Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 332: Bằng Chứng Thép Và Lời Tiên Tri Về Sự Trỗi Dậy Của Tổ Quốc
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm Thẩm Vân Chi xuống máy bay liền lập tức xe tới khách sạn Tạ Trưng đang ở.
Hai ngày , kết quả giám định chính thức của Cục Công an huyện gửi về.
Hài cốt trong quan tài xác định thuộc về nữ giới, độ tuổi khi t.ử vong từ ba mươi đến bốn mươi tuổi. Bằng chứng như núi, xác thực âm mưu “kim thiền thoát xác” của Lưu Huy Minh.
Mặc dù sớm chuẩn tâm lý, nhưng khi tận mắt thấy báo cáo giám định đóng dấu đỏ, vợ chồng Lưu Hữu Điền vẫn chịu sự đả kích to lớn.
Lưu mẫu lập tức mềm nhũn , Thẩm Vân Chi đỡ lấy, nước mắt tiếng động chảy đầy mặt; Lưu Hữu Điền thì gắt gao nắm c.h.ặ.t báo cáo, đốt ngón tay trắng bệch, đôi mắt vẩn đục đầu tiên là khó tin, trong quan tài mà thật sự là Lưu Huy Minh!
Chẳng lẽ Lưu Huy Minh thật sự giống như vị nữ đồng chí …
Vừa nghĩ đến khả năng , vợ chồng Lưu Hữu Điền quả thực dám suy nghĩ sâu xa hơn nữa.
Thẩm Vân Chi trong lòng nỡ, nhưng vẫn tiếp tục :
“Bác trai, bác gái, bây giờ là lúc đau lòng. Lưu Huy Minh… , Yamamoto Koichi hiện nay đang ở Hương Cảng, mưu toan chiếm bích họa Đôn Hoàng của quốc gia chúng của riêng, thành bảo vật của Nhật Bản bọn họ. Cho nên chúng cháu cần hai bác cùng chúng cháu một chuyến tới Hương Cảng, giáp mặt vạch trần bộ mặt thật của .”
Mộng Vân Thường
Nghe lời , vẻ bi thương mặt Lưu Hữu Điền dần dần một loại cảm xúc thâm trầm hơn thế.
Ông nhớ tới những c.h.ế.t lưỡi lê của Nhật Bản, nhớ tới quê hương chiến tranh thiêu rụi năm nào.
“Hắn… dám!” Giọng của Lưu Hữu Điền vì phẫn nộ tột cùng mà run rẩy, ông quệt mạnh vệt nước mắt mặt, ánh mắt trở nên kiên định lạ thường, “Đi! Chúng Hương Cảng! Cái mạng già của cần nữa, cũng mặt thế giới, x.é to.ạc mặt nạ giả dối của tên súc sinh ! Không thể để bảo bối của quốc gia, tên súc sinh chà đạp!”
Lưu mẫu cũng nén đau thương, dùng sức gật đầu: “, ! Chúng cho rõ ràng! Không thể để con sói mắt trắng … hại quốc gia!”
Nếu thật sự là như , vợ chồng bọn họ quả thực trở thành tội nhân thiên cổ.
Chính là mang theo quyết tâm và bằng chứng nặng trĩu , bọn họ ngày đêm kiêm trình, cuối cùng giờ phút cũng đặt chân lên mảnh đất Hương Cảng, thẳng đến khách sạn Tạ Trưng đang ở.
Bọn họ mang theo tất cả bằng chứng, cùng với cha Lưu đến Hương Cảng, định x.é to.ạc bộ mặt thật của Yamamoto Koichi.
Không chỉ như thế, cùng còn hai chuyên gia bích họa khác, là Hạ Vân Chu dùng danh nghĩa của ba liên hệ .
Sau khi bọn họ Nhật Bản cướp bích họa, hai lời liền đồng ý tới Hương Cảng.
Hương Cảng ngoài cửa sổ xe, là hai thế giới khác biệt với nội địa.
Những tòa nhà cao tầng quy mô sơ bộ, đèn neon lúc chập tối nhấp nháy tỏa quầng sáng mê ly, đường xe cộ như nước, những trẻ tuổi mặc quần ống loe thời thượng, áo sơ mi hoa cùng những dân mặc áo quần truyền thống chen vai thích cánh.
Hơi thở thương mại nồng đậm, nhịp điệu đô thị ồn ào náo nhiệt, cùng với phong mạo pha trộn Trung Tây đặc thù của thuộc địa, khiến nhóm mới đến đầu quả thực cảm thấy “ mở rộng tầm mắt”.
Trên xe ngoại trừ Thẩm Vân Chi , những khác đều là đầu tiên tới Hương Cảng.
Trong đó một vị lão chuyên gia cùng những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, nhịn khẽ cảm thán: “Nơi … và chỗ chúng , thật là một trời một vực.”
