Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 327: Bí Mật Động Trời Về Đứa Con Nuôi, Nghi Vấn Gián Điệp

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Trưng sắc trời dần tối ngoài cửa sổ, xua xua tay: “Hôm nay trời tối , hai đứa về chuẩn cho , sáng mai xuất phát sớm.”

 

Nghĩ đến ngày mai xuất phát tìm Lưu Huy Minh, trong lòng Thẩm Vân Chi còn nhớ thương chồng con ở Nam Tỉnh.

 

đến bên điện thoại, điện thoại khu gia thuộc quân đội.

 

Điện thoại nhanh nhấc máy, đầu bên truyền đến giọng vui vẻ của Mãn Tể: “Mẹ! Là ạ?”

 

“Là đây.” Khóe miệng Thẩm Vân Chi tự chủ cong lên, “Mãn Tể hôm nay ngoan ? Có lời ba ?”

 

“Con ngoan lắm! Hôm nay còn giúp ba quét nhà nữa.” Trong giọng của Mãn Tể lộ sự kiêu ngạo nho nhỏ, “Mẹ, ở nhà ông ngoại ạ? Bao giờ về? Con… con nhớ .”

 

Nghe những lời non nớt nhưng hiểu chuyện của con trai, lòng Thẩm Vân Chi mềm nhũn: “Mẹ cũng nhớ Mãn Tể. Mẹ ở chỗ ông ngoại chút việc , đợi xong sẽ về. Con ở nhà lời ba cho , chăm sóc cho Tia Chớp, ?”

 

“Con ạ! Mẹ cần lo cho con, con sẽ ngoan.” Mãn Tể ngoan ngoãn đáp, đưa điện thoại cho Cố Thừa Nghiên.

 

Giọng trầm thấp của Cố Thừa Nghiên truyền từ ống : “Vân Chi, việc đều thuận lợi chứ?”

 

“Rất thuận lợi, bọn em tìm manh mối quan trọng, ngày mai sẽ cùng trai điều tra.” Thẩm Vân Chi nhẹ giọng , để chồng quá lo lắng, “Anh và Mãn Tể ở nhà vẫn chứ?”

 

“Bọn đều , em cần lo.” Cố Thừa Nghiên dừng một chút, trong giọng mang theo vài phần đau lòng, “Ngược là em, ở bên cạnh em, nhất định tự chăm sóc . Tra án tuy quan trọng, nhưng đừng quên ăn cơm nghỉ ngơi đúng giờ.”

 

“Em mà.” Trong lòng Thẩm Vân Chi ấm áp, “Đợi chuyện kết thúc, em sẽ về.”

 

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Vân Chi cửa sổ, bầu trời đêm Kinh Thị.

 

Nghĩ đến nhà nơi xa xôi ở Nam Tỉnh, cô càng thêm kiên định quyết tâm mau ch.óng tra rõ chân tướng.

 

Đây chỉ là vì báu vật văn hóa quốc gia, cũng là vì thể sớm ngày trở về bên cạnh cô nhớ mong.

 

Sáng sớm hôm việc thể chậm trễ, Thẩm Vân Chi, Tạ Kỳ Bạch cùng hai đồng chí việc già dặn của tổ chức lập tức xuất phát, dựa theo địa chỉ cụ thể nhất phong thư .

 

Cuối cùng một đường trằn trọc, tìm một đại đội ở tỉnh lân cận.

 

Qua vài hỏi thăm, bọn họ tìm hai gian nhà tranh vách đất phần rách nát ở cuối thôn.

 

Gõ cửa gỗ, một đôi vợ chồng già nua xuất hiện ở cửa, trong ánh mắt mang theo nghi hoặc và cảnh giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-327-bi-mat-dong-troi-ve-dua-con-nuoi-nghi-van-gian-diep.html.]

 

“Các tìm ai?” Ông lão khàn giọng hỏi.

 

“Xin hỏi, đây là nhà của đồng chí Lưu Huy Minh ạ?” Thẩm Vân Chi bước lên một bước, mở miệng hỏi, “Chúng cháu là do tổ chức phái tới thăm hỏi đồng chí Lưu Huy Minh.”

 

Nghe thấy cái tên , sắc mặt hai ông bà rõ ràng đổi, bà cụ càng là hốc mắt trong nháy mắt đỏ hoe.

 

Ông lão thở dài nặng nề, trong đôi mắt đục ngầu tràn đầy bi thống: “Là… là nhà của Lưu Huy Minh… Huy Minh nó… nó mất , mất mấy năm . Các cô đến tìm nó việc gì?”

 

Tuy sớm chuẩn tâm lý, nhưng chính tai thấy hai chữ “mất ”, trong lòng Thẩm Vân Chi vẫn trầm xuống.

 

Cô và Tạ Kỳ Bạch trao đổi ánh mắt.

 

“Bác trai bác gái, nén bi thương.” Thẩm Vân Chi thả chậm giọng , lấy tờ báo đăng ảnh Yamamoto Koichi, cẩn thận mở , “Chúng cháu tới, là vì thấy . Ông … trông giống đồng chí Huy Minh, chúng cháu cảm thấy kỳ lạ, cho nên mới đặc biệt tới tìm hiểu tình hình.”

 

Hai ông bà ghé gần chút, nheo mắt kỹ tấm ảnh báo.

 

Mộng Vân Thường

Chỉ một cái, Lưu liền “ối chao” một tiếng, tay cũng run rẩy: “Ông nó ơi, , giống thằng Huy Minh nhà như đúc từ một khuôn thế?”

 

Cha Lưu cũng đầy mặt kinh nghi bất định, báo, ngẩng đầu mấy Thẩm Vân Chi: “Là giống, giống quá… Huy Minh nhà thật sự còn nữa mà.”

 

Lại chỉ chữ báo hỏi Thẩm Vân Chi: “Đồng chí, chúng chữ, báo cái gì thế? Cô thể cho chúng ?”

 

Tuy nhiên Thẩm Vân Chi trực tiếp trả lời vấn đề , mà hỏi: “Bác trai bác gái, cháu mạo hỏi một câu, năm đó hai bác… chỉ sinh một đồng chí Huy Minh thôi ? Anh em gì , ví dụ như em sinh đôi chẳng hạn?”

 

Hai ông bà , trầm mặc một lát, dường như chút khó mở miệng.

 

Cuối cùng, vẫn là ông lão lau mặt, mở miệng : “Thực , Huy Minh, con ruột của chúng , là chúng nhặt ở núi . Mẹ Huy Minh… hồi trẻ từng m.a.n.g t.h.a.i một đứa, đáng tiếc ngã một cái, giữ . Sau đó vẫn luôn m.a.n.g t.h.a.i nữa… Chúng vẫn luôn nuôi một đứa con, đó nhặt Huy Minh, liền mang về nuôi.”

 

Là nhặt !

 

Một đứa trẻ vợ chồng Trung Quốc nhận nuôi, lớn lên trở thành nghiên cứu viên Đôn Hoàng, đó “c.h.ế.t”, đồng thời một Nhật Bản Yamamoto Koichi dung mạo giống hệt xuất hiện, và tinh thông nghệ thuật bích họa…

 

Tất cả manh mối trong nháy mắt xâu chuỗi , dường như đều chỉ về cùng một khả năng.

 

Đó chính là Lưu Huy Minh lẽ căn bản c.h.ế.t!

 

 

Loading...