Thập Niên 70 Mỹ Nhân Dẫn Con Đi Ép Hôn, Thủ Trưởng Quỳ Gối Cầu Xin Chịu Trách Nhiệm - Chương 324: Quyết Tâm Bảo Vệ Văn Hóa, Cả Nhà Đồng Lòng
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:29:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vân Chi nhận lấy hành lý, gật đầu: “Vâng, cũng thế.”
Mãn Tể chân theo tia chớp, nhóc con cố nén nỡ, dùng sức vẫy tay với và ông ngoại: “Mẹ tạm biệt! Ông ngoại tạm biệt! Mọi yên tâm, con sẽ ngoan ngoãn!”
Cậu bé nhớ tới lời tối qua, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, lớn tiếng : “Nhất định lấy đồ của tổ quốc chúng ! Đánh chạy !”
Hàng xóm Đồng Ái Cúc và Vệ Đông cũng tiễn. Vệ Đông gân cổ lên hét: “Ông ngoại ruột ơi! Lần ông đến, đừng quên mang vịt Toàn Tụ Đức nhé!”
Đồng Ái Cúc ở bên cạnh nhịn trợn trắng mắt, nhẹ nhàng vỗ gáy con trai một cái, thấp giọng mắng: “Cái thằng nhãi ranh mất mặt !”
Cặp con dở dở xuất hiện, ngược phai nhạt nỗi buồn ly biệt.
Tạ Trưng chọc , sảng khoái đáp: “Được! Lần nhất định mang!”
Cửa xe đóng , xe quân dụng chậm rãi khởi động, rời khỏi tiểu viện.
Thẩm Vân Chi xuyên qua cửa kính xe , chỉ thấy Cố Thừa Nghiên vẫn tại chỗ, dáng thẳng tắp như tùng, ánh mắt vẫn luôn dõi theo chiếc xe, cho đến khi rẽ khúc cua còn thấy nữa.
Tạ Trưng thu hết động tác nhỏ của con gái trong mắt, ôn hòa , trêu chọc: “Sao thế, mới rời , nỡ ?”
Thẩm Vân Chi cha trúng tâm sự, chút ngượng ngùng khẽ thừa nhận: “Vâng, chút… mà,”
Cô nhanh điều chỉnh cảm xúc, ánh mắt một nữa trở nên kiên định, “Việc chính quan trọng hơn, chúng nhất định vả nát mặt bọn Nhật.”
“Đương nhiên.” Ánh mắt Tạ Trưng hướng cảnh sắc lướt nhanh ngoài cửa sổ xe, giọng điệu trầm mà tràn đầy sức mạnh, “Đồ thuộc về chúng , ai cũng lấy .”
Càng đừng nhắc tới còn là Nhật!
Nhật Bản xâm lược Trung Quốc chúng , nay còn công khai cướp báu vật văn hóa của chúng , quả thực là hổ đến cực điểm!
Cái lợi của máy bay chính là thời gian ngắn. Nếu tàu hỏa, từ Nam Tỉnh đến Kinh Thị cần mấy chục tiếng đồng hồ xóc nảy, mà máy bay chiều hôm đó đến sân bay Kinh Thị.
Hai cha con về nhà họ Tạ một chuyến , để hành lý xuống.
Bà nội Tạ thấy Thẩm Vân Chi cũng theo về, đầu tiên là kinh ngạc, lập tức là vui vẻ giấu , kéo tay cô liên tục hỏi: “Vân Chi, cháu đột nhiên về thế? Mãn Tể và ba nó ? Hai cha con nó đến?”
“Bà nội, Mãn Tể và Thừa Nghiên đều ở Nam Tỉnh, chỉ cháu và ba cùng về thôi ạ.”
Thẩm Vân Chi đỡ bà nội xuống, kể tỉ mỉ chuyện Nhật phát ngôn xằng bậy ở Hương Cảng cũng như nguyên nhân theo cha về Kinh Thị.
Bà nội Tạ , lập tức tức giận thôi, cây gậy trong tay chống mạnh xuống đất:
“Vô lý! Thật là vô lý! Cái lũ Nhật Bản đáng ghét , năm đó thể thực hiện ý đồ chiến trường, bây giờ nghĩ cái chiêu hạ lưu để trộm văn hóa của chúng ! Vân Chi, cháu về là đúng, theo ba cháu, giúp đỡ cho , tuyệt đối thể để gian kế của Nhật thực hiện !”