Một vị chuyên gia khác đẩy mắt kính, giọng điệu phức tạp: “ , lầu cao như , đèn sáng như … tốn bao nhiêu điện a.”
Trong giọng của bọn họ hâm mộ, chỉ sự cam lòng và suy tư sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-332-bang-chung-thep-va-loi-tien-tri-ve-su-troi-day-cua-to-quoc.html.]
“Sẽ một ngày như .” Thẩm Vân Chi khẽ mở miệng, thu hút ánh mắt của .
Cô ánh đèn neon lướt nhanh ngoài cửa sổ, trong mắt mê mang, chỉ sự trầm tĩnh thấu hiểu tương lai.
“Sẽ một ngày, quốc gia chúng sẽ những tòa nhà cao hơn nơi , những con đường rộng hơn, ánh đèn rực rỡ hơn. Hơn nữa, đó sẽ là mảnh đất của chính chúng , do chính tay Trung Quốc chúng xây dựng nên, sự phồn hoa thuộc về mỗi một Trung Quốc.”
Cô từng xuyên đến vài chục năm , thấy rõ ràng, cho nên cô vô cùng chắc chắn.
Những tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm, mạng lưới đường sắt cao tốc thông suốt bốn phương, cảnh đêm thành phố rực rỡ ch.ói mắt, còn kỳ tích mỗi cầm trong tay một khối vuông nhỏ là thể kết nối với thế giới…
Những thứ đều là mộng cảnh hư ảo, mà là tương lai cô tận mắt chứng kiến.
Cô đầu , ánh mắt quét qua từng khuôn mặt còn vương sự chấn động và suy tư xe, giọng điệu kiên định và tràn đầy sức mạnh.
“Không cần quá lâu . Đến lúc đó, chỉ là diện mạo thành phố, khoa học kỹ thuật của chúng , văn hóa của chúng , cuộc sống của nhân dân chúng , đều sẽ xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất. Chúng thể rửa mắt mà chờ.”
Lời của cô giống như một viên đá ném mặt hồ, trong lòng gợn lên từng tầng sóng.
Tuy rằng cảm thấy cảnh tượng cô miêu tả chút xa vời, nhưng sự chắc chắn thể nghi ngờ trong lời đó, mạc danh kỳ diệu khiến nảy sinh sự hướng về và tin phục.
Tạ Kỳ Bạch lời của Thẩm Vân Chi, cũng gật đầu phụ họa: “, quốc gia chúng nhiều giống như giáo sư Tống, giáo sư Lý đây, bất luận trải qua cái gì, đều một lòng vì nước vì dân, cam nguyện cống hiến như những chí sĩ yêu nước, lo gì thể phục hưng?”
Ánh mắt lướt qua vài vị lão chuyên gia phong trần mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định bên cạnh, trong giọng tràn đầy kính ý.
“Chính là vì hàng ngàn hàng vạn cột sống như , dân tộc chúng mới thể trải qua khổ nạn mà ngã. Hiện giờ ngay cả bọn họ cũng so đo hiềm khích lúc mà , trẻ tuổi chúng càng tin tưởng tương lai của mảnh đất , nhất định như Vân Chi , quang minh đáng mong chờ.”
Mấy vị lão chuyên gia , cảnh đường phố lùi nhanh ngoài cửa sổ, khẽ : “Mấy cái xương già của chúng , thể tận mắt chứng kiến ngày đó đến, liền tâm mãn ý túc .”
…
Tin tức thư ký mang về, khiến nội tâm Tạ Trưng an định ít.
Chưa đến nửa giờ, cửa phòng khách sạn nữa gõ vang.
Cửa mở, Thẩm Vân Chi và Tạ Kỳ Bạch phong trần mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng ngời liền xuất hiện ở cửa, càng cho Tạ Trưng vui mừng chính là, phía bọn họ còn cha Lưu, cùng với hai vị lão giả mặc áo Tôn Trung Sơn.
“Ba!”
“Bộ trưởng!”
Mấy gần như mở miệng cùng lúc.
“Vân Chi! Kỳ Bạch! Các c.o.n c.uối cùng cũng tới !” Tạ Trưng lập tức đón bọn họ , ánh mắt ngay đó rơi xuống mấy phía Thẩm Vân Chi và Tạ Kỳ Bạch, trong ánh mắt mang theo sự dò hỏi.
Thẩm Vân Chi hiểu ý, nghiêng một bước, tiên giới thiệu hai vị lão giả.
“Ba, hai vị là chuyên gia bích họa mà đồng chí Hạ Vân Chu tốn hết tâm sức mới liên hệ . Vị là giáo sư Tống Lâm Phong, vị là giáo sư Lý Mặc Văn, bọn họ đều là nghiên cứu viên thâm niên của Viện nghiên cứu văn vật Đôn Hoàng năm đó.”