? Anh về sẽ cho em.” Cố Thừa Nghiên .

 

Anh đó đặc biệt tìm thím Đồng kinh nghiệm thỉnh giáo qua, phản ứng t.h.a.i nghén sớm mỗi mỗi khác, sớm các loại chuẩn .

 

Thẩm Vân Chi dáng vẻ căng thẳng của , trong lòng ngọt ngào.

 

Trả lời : “Em , cảm giác đặc biệt ói gì cả.”

 

, theo bản năng nhẹ nhàng sờ sờ bụng nhỏ vẫn bằng phẳng, , “Nói cũng lạ, em chẳng những ói, ngược ăn cái gì cũng thơm, khẩu vị lắm.”

 

Cô trong lòng thầm suy tư, vì uống nước linh tuyền lâu dài , cơ thể nền tảng , kéo theo đứa bé cũng đặc biệt tri kỷ ngoan ngoãn, để cô chịu tội gì.

 

 

Loading...