Đang chuyện, Tạ Kỳ Bạch vội vội vàng vàng từ bên ngoài về, thấy Tạ Trưng, gọi một tiếng “Cha”.
Lập tức thấy Thẩm Vân Chi ở bên cạnh, chút bất ngờ: “Vân Chi? Sao em cũng đến ?”
Thẩm Vân Chi tóm tắt tình hình một chút.
Tạ Kỳ Bạch em gái cũng vì việc mà về Kinh Thị, thần sắc ngưng trọng gật đầu: “Cũng , thêm một thêm một phần sức mạnh. Ba, con lái xe đưa ba đến Bộ Ngoại giao nhé?”
Tạ Trưng xua xua tay: “Không cần, ba gọi điện cho thư ký , đến đón ba ngay đây. Con ở nhà, đưa Vân Chi việc của con bé.”
Tạ Trưng ám chỉ việc tìm Hạ Vân Chu.
Quả nhiên, bao lâu , thư ký vội vã chạy tới, trán còn lấm tấm mồ hôi, cửa liền thần sắc căng thẳng gọi: “Bộ trưởng, ngài cuối cùng cũng về !”
“Đi thôi, chuyện đường.” Tạ Trưng chậm trễ nữa, dặn dò Thẩm Vân Chi và Tạ Kỳ Bạch một câu, liền theo thư ký rảo bước rời , thẳng đến Bộ Ngoại giao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-my-nhan-dan-con-di-ep-hon-thu-truong-quy-goi-cau-xin-chiu-trach-nhiem/chuong-324-quyet-tam-bao-ve-van-hoa-ca-nha-dong-long.html.]
Xe chạy đại viện Bộ Ngoại giao, một loại khí căng thẳng khác hẳn ngày thường liền ập mặt.
Nhân viên bước vội vã, mặt thiếu sự hàn huyên ngày thường, thêm vài phần ngưng trọng, tiếng chuông điện thoại và tiếng trao đổi dồn dập đan xen trong các văn phòng.
Tạ Trưng bước văn phòng của , Bí thư Thái của Bộ Ngoại giao chân theo , mặt là nỗi lo lắng tan: “Lão Tạ, ông về !”
Ông , đưa mấy tờ báo và tài liệu cho Tạ Trưng: “Ông xem , đây là ảnh tin tức báo chí đăng tải sớm nhất bên phía Hương Cảng, còn tình hình Tân Hoa Xã tổng hợp . Cái tên gọi là Yamamoto Koichi , khí thế vô cùng kiêu ngạo đấy!”
Tạ Trưng nhận lấy tài liệu, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua. Trên báo in rõ ràng ảnh Yamamoto Koichi trong buổi họp báo, cùng với cái tiêu đề ch.ói mắt Cái gọi là “Bích họa Đôn Hoàng thực chất là báu vật nghệ thuật Nhật Bản, nên đổi tên thành ‘Bích họa Nhật Bản’”.
Giấy trắng mực đen, ngông cuồng đến cực điểm!
“Rầm!” Nắm đ.ấ.m của Tạ Trưng đập xuống bàn việc, chấn động đến mức nắp chén cũng nảy lên một cái, “Khinh quá đáng!”
“Bây giờ lúc chỉ tức giận,” Bí thư Thái hạ thấp giọng, “Việc cấp bách là ứng đối thế nào. Chúng ở vị trí động .”
Tạ Trưng hít sâu một , ép buộc bản bình tĩnh : “Lão Thái, lập tức triệu tập phụ trách Vụ Châu Á, Vụ Quốc tế, Vụ Thông tin Báo chí họp! Ngoài , thư ký!”
“Có!” Thư ký lập tức đáp lời.
“Cậu lập tức nghĩ cách, lấy danh nghĩa Bộ Ngoại giao, phối hợp với Cục Văn vật, dốc lực tìm kiếm các nghiên cứu viên của Viện nghiên cứu văn vật Đôn Hoàng cũ! Bất kể bọn họ hiện tại đang ở , là ở trường cán bộ, là ở nông thôn, chỉ cần là năm đó từng tham gia công tác nghiên cứu bảo vệ Đôn Hoàng, một tính một , nghĩ cách mời về! Cứ … Quốc gia cần bọn họ, báu vật của dân tộc cần bọn họ!”
Trên mặt thư ký lộ một tia khó xử: “Bộ trưởng, chuyện … tình huống của một chuyên gia lão thành khá đặc biệt, phận của bọn họ…”
Tạ Trưng tự nhiên hiểu rõ lo lắng của thư ký. Những chuyên gia cấp quốc bảo , trong phong trào đ.á.n.h thành “lão cửu thối”, “quyền uy học thuật phản động”, hạ phóng lao động, nay Bộ Ngoại giao mặt “mời”, quả thực sẽ chạm đến một ranh giới nhạy cảm.
Hơn nữa ông là nhà ngoại giao, đối với chính sách quốc gia quan tâm, hai năm nay chính sách ngày càng nới lỏng, chuyển hướng sang mặt .
Nhân viên hạ phóng cũng lục tục bình phản , ông tin rằng những chuyên gia cũng sẽ sớm bình phản về thành phố, lẽ chuyện chính là một cơ hội .
ánh mắt ông chút do dự nào, giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Thời kỳ phi thường, chuyện phi thường! Cậu cứ theo lời .”
“Bảo với các đồng chí bên , khi tìm , thái độ thành khẩn, tôn trọng đầy đủ những lão . Bọn họ là rường cột văn hóa của đất nước chúng , nay phủ bụi chịu oan ức, là quốc gia với bọn họ! Bây giờ giặc ngoài bắt nạt tới cửa, chúng nếu ngay cả của cũng bảo vệ , mời nổi, còn gì đến bảo vệ văn hóa quốc gia? Đây chỉ là mời bọn họ đến giúp đỡ, mà còn là… còn là cho bọn họ, cũng là cho chính chúng một cơ hội chính danh!”
Những lời của ông, là cho thư ký , cũng là cho Bí thư Thái , càng là biểu rõ quyết tâm của .
Ông chỉ mượn cơ hội phản kích sự cướp đoạt văn hóa của Nhật, càng mượn thời cơ , hết sức giành lấy một tia sinh cơ cho những chuyên gia chịu oan , cho dù chỉ là tạm thời “đoái công chuộc tội”, cũng là một loại tư thái bình phản!
“Vâng! Bộ trưởng, hiểu ! ngay!” Thư ký sự quyết đoán và đảm đương trong lời của Tạ Trưng cảm nhiễm, lập tức lĩnh mệnh ngay.
Tạ Trưng sang Bí thư Thái, ánh mắt sắc bén: “Lão Thái, họp! Chúng cho tên Yamamoto Koichi , bích họa Đôn Hoàng, trộm ! Cốt cách văn nhân Trung Quốc, càng bẻ gãy !”
Bên , Thẩm Vân Chi và Tạ Kỳ Bạch cũng chậm trễ, lập tức xuất phát tìm Hạ Vân Chu.
Trên đường, Tạ Kỳ Bạch lái xe : “Đồng chí Hạ hiện tại là giáo sư cao cấp của Học viện Mỹ thuật , sinh viên yêu thích.”
Thẩm Vân Chi xong, khóe miệng tự chủ dâng lên nụ an ủi.
Xe dừng ở cổng Học viện Mỹ thuật, hai theo chỉ dẫn tìm phòng học Hạ Vân Chu giảng bài.
Xuyên qua cửa sổ, chỉ thấy Hạ Vân Chu bục giảng mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn sạch sẽ, tay cầm cọ vẽ, đang giảng giải gì đó.
Anh thần thái phấn chấn, ánh mắt sáng ngời, dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng, khác một trời một vực với thanh niên mang theo chút u uất trong ký ức của Thẩm Vân Chi.
Thẩm Vân Chi lẳng lặng ngoài cửa sổ , trong lòng thật tâm cảm thấy vui mừng cho .
Chuông tan học vang lên, sinh viên lục tục rời .
Hạ Vân Chu thu dọn giáo án, ngẩng đầu liền thấy hai ngoài cửa sổ, mặt lập tức lộ nụ kinh hỉ, rảo bước .
Mộng Vân Thường